(Riren/SE/Oneshort) Hình Như Tôi Lại Yêu Em Lần Nữa Rồi
Au: YiEditor: YiBL, Levi X Eren. Nội dung? đọc thì sẽ biết :) ( Xin đừng mang đi )…
Au: YiEditor: YiBL, Levi X Eren. Nội dung? đọc thì sẽ biết :) ( Xin đừng mang đi )…
Em biết trái tim anh như vỡ tan mỗi khi em khóc, vì cậu ấy.Dựa trên bài hát ghostin' của Ariana Grande.Bản dịch đã có sự cho phép của fairytyun.Link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/239799856?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=juxo75&wp_originator=uYi9kkZBwcATGOuNijr2yILKicRAyi3%2BytvlTs7csVnLUgyKPXCJ7DaDr6swGCm9CD3XZEH7HZ37PngMtJqFBzTmrxqmD39OQ9%2BWaknxOjzf%2Ft%2BC6c58C7R9xUPd2iVy…
Và rồi Jimin đã nhận ra...sau cơn mưa dai dẳng đó người ấy cũng đã trở về.______@JeonJungkook&ParkJimin#Fanfiction…
năm đỗ hà hai mươi tư tuổi, em nói với lương thùy linh rằng"em thương chị" năm lương thùy linh hai mươi lăm tuổi, khi nghe được đỗ hà nói thương mình, lương thùy linh cũng nhỏ giọng thủ thỉ với em rằng "chị cũng thương hà" nhưng năm đỗ hà hai mươi lăm tuổi, em lại chỉ đứng một mình, tự nói với chính mình rằng "chị không thương em" năm lương thùy linh hai mươi sáu tuổi, cô đứng trong lễ đường cùng một người đàn ông khác, khi trao nhẫn cho người kia, cô vẫn tự thì thầm với chính mình rằng "chị thương em lắm hà ơi" đỗ hà của năm hai mươi bảy, hai mươi tám và mãi cho đến những năm về sau vẫn mãi là một đỗ hà hướng về phía trước nhưng lương thùy linh của những năm hai mươi tám, hai mươi chín và những năm về sau đó không còn là lương thùy linh nữa có lẽ là vì lương thùy linh đã chết rồi lương thùy linh đã chết mãi vào năm hai mươi lăm tuổi đó với thứ tình cảm mà cô nói là thương kia...lương thùy linh chết tâm....…
SinB: Anh, em sai rồi.Tae Hyung: Sai thế nào?SinB: Em không nên đi học muộn, không nên thường xuyên trốn học.Tae Hyung: Chỉ có vậy?SinB: Thỉnh thoảng đêm không về ký túc xá.Tae Hyung: Là thỉnh thoảng sao?SinB: Em thề với ánh trăng, tuyệt đối chỉ thỉnh thoảng.Tae Hyung: 3 năm đại học có 81 đêm không về ký túc xá, chỉ là thỉnh thoảng?SinB: Ách... Anh, em sai rồi.Tae Hyung: Sai thế nào?SinB: Thế nào cũng đều sai rồi ...…
Có yếu tố 18+, cân nhắc trước khi đọc...câu chuyện hư cấu nhưng có mượn 1 số sự kiện và câu nói có thật để thêm phần sôi động... nhưng chuyện không sôi động và có thể khiến bạn chửi thề vì nết đứa viết chuyện thích vậy 😂N9:- Hyeonjoon (Oner or On) 🐯- Wooje (Zeus) ⚡Nữ8:- Eunji (bạn thân Wooje)🐰N8:- anh cả Faker🐧- Keria (Kẻ)🐶- Gumayusi (Gủ)🐻- Hajun (hội trưởng hội bế e Wooje, fanboy chaebol học thức ngoài tiền và quyền còn có độ simp e vô đối) 🐬Ảnh bìa: cre như trên ảnh ạ…
Lần đầu tiên mềnh viết truyện nên có gì sai sót mọi người thông cảm nha…
Mọi người hỏi huấn luyện quân sự có gì vui á ? Thì chỉ rước được người thương về nhà thôi, cũng chẳng có gì...------------------------------------------------------------------------------------------------------------Là animals world Có bad word nên ai không thích đọc thì bỏ qua truyện ạTruyện khá nhảm, lời văn còn chưa hay lắm nên thông cảm choViết là abo nhưng thích ẩn giới tính của người ta, nếu muốn biết ai alpha, beta hay omega thì phải đọc mới biết =)))…
