MS.text| Madlyinlove
Motnuatraitimdanhchonguoila 🚹…
Motnuatraitimdanhchonguoila 🚹…
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm, Ngọt sủng , Đô thị tình duyên , Thiên chi kiêu tử , Duyên trời tác hợp , 1v1 , Thị giác nữ chủTác Giả: Lộc TuỳTên convert: Nếu Có Một NgàyNguồn convert: WikidichĐộ dài: 32 chươngVào ngày kết hôn, Dư Sanh bị Giang Thuật lừa đến cục dân chính.Hai người giằng co trước cửa hồi lâu.Giang Thuật nói: "Cho dù em chỉ sống được một ngày, em cũng phải là vợ của anh."Đây có lẽ là câu nói tàn nhẫn nhất mà Giang Thuật từng nói với cô trong đời.Năm ấy, khi tưởng cô đã chết, anh mới yêu cô. Từ đó, anh chôn giấu tình yêu ấy tận sâu trong tim, không ai hay biết.Cho đến khi gặp lại cô bằng xương bằng thịt, anh mới nhận ra, hoá ra ông trời thực sự cho anh thêm một cơ hội.Mặt trời rồi sẽ ló dạng.Băng tuyết rồi cũng sẽ tan.Nhân vật chính: Giang Thuật, Dư SanhTags: Tình yêu đô thị | Con cưng của trờiMột câu giới thiệu: Chàng trai dịu dàng x Mỹ nhân bệnh tật.…
Nếu bạn yêu ai đó thì hãy nắm cho chắc người ấy nhé vì để người ấy đi rồi bạn sẽ khó tìm lại được lắm đấy Hãy yêu người mà bạn yêu như cách bạn yêu chính mình vậy…
Văn án đệ nhất bản: Ngủ ở ta thượng phô huynh đệ, vô thanh vô tức ngươi; Phân cho ta yên trừu huynh đệ, phân cho ta khoái hoạt vãng tích.Ngươi nói mỗi khi ngươi quay đầu xem tịch dương hồng, mỗi khi ngươi lại nghe đến muộn chung, từ trước điểm điểm tích tích hội dâng lên, tại ngươi tới không kịp khổ sở trong lòng......Đệ nhị bản văn án:Vu Lệ Giang một đêm mưa lý, Trình Hãn bỗng nhiên thu được phát tiểu Quan Thanh thông báo. Trình Hãn bởi vì Quan Thanh vừa mới chết cha, tái bút hai người quen biết non nửa đời, vì thế nửa là đau lòng nửa là dung túng theo hắn lăn nửa sàng đan.Kết quả lăn xong sàng đan sau, Quan Thanh chạy.Thân là một thẳng tắp thẳng nam, vâng chịu không thể bị nhất tiểu hỏa nhi bạch chiếm tiện nghi nhân sinh chuẩn mực, hắn lại trấn thanh cấp tìm trở về , thế tất muốn hiểu rõ sự tình chân tướng.Nhưng là chân tướng quá dài , Quan Thanh thầm nghĩ ta liền tính không từ đầu giảng, quang lấy trọng điểm với ngươi nói, cũng phải nói non nửa sinh đi? Non nửa sinh nói xong, ta cuối cùng cũng cảm thiên động địa cảm động ngươi đi?Vì thế ngày khác phục một ngày giảng, giảng đến Triêu Dương khởi, tịch dương lạc, giảng đến sát sinh cùng tử vong, giảng đến bình tĩnh cùng sóng triều.Giảng nhân càng phát ra cảm khái, nghe nhân càng phát ra bất đắc dĩ.Khả một ngàn linh một đêm lật đến cuối cũng có trống rỗng văn chương, đàm hoàn qua lại tương lai cũng như trước mờ mịt.Tương lai a? Trình Hãn thầm nghĩ, tương lai đến cùng cái dạng gì, qua qua lại nói !Là này cố sự...... Liền giảng không xong .cp: Thoạt nhìn t…
Bạn có nhớ lần đầu tiên bạn rung động trước một ai đó là khoảng thời gian nào không? Đối với tôi đó là vào một ngày mưa mùa hạ khi tuổi niêu thiếu của tôi chưa vụt mất.Ngày đó tôi chưa biết sự rung động là gì,cho tới khi tôi gặp cậu.Là khi tôi nhận ra trái tim nóng bỏng của tuổi trẻ đã dành hết cho một người,là khi con tim tôi rung lên từng nhịp khi gặp cậu,là khi con tim tôi đập loạn xa khi đối mặt,là khi tôi biết khóc vì một người xa lạ,tôi cười vì một người chẳng hề thân quen.Suốt những năm tháng dài đằng đẵng của cấp 3 tôi dành hết tình yêu thương của mình cho cậu.…
