Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên truyện: Nửa Đời Trọn VẹnTác giả: Khuynh NghiênThể loại: Sư đồ luyến, nam chính lớn hơn nữ chính nhiều tuổiĐời người có những thứ gọi là khiếm khuyết khiến bản thân mất đi niềm tin về sự yêu thương trọn vẹn. Tình yêu thực sự sẽ đến vào một lúc muộn màng nào đó nhưng lại khiến người ta cảm thấy đã đủ đầy, bởi thế gian quá rộng lớn chỉ sợ kiếp này ta không tìm thấy nhau.…
Thành phố S vào một đêm đông se lạnh, những cơn gió lùa qua ô cửa sổ nhỏ của căn hộ tầng mười tám, mang theo hơi thở của ký ức xa xăm. Lục Tiểu Ngôn thức giấc trong cơn mộng mị, hơi thở dồn dập, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Đã ba tháng nay, cô mơ cùng một giấc mơ: một thiếu niên đứng dưới tán ô đỏ, đôi mắt trong veo như nước hồ mùa thu, gọi tên cô bằng giọng nói trầm ấm: "Tiểu Ngôn, đợi ta, nhất định đợi ta."Cô đã ba mươi lăm tuổi, cái tuổi mà người ta bảo đã quá muộn để mơ mộng, nhưng còn sớm để buông tay quá khứ. Tiểu Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi mắt đượm buồn. Cô tự hỏi, người trong giấc mơ ấy là ai, và tại sao trái tim cô lại đau đến thế mỗi lần tỉnh giấc?…
Thuần Khanh một cách rất là xàm xí , khi đang đọc đấu la đại lục II chỉ vì một phút bức xúc mà súc phạm tác giả đã thành công làm tác giả ghi thù mà trừng phạt bằng cách cho cậu xuyên luôn vào tác phẩm để khỏi than vãn .Từ đó cậu bắt đậu trải qua vô số truyện từ bình thường cho đến nguy hiểm ... cảm nhận được thế nào là tình bạn đẹp cao cả ...Mọi người ủng hộ mình nhé hì hì ... mình viết không được hay cho nắm hơn nữa vẫn còn sai sót nhiều...Nguyên tác dựa theo truyện Đấu La Đại Lục 2 của tác giả Đường Gia Tam Thiếu…
Truyện ngắn viết trong lúc ngẫu hứng... Ý tưởng bắt nguồn từ những sự việc từ đơn giản đến phức tạp, nhưng thường là đơn giản... Truyện có vui có buồn nhưng chắc chắn đa phần kết chẳng vui vẻ gì đâu... Sẽ không có tên truyện và tên nhân vật, bởi hai thứ này tốn nhiều chất xám quá...…
Tác giả: Lê Ngọc MinhĐan xuất hiện nhiều hơn trong suy nghĩ của tôi, đến tận bây giờ, khi sắp 18 tuổi, tôi mới biết cảm giác bị ám ảnh bởi một người con gái là như thế nào. Cứ rảnh rỗi là hình ảnh nhỏ chờn vờn trong đầu, những lúc ấy có một cảm giác gì dễ chịu xâm chiếm lấy mình mà tôi không thể nào lí giải được. Khi người ta thích một ai đó thì tự nhiên sẽ thấy người ấy ở khắp mọi nơi.…
Cre ảnh bìa: quên rồi;-;Này chủ yếu là tôi đăng tranh thôi, không có viết truyện vì tôi là 1 đứa ngu văn:)). Ai mượn tranh của tôi nhớ ghi creTạm OFF....…