'' nếu em đã là người yêu cũ của anh , thì em sẽ làm người yêu mới của anh ''@madelyns_…
tất cả đều là những mẩu truyện ngắn mình đọc được trên postype mình có dẫn link truyện nào mình nhớ, bởi vì trước đó chỉ sưu tầm và convert sang bản trung để tự đọc (mk kb tiếng Hàn) nên k có để ý nguồn truyện lắm. Mn đọc cho vui thôi vì đều là truyện dịch no permission.…
"Tôi không quan tâm nữa." Albedo lầm bầm, dụi mặt vào ngực hắn. "Người khác nghĩ thế nào thì quan trọng lắm sao? Tôi chỉ muốn gặp anh thôi.""...Albedo." Quá đủ rồi. Kaeya biết mình không thể chìm đắm trong sự ngọt ngào giả dối này nữa. "Tôi không đáng để cậu phải hạ mình như vậy đâu. Làm ơn."Hắn luôn tự nhủ rằng mình phải tỉnh táo, nhưng rồi mọi lớp phòng ngự đều trở nên vô nghĩa khi đối mặt với Albedo. Đây có lẽ sẽ là chút giãy giụa cuối cùng của hắn trước khi chết chìm."Chỉ cần là anh thì mọi thứ đều đáng." Albedo nhẹ nhàng nói, đôi mắt xanh ngọc long lanh nhìn hắn. "Kaeya, làm ơn huỷ hoại tôi đi."...Bởi vì cuối cùng thì hắn vẫn sẽ đầu hàng trước Albedo mà thôi....Tổng hợp các fic do mình tự viết hoặc dịch (nếu có per), đa số là oneshot :D nếu bạn muốn thứ gì đó ngọt yêu đời thì đây là nơi dành cho bạn.Vui lòng coi kỹ tag, không đục thuyền dưới mọi hình thức.…
Đây không phải là truyện, chỉ là một góc nhỏ để viết cảm nghĩ về các couple trong allBin mà mình yêu thích,đây chỉ là ý kiến riêng của bản thân mình, một nơi xàm xí cho một đứa hướng nội 😂…
. KHông sao cả tiếp tục một ngày mới nó nhạt nhẽo chán nản thật nhưng đừng dại em nhé cứ cười như cách em từng làm cứ khóc như cách em từng mơ đùng sợ hãi bóng đêm hãy để anh dẫn đường cho em.. đến khi chúng ta gặp lại nhau, hãy để anh cầu hôn em và làm vợ anh nhé em yêu chờ anh nhé.…
phim hay quá à loveship của mình còn ôm nhau đút thuốc lá cho nhau tr tr. làm cho bản thân đọc thôi chứ phim mới ra chắc không nổi lắm.…
Au : Min...Nếu chẳng thể yêu xin đừng gieo hi vọng. Nếu chẳng thể ở bên, xin đừng cho nhau nhung nhớ.Và nếu chẳng thể cùng nhau viết nên bản tình ca hoàn chỉnh, thì xin hãy rời đi để cho nhau bình yên về sau.…
"cả hai chợt nhận ra, họ chưa từng thay đổi, và thứ cảm xúc đẹp đẽ đã cùng họ trải qua năm tháng dài đằng đẵng kia cũng vậy. chỉ có mối quan hệ giữa hai người đã trở nên khác đi mà thôi..."…
Tóm tắt một câu: Thượng tôn pháp luật, từ chối chạy quá tốc độ!Lập ý: Hướng thế giới chứng minh sự lương thiện của bản thân.Tag: Cường cường, Shounen manga, Ngọt văn, Conan, Nhẹ nhàng.Từ khóa tìm kiếm:Nhân vật chính: Matsuda Jinpei (Hồng Matsu), Hagiwara Kenji (Hắc Hagi)Nhân vật phụ:Akai Shuichi, Amuro Tooru, Morofushi HiromitsuNgày đào: 25/06/2026Ngày lấp: 09/07/2026❗❗❗Bản dịch của: trang-kuraki, meliora-olwen, titan27Link Convert:https://wikicv.net/truyen/matsuda-dua-xe-bi-an-va-sau-ngot-ngao-du-ZaM5sPTaEBHfo0zS…
chết đi nhiều khi còn là mắc nợ. nợ người kia tấm chân tình.*lưu ý: một vài sự việc không có thật chỉ là giả tưởng.…
Hạnh phúc thật sự rất đơn giản.Nhưng con người lại cho rằng hạnh phúc là xa vời. Họ tìm kiếm cái "hạnh phúc" mà họ cho là thực sự. Mà không để ý những cái bên mình hiện tại cũng là hạnh phúc.Họ chẳng nhận ra điều đó... Cho đến khi họ mất đi.P/S: Lấy cảm hứng từ câu chuyện "The Last Leaf" của O.Henry.…