Tác giả: tokitou muichirouThể loại:Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Trọng SinhNguồn:Sưu tầmTrạng thái:chưa fullLời dẫn:Trong vũ trụ bao la rộng lớn, một quang điểm nho nhỏ lướt qua.Đó là một quang điểm căn bản không làm cho người khác chú ý, dường như là thật lại giống như hư vô.Chỉ là bên trong quang điểm đó có ý thức tồn tại, hay nói chính xác là thần thức.Bởi vì chỉ có thần thức mới có thể phiêu du trong vũ trụ mà không biến mất. Thậm chí, nó còn đang đuổi theo một hướng để tìm kiếm.Thời khắc khi thê tử chết đi, thần thức dật tán, chỉ có chuyển thế trùng sinh, mới có khả năng tái nhập nhân gian.Trên thế giới này không có cái gì hoàn toàn chắc chắn, coi như hắn là Thần Vương, có thể nghịch chuyển thời gian nhưng cũng không thể nghịch chuyển hết thảy.Hắn không có lựa chọn khác, hắn chỉ có thể lựa chọn đi tìm nàng. Dù là bỏ đi vài vạn năm tu vi, bỏ đi thân phận một đời Thần Vương.Bởi vì là, không có điều gì có thể so với nàng. Nàng không có ở đây, coi như là Vũ Trụ chi vương thì như thế nào? Không có nàng, hết thảy đều không có ý nghĩa.Hắn biết rõ mình chọn tự tử, chỉ lưu lại một điểm thần thức để đi tìm kiếm thê tử. Hắn tin tưởng, mình nhất định có thể tìm được thế giới mà nàng chuyển thế trùng sinh.Trong đầu không ngừng hiện ra những kỉ niệm, từ lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, đến thời khắc cuối cùng nàng rời đi.Tất cả đều là khắc cốt ghi tâm, dù là vạn năm qua đi cũng không thể phai mờ.Tiểu Vũ, chờ ta!Ta đến rồi.…
Những trải nghiệm cuộc sống, tình yêu đều được biểu lộ qua những điều bình dị trong cuộc sống. Một tâm hồn nhạy cảm và trái tim đầy ắp yêu thương của những con người đã trải qua nhiều cay đắng sóng gió của những năm đầu đời. Đây là một hành trình của những kẻ đi tìm tình yêu, tìm lại chính mình và ý nghĩa của cuộc sống.…
Một vài các độc giả khi lướt qua có lẻ sẽ thắc mắc một đứa nhóc con 16 tuổi thì trãi đời được bao nhiêu nhở?Vâng, tớ không cố để trở thành một đứa trãi đời hay tự cho mình bất hạnh hay đại loại thế. Tớ chỉ muốn viết ra đây một vài bài học xương máu bản thân tự rút ra. Khiến cuộc sống này lạc quan hơn, cũng như khiến những bạn bước vào độ tuổi dậy thì nhìn cuộc sống mình bằng một khía cạnh khác. Nhất là các bạn đang cảm thấy đau khổ, tối tâm, lạc lõng hay trống rỗng ( hay là những bạn tận hưởng âm nhạc của Billie Elish ) mình không cố ý xúc phạm ai cả. Vì mình cũng là một đứa thích chìm đắm trong những bản nhạc buồn. Ý mình là độ tuổi mà suy nghĩ chúng ta trở nên phức tạp và mâu thuẫn.Disclaimer : tớ là một đứa đang trong quá trình hồi phục của 2 chứng bệnh tâm lý, trầm cảm và rối loạn ăn loại ( loại binge eating disorder ) topic ( sách, blog hay cậu gọi nó là gì cũng được ) "What I've learned at the age of sixteen" giống như một liều thuốc cũng giống như một quyển nhật ký trong quá trình chữa bệnh của tớ. Mong các bạn đang có cùng vấn đề sẽ đâu đó tìm được sự đồng cảm đâu đó trong topic này và đương nhiên là trở nên lạc quan hơn >~<.Dong dài thế là đủ rồi shall we star?…
