Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: TeresaSummary:"Gửi tặng anh cơn gió tháng 3, cơn gió tháng 6, phong cảnh tháng 9Tuyết rơi khắp trời làm thành áo cưới cho anh, trông thật mỹ lệGửi tặng anh mỗi cảnh trong mơ, mỗi khi tỉnh giấc đều có người anh yêu kề cậnĐể em có được anh trong suốt quãng đời còn lại."Em ước gì đó là thật._______________Tác giả chỉ sở hữu cốt truyện, không sở hữu nhân vật.Mối tình kéo dài hơn 80 năm của Vương Nhất Bác và cậu bạn thân Tiêu Chiến, mọi chuyện sẽ đi về đâu?Kết: SE. Nếu các bạn không thích thì xin hãy nhẹ nhàng click back nhé <3Tình trạng: đã hoàn thành…
❝Thiên ngôn vạn ngữ, chẳng sánh bằng nụ cười yên lặng của người.❞/ thể thao điện tử, game thủ, hiện đại, hài sủng, HE/ stories about wangyibo and xiaozhan by @seraphine-ngdo not take out…
Chết rồi còn thất tình .....💔Au : Huyết Lệ Paiting : Bác Quân Nhất Tiêu Categoty : Se Rating : CN - 17 - Hiện Đại - Cổ Trang - Linh dịDisclaimer: Họ không thuộc về tôi. Nhưng fic là của tui.Note : Không reup dưới bất kì hình thức nào .Không chuyển ver ____…
lại là truyện thanh xuân của BJYX nha cả nhà. ko thích thì xin lượn đi ạ. hì. cái này chỉ viết từ nhỏ, thuở nhỏ đến thanh xuân thôi. cho là phần 1 của các tập truyện thanh xuân trước đi ạ. Truyện dựa trên chất xám, là hư cấu, không có thật. don't reup please. cảm ơn nhìu ạCast: Vương Nhất Bác - Tiêu Chiến. Thể loại: hiện đại, đam mỹ, thanh xuân ngôn tình, hiện đại.Niên thượng- niên hạ. Demo: cậu nhỏ gặp anh lúc 6 tuổi, nhớ anh mong anh. Đến 14 tuổi sang nước ngoài học tập. Sau 4 năm trở về với sự nghiệp trong giới showbiz cậu hy vọng nhanh chóng nổi tiếng để dễ dàng tìm anh. Vô tình lần đầu tiên của cậu may mắn gặp được anh. Anh là người ấm áp, hòa đồng thân thiện dễ mến, ai gặp cũng thích, ai nhìn cũng yêu. Ước mơ được thành ca sĩ, nhưng trước hết vẫn phải tạo sự nhiệp ổn định. Trong một lần công tác ở Hồ Nam, làm ơn mắc oán mất đi lần đầu tiên. Càng không thể ngờ người lấy đi là cậu nhỏ anh gặp 12 năm trước. Nhưng anh đã chấp nhận, hai người cùng trải qua thanh xuân trong chặng đường đầy sóng gió. Chuyện vào lúc cậu 18 tuổi, anh 24 tuổi.…
Couple : BÁC QUÂN NHẤT TIÊU Thể Loại : Có H , Sủng ngọt bao ngọt , luân hồi kiếp sau " Tiêu Chiến , ta chính là yêu ngươi . Ngươi tại sao không hiểu cho lòng ta ? " " Hoàng Thượng , hứa với ta . Dù là kiếp sau cũng sẽ không được quên nhau "…
Người có thể khiến em rung động, chỉ có thể là anh. Một đời đã định, em chỉ yêu mình anh. Chiến ca, đệ đệ yêu anh!!!Fic thuộc sở hữu cá nhân. Vui lòng không mang khỏi chốn này.…
Người cậu yêu nhất trên đời nói lời buông tay vào thời điểm khó khăn nhất trong sự nghiệp cả hai.Cậu không níu kéo, không thắc mắc, nhưng cũng vì thế mà tự để lại miếng dằm găm sâu vào tim mình.Một năm sau, họ vô tình chạm mặt."Anh có ổn không?"Chưa bao giờ là ổn nếu thiếu em, nhưng anh đã không trả lời như vậy.…
MUỐN TUYÊN BỐ VỚI CẢ THẾ GIỚI NÀY TÔI YÊU 2 EM BÉ ĐẾN NHƯỜNG NÀOTruyện sưu tầm và dịch, đăng lên tự đọcNếu bạn đọc, hãy là một độc giả văn minhBạn đục thuyền tôi? Tôi đục mặt bạnCảm ơn :3…
Cốt truyện xoay quanh hai nhân vật chính : Tiêu Chiến và Vương Nhất BácHai người tình cờ gặp lại nhau trước cửa công ty Nhất Bác nhưng Tiêu Chiến không nhận ra. Trên con số vắng vẻ, dưới cơn mưa đầu mùa ,Tiêu Chiến nở nụ cười đưa Nhất Bác dù, sau đó quay lưng đi. Anh đã nhận ra cậu và muốn cậu chạy lại ôm anh từ phía sauVà sẽ còn rất nhiều tình tiết hấp dẫn khác nữaHãy cùng đọc truyện để trải nghiệm những cảm xúc khác nhau…
Thể loại: đam mỹ, 1x1, sinh tử văn, ngọt hài, HECouple: Nhân viên tiệm bánh ngọt Vương Nhất Bác x Nhân viên phòng thiết kế Tiêu ChiếnVăn án:"Cậu xác định ngồi chỗ này sẽ an toàn chứ?" "Đương nhiên, anh cứ yên tâm, huống hồ chỗ này còn có thêm một đứa nhỏ, tôi sẽ không bốc đầu lạng lách đâu." Vương Nhất Bác vừa nói vừa vươn tay sờ vào cái bụng nhỏ sau lớp áo khoác rộng thùng thình của anh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.Tiêu Chiến giật mình đánh vào tay cậu, chuyện anh mang thai đến giờ vẫn chưa có ai biết, nếu để đám đồng nghiệp nghiện buôn dưa lê của anh nhìn thấy cảnh này nhất định hôm sau sẽ trở thành tâm điểm của công ty mất."Nơi công cộng, đừng có tùy tiện sờ mó như vậy." Vương Nhất Bác phì cười, bàn tay vừa bị đánh lập tức thu lại, nhẹ nhàng đem chiếc mũ bảo hiểm to tròn như cái nồi cơm điện ụp vào đầu Tiêu Chiến "Biết rồi, thế anh có muốn đi dạo không? Hay muốn về nhà nghỉ ngơi?""Tôi hơi mệt, về nhà đi." anh uể oải trả lời, nhấc chân leo lên moto."Được."Bảy giờ ba mươi phút, Tiêu Chiến an toàn về đến nhà của họ Vương đáo để kia. Tại sao anh lại có thể ngây thơ đến như vậy? Cậu ta chỉ nói không lạng lách bốc đầu chứ không hề nói sẽ chạy chậm.Mẹ kiếp, chạy cho kịp giờ đầu thai à?Vương Nhất Bác vừa cởi mũ bảo hiểm của anh ra liền nhìn thấy một gương mặt phẫn nộ cực kì, thậm chí cậu có thể tưởng tượng ra nếu không phải Tiêu Chiến đang mang thai thì chắc chắn đã lao đến đập cho mình một trận rồi.…