Văn ánKhói thuốc súng nổi lên bốn phía, rối loạn, kia mới tinh cung điện bị kia chiến hỏa tàn phá . Tại kia hiến tế đàn thượng, màu đen lửa khói cản trở sở hữu chạy trốn đường, tại kia trong trận ương, đứng là kia mạt đại đế vương."Đến từ địa ngục chi chó dữ, tà ác sứ giả chi hóa thân, vạn vật thương sinh cộng e ngại chi Tà Thần đại nhân... Ngô nguyện cung phụng ngô chi linh hồn, chỉ cầu diệt ngô hướng giả ắt gặp trời tru đất diệt... Này con cháu tất chịu kia lục đạo luân hồi khổ ách..." Mạt đại đế vương tại kia tế đàn thượng nguyền rủa kia công chiếm kinh thành đoạt lấy nàng vương triều nhân, "Lý nghị, đừng tưởng rằng chiếm được thiên hạ có thể thái bình ! Ngươi lý thị tất tồn bất quá trăm năm, chung định bị ngô sau duệ diệt chi!" Lửa ma lủi khởi, tàn sát bừa bãi tại kia thần đàn thượng, "Dâm mỹ cung điện a... Của ngươi tân chủ nhân cũng tất nhiên sẽ bị ngươi bao phủ lý trí... Vì chứng kiến kia rủa quả đi... Ha ha ha ha..." Nhân, bị kia hừng hực liệt hỏa sở cắn nuốt."Như ngươi mong muốn..." Tà Thần cuối cùng cắn nuốt kia bi ai đế vương linh hồn, làm cho này thân thể chết tại kia lửa ma bên trong.Kia hắc ám hỏa diễm thổi quét cả tòa thần đàn, cuối cùng lủi thượng kia tối đen bầu trời đêm, ý tứ hàm xúc kia nguyền rủa bắt đầu.Lúc này, kia cách mạng giả quân đội, cũng có thể nói là phản loạn giả quân đội, chính san bằng kia cửa cung, xâm nhập này mới tinh cung điện. Chỗ ngồi này tiêu hao cự tư cung điện, ở nó tu thành ngày, liền thành nó sơ đại vương triều hủy diệt ngày."Chúng ta…
Liễm Diễm con ngươi, đào hoa dường như diễm lệ gương mặt. Ân cửu cười. An Thành luôn luôn cự tuyệt không được.Thầm mến một người là đau khổ, hơn nữa người nọ còn là của mình Tam tỷ.Một khi biến cố, se sẻ biến Phượng Hoàng. Theo nê để lên phía đám mây.An Thành nhân sinh tại hai mươi tuổi đến rồi một long trời lở đất biến hóa.Theo xã hội tầng dưới chót nhân sĩ biến thành hiển hách Ân gia lưu lạc bên ngoài tứ tiểu thư.Nàng cũng từ nay về sau nhận thức cái kia phong tư trác tuyệt nữ tử.Của nàng Tam tỷ. Mẫu đơn sườn xám, mặc phát khinh thùy. Cười rộ lên hơn nữa hảo xem.An Thành còn không có phản ứng lại đây, mới phát hiện chính mình sớm sa vào.Nhưng nàng lại xem nhẹ. Nhìn như phong cảnh vô hạn Ân gia, lại ẩn tàng rất nhiều không thể cho ai biết bí mật.Hoa lệ hồng tuyến gắt gao trói buộc ở An Thành.Lặng lẽ, lại làm người không thể tránh thoát.Đợi đến cuối cùng cuối cùng. Hồng tuyến rút đi.Lại lần nữa quay đầu. Cái kia tại Giang Nam yên vũ trung cười khẽ nữ tử, lại ở nơi nào?Nội dung nhãn: Nhân duyên gặp gỡ bất ngờ ngược luyến tình thâm tình hữu độc chung hào môn thế giaTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Ân cửu, An Thành ┃ phối hợp diễn: Ân tịch ┃ cái khác:…
Truyện gốc: Ta Đoạt Bạch Nguyệt Quang Của Nam ChủTác giả: Quang Vân TêEditor: NgNg136Thể loại: Bách hợp, nữ phụ, xuyên không, ngọt, HEFanfic: Nam chính mau cút đi!Couple: Lương Linh x Đỗ HàCover - Edit by: Jung HarinBản quyền thuộc Wattpad…