Giới thiệuTôi tên là Bùi Tiến Dũng, sở thích của tôi là chơi bóng đá, bóng rổ và cầu lông. Tôi đang học ĐH năm nay tôi 22 tuổi . Rất nhiều cô gái theo đuổi tôi, cả trường theo đuổi tôi. Tôi có một cô bạn thân tên là Quang Hải, cô ấy học cùng tôi từ hồi mẫu giáo. Tôi cũng có một cô bạn ấy tên là Đức Chinh, cô ấy rất là khác biệt với những cô nàng khác. Cô ấy học rất giỏi, nhiều người theo đuổi, hát hay và biết võ.Mỗi buổi sáng tôi thường qua nhà hai cô nàng để gọi dậy! Và cũng một đứa bạn thân nhất tôi tên là Xuân Trường và đứa em trai khó ưa của tôi Tiến Dụng. Buổi sáng, thứ haiDũng: Hải ơi dậy đi tôi đợi bà ở cửa nhé!:)Hải: 10 phút nữa tôi ra! 15 phút sau. Hải: Xong! Đi thôiDũng: Bà có biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả! Sáng nào cũng vậy hết áHải: Xin lỗi! Tại lúc ông gọi tôi thì sau 5 phút tôi mới dậy:)Dũng và Hải: Trường ơi dậy đi! Hải: Này Dũng ơi! Về sau đừng gọi tôi dậy trước nhé!Dũng: lại muốn nằm ườn nữa chứ gì!Hải: Uh! Mệt quá!Dũng: Trường ơi! Dậy đi kẻo trễ Hải: ước gì tôi được giống như Chinh được gọi dậy cuối Dũng: ai biểu nhà bà xa làm chi! Xây nhà bên cạnh trường học đi Hải: cũng có lý Trường: sáng ra cãi nhau gì đấy! Sáng nào cũng thế như chó với mèo ýHải: thôi đi thôiTrường: dậy đi Chinh ơi!Dũng: Trường ơi! Ông thích ai? Bà Chinh hay là bà Hải?(thầm thì) Hải:"nghe lén" Hai ông nói xấu tôi àDũng và Trường: KHÔNGChinh: đi học thôi-------------- Stella🇻🇳🇻🇳⚽️: lần đầu viết chuyện không hay thì thông cảm nhé;)…
Một cô gái có quá khứ thê lương cùng chuỗi bí ẩn được chôn giấu dần được hé mở?!…
Author: MillThể loại: Ngược, Thanh xuân vườn trườngRaiting: __+( chưa biết có H hay không )Số chương: đang cập nhậtTốc độ đăng: vận tốc ốc sên -------------Cô ấy là một cô học sinh lớp 12 với biết bao mơ ước hoài bảo. Cô có một gia đình hạnh phúc với cha và mẹỞ lớp, cô là một học sinh giỏi, là niềm tự hào của lớp trên sân khấu bởi giọng hát nội lực mà ở cái độ tuổi 17 khó mà có đượcRồi..... một vụ tai nạn đã khiến cô trở thành người tàn tậtLúc cô tuyệt vọng nhất, đau khổ nhất thì anh- Louis xuất hiện như một vị thần đưa cô ra khỏi màn đêm. Giúp cô gượng dậy từ vực sâu tăm tối. Soi rọi tâm hồn cô bằng sự ấm áp của mìnhTất cả mọi thứ những tưởng đã tốt đẹp cho đến khi họ rời xa nhau Sau 8 năm họ gặp lại nhau. Cảm xúc chẳng còn như lúc ban đầu. Giữa họ là những vết nứt của thời gian, nó in sâu vào trái tim họ nó làm họ đau đớn mỗi khi nghĩ vềPhải nói gì khi cô đã bỏ anh lại cùng kí ức. Rồi sau 8 năm cô trở lại và lại làm vết thương cũ hoá thành con dao cứa sâu vào tim anh?---------------"Bạn rất đặc biệt. Tất cả những bạn nữ trước đây tôi gặp đều rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Sau đó họ đến gần và tỏ ra thân mật với tôi. Nhưng bạn lại khác với họ. Tôi đến đây lâu rồi nhưng bạn vẫn như vậy. Vẫn không nóng không lạnh mà đối xử với mình. Bạn có thể nói tôi biết việc gì đã xảy ra với bạn được không?... Tại sao lại nhẫn tâm với tôi như vậy? ...Xin lỗi cậu nhưng cha mẹ vẫn là tất cả của mình. Họ cần mình. Louis à, mình sẽ v…
"Em ngồi sau lưng anh,Nhìn trộm anh cười,Tim bỗng xao xuyến,Tuổi học trò ngây thơ." (Nguyễn Nhật Ánh)…
Author: YinnDisclaimer: Họ không thuộc về bọn tớ, nhưng số phận của họ trong fic là do bọn tớ quyết định.Raiting: HE, go on, pink...Category: KTs _ NHs.Summary:Đọc đi rồi biết. Bọn tớ viết bằng cả tình yêu dành cho Khải Thiên._Start_of_Forever_team_…
Một cô gái bị người ta tính kế mà sinh ra một đứa con gào khóc ngập trời, Khương Diệu tưởng là sau này bản thân sẽ phải sống cuộc sống như vậy, gặp người xấu, bị bỏ rơi,cô nhi quả mẫu lưu lạc đầu đường, ngày ngày khổ cực, nhưng thực tế thì....…