Destiny
Mang em đi xin đừng để tôi lạiHạnh phúc của em và tôi định sẵn mãi mãi sẽ không tách rời…
The world is big and I'm so small... -Begin of JK…
"em vẫn nghĩ mình sẽ ổn cho đến khi gặp lại anh"_sến sẫm và 1 chút ngại_…
Huhu, nó nhảm nhí=)), và cái bìa nó chẳng liên quan gì đến câu truyện:)…
Những câu hát này mình cảm thấy hay và ý nghĩa. Nên mình muốn lưu chúng lại 💙…
tui khá thích sparkling cokiee làm bé thụ nên tui sẽ làm all sparkling còn giờ thì coi đi rồi biết…
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…
Dựa trên câu chuyện năm 10 tuổi của tôi…
Đây là câu chuyện về một ngón tay vàng thành tinh~!…
Có một vài thứ đến rất tự nhiên, có một vài thứ nếu bỏ lỡ, cả đời cũng không tìm lại được.…
Lên MangaToon đọc nhóe. Mình thường đăng trên đó:>…
Chỉ là một mẩu mình ngẫu hứng viết cho otp của mình.…
Tán bàng già rủ xuống như chiếc ô thiên nhiên, che phần lớn ánh nắng đầu thu. Chỉ có vài tia nắng lạc lõng, xuyên qua kẽ lá, chạm nhẹ lên mái tóc đen nhánh của cậu - phản chiếu những đường sáng mềm như tơ lụa.Cậu ấy không thuộc nhóm nào cả.Không rôm rả, không lẫn vào dòng người..Chỉ cúi người nhẹ nhàng, bàn tay dài vuốt ve một chú mèo nhỏ đang nằm lim dim dưới chân.Và trong tích tắc - cô chợt thấy ánh mắt ấy nhìn về phía mình.Không phải nhìn thật lâu, cũng không phải nhìn thật sâu. Chỉ một cái liếc nhẹ - không mời gọi, không giữ lạiChẳng ai nói gì.Chẳng ai cười.Nhưng giây phút ấy - như một cái chớp nhìn thật sâu. Chỉ một cái liếc nhẹ - không mời gọi, không giữ lạiChẳng ai nói gì.Chẳng ai cười.Nhưng giây phút ấy - như một cái chớp mắt, vậy mà khiến tim cô đập lệch một nhịp.…
- "Có thể là vì cách yêu của anh và của em khác nhau, cho nên chúng ta chỉ nên dừng lại ở đây thôi"- 'Không, Jungkook, không phải như thế!! Anh xin lỗi, Jungkook, kookieee! "Tình yêu giống như một hạt cây, không phải cứ gieo xuống đất là sẽ nở, nhưng nếu cố gắng đủ, hạt sẽ nảy mầm. Hạt nảy mầm rồi liệu có vươn lên thành đoá hoa xinh đẹp hay không, còn tùy vào tay người trồng. " Ngoài kia có rất nhiều bông hoa xinh đẹp, bỏ một hạt cây để đổi lấy hoa thơm cỏ lạ không khó, khó ở chỗ dám bỏ tất cả để tự tay vun trồng hạt cây ấy ra đoá hoa xinh đẹp của chính mình" - Từ tình yêu của Rư đến TaeKook - P/s: Mình không phải dân viết truyện, cũng không có ý định theo con đường chyên nghiệp, cách viết theo hướng sặc mùi ngôn tình cho một truyện đam mỹ, thế nên mọi thứ có thể sai sót, có thể không đúng ý của người đọc, nhưng chắc chắn sẽ đúng với tình yêu mình dành cho TaeKook ^^ - Rư…
Trương Mĩ An là tiểu thư của gia tộc nhà họ Trương. Trong một lần lái xe, cô vô tình đâm xe phải một anh chàng khá điển trai. Không ngờ chàng trai đó lại là đối tượng xem mắt của cô. Anh ấy là Bách Khương Nhuệ - giám đốc tập đoàn Bách thị.Sau buổi xem mắt, Bách Khương Nhuệ thầm yêu Trương Mĩ An. Sau rất nhiều thăng trầm, sóng gió, cuối cùng họ cũng có thể sống hạnh phúc bên nhau.…
Tưởng chừng 17 năm cuộc đời của Frederick sẽ tiếp tục bình yên như bao người, để rồi phải chấp nhận một cú sốc: 17 năm ấy chỉ là những mảnh chắp vá. Sự thật đằng sau là những vết cắt vẫn còn rỉ máu không thể lành. "DAO GĂM" tựa cuộc đời Fred. Bao lần, không lường trước mũi dao chí mạng của "QUÁ KHỨ" quay về, giết chết niềm tin của cậu. Tất cả những gì còn lại là sự tức giận và lòng thù hận, thúc đẩy Fred quyết định trả thù cho gia đình và bảo vệ người mà mình thương yêu... Không chỉ có những nỗi đau bị che giấu, ở đó còn có hi vọng, một tình yêu đang chờ đợi, một ngôi nhà và những ký ức tươi đẹp luôn kề bên. Với sự xuất hiện của giống người mới trên thế giới, Frederick không là ngoại lệ, và đó chính là lý do lớn nhất khiến cuộc sống cậu trở nên khốn đốn. Một EVO (Evolved Human - Người Tiến Hoá) bị săn đuổi từng ngày.…