Đây là những đoản do Anhh viết nếu có gì sai sót mọi người hãy góp ý để Anhh rút kinh nghiệm nha ^^ Có đoản chia thành nhiều phần.Muốn đem đoản của Anhh đi đâu nhớ xin phép nha.…
"Bởi các vị thần tối cao đã sống quá lâu đến mức quên đi nhân tình, một trò chơi sẽ diễn ra nhằm khôi phục lại trật tự thế giới.Con người vô cảm chưa từng nếm trải tình yêu, Ria Carney sẽ phải dẫn dắt trò chơi như một sự trừng phạt.Nếu ngươi có thể khiến các vị thần đem lòng yêu ngươi, ngươi sẽ được giải thoát khỏi xiềng xích ma thuật.Nếu ngươi yêu một trong số họ, tất cả sẽ bị giam cầm vĩnh viễn trong khu vườn cấm."Một trò chơi tình ái đánh đổi bằng cả sự tự do.Ở nơi mà mọi sự ngọt ngào đều là bẫy nhện chết người, nơi mũi tên bạc của thần Eros chẳng thể chạm tới.Khi tình yêu trở thành lời nguyền rủa...3 điều về truyện:1. KHÔNG PHẢI truyện sắc (H).2. Tình cảm ngọt xỉu, không ngược. Đừng để phần giới thiệu đánh lừa.3. Bối cảnh lớn. Nội dung 5 phần tình cảm, 5 phần mưu quyền.Tác giả: Akame HellThể loại: Huyền huyễn, lãng mạn, hành động, harem nam (NP), chiến tranh, xuyên không, quỷ thần.…
Tên: Thượng cổTác giả: Tinh LinhThể loại: Tiểu thuyết tiên hiệp, huyền huyễnTình trạng: Hoàn--- Văn án ----Chúng sinh nhân thế mỗi khi gặp phải hợp tan trắc trở liền sẽ đi cầu Thần bái Phật. Vậy ngược lại là Thần phật, lúc gian nguy phải cầu khấn ai đây?Nàng quên mất kí ức của Hỗn Kiếp ba trăm năm trước, quên mất ái tình đã từng một mực giấu che.Nhưng nàng chẳng thể quên được người đã cô độc kề cận nàng suốt sáu vạn năm. Chẳng thể quên được người nào đó ở nơi Bắc Hải xa xăm chịu ngàn năm băng phủ. Chẳng thể quên trên Thanh Long Đài hắn gồng mình áp chế nỗi đau thiêu thân đốt cốt. Chẳng thể quên kẻ đã vì nàng mà hồn tan phách lạc, hóa vạn bụi tro...Giờ đây, Cửu Châu tịch mịch, Tam Giới hoang liêu, trên Càn Khôn Đài chỉ còn lại mỗi bóng nàng cô độc.Nàng biết, cả đời này nàng không hổ thẹn với chư thần khắp cõi, nơi Cửu Châu bát hoang không ngại ngần trước vạn vật sinh linh, lại càng không phụ lòng phụ thần Kình Thiên quá cố, duy chỉ có lỗi với một người.Nàng nợ hắn đâu chỉ mười ba vạn năm, thiếu hắn đâu mỗi tam sinh tam thế.Giờ khắc này, đổi lại là nàng chờ hắn trở về, dẫu ngàn vạn năm cũng sẽ chẳng phân ly.Phim được chuyển thể: Thiên Cổ Quyết Trần…
Tác giả: Hoa PhánThể loại: Ngôn tình ngượcTóm tắt: A! Đau! Không cần. . . . . ."Cô cầu xin, cô yếu thế, lại không thể ngăn cản hắn hung ác mà trừng phạt!"Dám hại Vi Vi, đời này cũng đừng nghĩ sống dễ chịu!"Hắn tàn nhẫn mà áp bức, không lưu tình chút nà, xung quanh hắn cứ bao vây bởimàu xám đen tà khí. Một hồi hiểu lầm dẫn tới giam cầm hành hạ, sau mọi truyện vốn tưởng rằng hắn hết giận sẽ buông tha cô, lại khôngngờ tới, càng ngày hai người hiểu lầm càng sâu! Trận tù sủng này, căn bản không có hồi kết. . . .…