(VietNam Harem ) Ask or dare
Thì.... như tiêu đề '-'…
Thì.... như tiêu đề '-'…
mong dk ủng hộ…
Truyện dành riêng cho tiêu lam lam…
Theo tựa đề thì mk để là Y LY KE U thì chữ này mình đã xem trong truyện btlct nên bạn nào là fan của btlct thì mình xin lỗi vì đã lấy một phần ý tưởng của truyện vì lý do là mk thấy chữ Y LY KE U khá hay nên mình đã dụa theo đó mà viết một câu truyện khác và câu truyện đó chính là câu truyện mà các bạn đang đọc mô tả đây…
Nói cuộc đời Park Jimin là một đường cong cũng đúng, vì đi đâu cậu cũng gặp trai cả.…
Đọc đi rồi biết…
Tớ mới viết chuyện nên chưa hay có gìiạ huhu :<…
:)) tự đọc khám phá chắc hấp dẫn hơn ^_~…
Truyện kể về 1 ngày bình thường của anh chàng lớp 8, nhưng người nhà anh không ở đó. Thay vào đó là một hầu gái cũng là bạn anh đến đây muốn làm hầu cho anh.…
thì mày coi đii rồi hiểu:)…
Là Yêu hay Thích___Thật lòng hay Giả dối !??----------------" Sự lợi dụng...tôi đã quá quen thuộc " 😿 Lạc Bàn Y đau đớn nói___"《》Yêu Đơn Phương suốt 4 năm và cuối cùng cô ấy cũng có đủ dũng khí để nói ra câu: " Tớ siêu siêu thík cậu lun ík >< " >> Nhưng câu trả lời của a ấy chỉ vỏn vẹn ''' Tôi đã có ng iu r , hãy từ bỏ đi ''' cậu ta lạnh lùng nói___nhưng ai biết được rằngbên trong con người lạnh lùng đóbên trong đôi ngươi vô tâm đó...// Là 1 sự đau đớn đến tột cùng_//" Tại sao ¿¿ Sao tôi lại cảm thấy thoải mái thế này, đáng nhẽ tôi..phải buồn chứ, sao lại vui thế này--Đúng là đau thật nhưng chỉ là một phần nhỏ thôi, còn sự nhẹ nhõm lại đầy ắp trong lòng mình "// Chẵng lẽ mìh hết yêu a ấy rồi sao //** Không đâu...mặc dù bây giờ trong Lạc Bàn Y chỉ có hận và hận nhưng cô vẫn mãi yêu anh, không thể nào dứt bỏ được~~~Nhiều năm sau đó, cô gặp lại anh ấy...Vs 1 cái tên Ảnh đế Phong Khinh ThiênSao sao !? Lại còn là Phong Tổng cơ àk" Chị này ko sợ đâu nhé " Y Nhi nói vs giọng đầy quyết đoán và vương vấn phấn Buồn...••- Ể...!? Ai giải thích chuyện này cho tôi được không...Sao cái tên Phong Tổng này lại...Rõ ràng 10 năm trước hắn ta đã từ chối mình 1 cách CoolBoy cơ mà, sao giờ lại tỏ ra yêu thương mình thế nhở !??=====©=====* Note nhe men :))) : + Để tránh bị nhàm chán, truyện sẽ có những tình huống hơi hài. Nên ngay khúc nào đang " lởn mợn " mà tui thêm mắm muối vô :v cho nó hài suy ra nó lãng xẹt thì Mị hổng chịu trách nhịm đâu nha :3 + Hơi bận a~~ 3 ngày 1 chap a…
**Nói chung là do mất nick nên bây giờ mình định đăng lại và viết tiếp tục bạn nào ủng hộ thì theo dõi câu chuyện cùng mình nhé 😉.( Lưu Ý: Truyện đã được mình chỉnh sửa nhờ kinh nghiệm mình đúc kết trong khoảng thời gian này, )--------_----------_---------_--------_-_-----------_-_------Couple chính: Triệu Gia Mẫn x Cúc Tịnh YTriệu Gia Mẫn: thiên kim Triệu Thiên công ty giải trí hàng đầu TQ và kinh doanh thương mại đúng đầu TG tính tình lạnh lùng, ít nói, nhưng là người dễ gần đối với những người thân thiết.Cúc Tịnh Y : là ca sĩ độc quyền của chi nhánh công ty giải trí Triệu Thiên, con gái của tập đoàn thời trang nổi tiếng trong nước. Vui vẻ, hoạt bát là một cô gái ấm áp với nụ cười xinh đẹp.Couple phụ gồm nhiều couple.😝…
Anti fan…
"Như loài Phượng Hoàng kiêu hãnh trầm mình trong lửa đỏ, vượt qua mọi niềm đau để rồi tái sinh trong hình hài rực rỡ nhất, rồi tung cánh bay về phía mặt trời - Đó là tình yêu của chúng tôi".…
thik con j thì vẽ con nấy :))vẽ ẩu là chủ yếu, vẽ đẹp là 0% :>…
không h thể loại hài hước xuyên không nữ phụ , harem em zai nữ phụ văn , ngược nam chủ nữ chính…
Những khoảnh khắc của thế giới bên trong một sinh vật sống.…
Truyện của tác giả Dạ Dao. Các tác phẩm tiêu biểu: Quyến quyến phù sinh, Khi anh mỗi lúc một xa,...Thể loại: Hiện đại, HENgười dịch: Việt HảiNguồn: Nhà xuất bản tổng hợp- Thành phố Hồ Chí MinhReup: Phạm Diệu Linh******** Nội dung tản mạn :********* Luôn luôn khi mất đi rồi ta mới nhận ra điều đã đánh mất ấy. Sự thức tỉnh muộn màng ấy liệu bạn có cam tâm tình nguyện hay không? Luôn luôn khi những sao nhãng hay bỏ qua rồi, ta mới phát hiện ra những điều sao nhãng hay qua ấy nhiều biết nhường nào. Sự hối hận muộn màng ấy liệu bạn có cam tâm tình nguyện không? Cuộc đời mỗi con người là một chặng đường dài mà hoang vu, mải miết đến vô tận. Trong hành trình sống ấy, khóc và cười, yêu và hận đều không thể tiên đoán hết được. Biết bao nhiêu lữ khách độc hành đều đang mải mê đi tìm hạnh phúc, thế nhưng số người hạnh phúc thực sự trên cõi đời này thì lại chẳng có đến bao nhiêu. Trong cõi sinh mệnh đầy biến cố trắc trở, cơ hội để tìm thấy một người dựa dẫm được, che chở được cho mình có thể chỉ đến một lần duy nhất mà thôi. Hướng về phía tương lai mịt mùng xa xôi ấy chẳng bằng quay đầu lại nhìn những điều đã đi qua. Có phải nơi ấy vẫn luôn có một cánh tay dang rộng đợi chờ bạn, vẫn luôn có một lồng ngực để bạn dựa dẫm, nương tựa...…
Đam mỹ -vu triết…