Hai tháng dài bao lâu?
"Tôi lặng người nghe bác nói. Tôi đã từng ước rằng, đôi tai của mình sẽ luôn nghe thấy những sự thật. Nhưng tại sao bây giờ, tôi lại muốn chối bỏ sự thật này. Tôi chỉ mới 27, chỉ mới 27 tuổi thôi. Như bạn bè đồng trang lứa, có thể bây giờ tôi đang là một người thanh niên hoàn toàn khoẻ mạnh. Vậy mà...Tôi lại tiếp tục hỏi bác:- Vậy cháu có cần phải kiêng kị gì không ạ?Nghe tôi nói, bác mỉm cười, đáp lại với tôi:- Cháu chỉ còn hai tháng để sống mà thôi. Vậy nên, hãy về nhà cùng với những người thân yêu của mình, làm những điều mình thích và tận hưởng nốt những giây phút cuối cùng của mình, cháu nhé!"…
Quyến Rũ Khó Cưỡng
Điều đau khổ nhất không phải anh không yêu em mà là anh nhớ tất cả chỉ lãng quên một mình em…
Gió không dừng, mùa hạ không quên
Ba chấm.…
Em Là Mảnh Ghép Cuối Cùng Anh Còn Thiếu
Cô và anh kết hôn do mai mối Thật ra trong lòng cô đã có hình bóng của anh từ lâu Anh nhận ra nhưng lại giả vờ ngu ngơ không biết Sau tất cả anh nhận ra cô là mảnh ghép cuối cùng anh còn thiếu…
heartliming | răng khôn.
"tình đầu như chiếc răng khôn làm mình đau."…
𝗟𝗖𝗞 𝘅 𝗣𝗵𝗼̂́ 𝗻𝗵𝗼̉ 𝗺𝘂̀𝗮 𝗵𝗼𝗮 𝗿𝗼̛𝗶
Có một con phố chẳng tên, nằm khuất sau những mùa hoa lặng lẽ.Ở đó, chẳng có gì lớn lao - chỉ là những khung cửa nhỏ, những giọng cười xen lẫn tiếng thở dài, vài câu cãi vã rồi im bặt, vài lần giận dỗi rồi lại quay về.Mỗi ngôi nhà nơi đây là một câu chuyện không kể trọn.Có người ồn ào, có người trầm lặng.Có kẻ tưởng mình cứng cỏi, lại rơi nước mắt vì một ánh nhìn.Có người ngỡ mình là người lớn, nhưng hóa ra vẫn sống như đứa trẻ chưa chịu lớn."Phố nhỏ mùa hoa rơi" không vội vàng dẫn bạn đi.Nó để bạn tự bước vào từng góc, từng căn phòng, nghe từng tiếng gọi gia đình vang lên trong lúc hoàng hôn nghiêng nhẹ qua khung cửa.…
Những Điều Về Hamilton
Chỉ là mấy lảm nhảm của tui về Alexander Hamilton và những nhân vật khác thôi :vTui đã nói là tui bị cuồng mà :3Nhưng do vấn đề ngu học lịch sử và thói quen cá nhân khi viết fic , tui không nghĩ mình có thể viết một fanfic thật sự về họ ;;;m;;;Cho nên , thay vào đó tui sẽ viết những suy nghĩ của mình về họ hoặc update vài fun fact tui tìm được…
{[ Blue Archive ]} - The Outcast
WARNING! - WARNING! - WARNING!!!!VUI LÒNG ĐỌC THẬT KĨ NHỮNG THÔNG TIN DƯỚI ĐÂY TRƯỚC KHI THƯỞNG THỨC TÁC PHẨM!Phần truyện này - {[ Blue Archive ]} - The Outcast do tác giả Kagemusha (ITimeTravellerI) viết, mọi quyết định đều phải qua tay tác giả, vì thế, có thể nội dung phần truyện này sẽ vô cùng khác biệt so với những gì các bạn tưởng tượng - các đọc giả nói chung và các đọc giả đã trải nghiệm qua lore của tựa game Blue Archive nói riêng. Nếu các bạn không thể nuốt được phần truyện này (vì quá khác biệt với những gì các bạn nghĩ), xin vui lòng lướt qua cho, tôi cũng không cố bắt ép các bạn đọc làm gì nếu thấy phí thời gian, bản thân tôi cũng chỉ viết cho vui mà thôi.========Tên khác: Blue Archive AU - Kẻ bị ruồng bỏ.Ngày bắt đầu viết: 2/9/2024Ngày kết thúc viết: chưa rõ.Lịch ra chap: 2 tuần 1 chap (vẫn có thể bị thay đổi tùy thuộc vào tâm trạng của tác giả).========--- Truyện đăng độc quyền tại Wattpad, bản thân tác giả không hề sở hữu Blue Archive, mọi bản quyền thuộc về Nexon và không dùng truyện này cho mục đính thương mại ------ Vui lòng không ăn cắp!!! ---…
choker || mèo con không muốn đi học
mèo con nhà jeong jihoon không muốn đi học, chỉ muốn nằm trong phòng điều hòa và ăn kem vani cả ngày thôi.…
( Đn tokyorevengers) Cuộc sống mới mẻ của TÔI
xin chào! tôi là Hoshi. Sau khi biết mình chết nhục nhã bởi vì đọc truyện của bố Ken khi đi đường dẫn đến trượt vỏ chuối mà lăn ra chết nên tôi không cam lòng, với khả năng tích đức tu tâm sống lương thiện (bám dai bám đỉa) của tôi ông thần đã đồng ý cho phép tôi đầu thai xuống một nơi xó xỉnh nào đó để làm lại cuộc đời. Có tiền, có nhà, có địa vị nên tôi đã nghĩ rằng cuộc sống của tôi sẽ an nhàn đến già cho đến khi gặp tổng trưởng và đám khùng điên ở Toman... 🙂 tác phẩm đầu tay ạ…
||TR/MiKazu|| memories
Fic mình viết theo plot của phim Your Name nên sẽ không giống với cốt truyện chính của TR cho lắm và việc OOC là điều không thể tránh khỏi nên ai không thích hãy click back.Mikey nhìn bệ cửa sổ màu be bên cạnh được điểm đủ màu bằng những tờ giấy note nho nhỏ, trên mặt mỗi tờ giấy đều có những câu chữ tâm sự của người kia."Đừng đe dọa Junpeke nữa, cậu ấy là người bạn quan trọng của tôi""Điểm số là thứ rất quan trọng nên cậu đừng có cúp tiết nữa""Mẹ rất thích ăn omurice, thỉnh thoảng cậu hãy làm cho mẹ nhé, công thức tôi đã ghi vào sổ rồi""Đừng chất đầy tủ lạnh bằng Taiyaki và Dorayaki""Và còn nữa, đừng cố gắng sắp đặt những buổi hẹn với Baji thay tôi! Tôi tự có thể mời cậu ấy"…
| 2min | skz | demoniac
author: elynbtag: dài, reversible, ghost, horror (?), fantasy, hỗn xì tin.[...]- Ma quỷ thì làm gì có thật.-----⚠️Truyện là thành quả từ chất xám và những đêm high ke của au, vậy nên mang đi nơi khác thì hãy dẫn link nhé.⚠️OOC, truyện chỉ là hư cấu, otp mới là thật.…
Chơi anh chút thôi! Anh tầng chung.
> Có những người ta từng yêu, nhưng lại không thể giữ. Có những mối quan hệ tưởng chừng đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn quẩn quanh trong tim.>> Bốn năm trước, Ninh Phong mất tất cả - tình yêu, niềm tin và lòng tự trọng - chỉ vì anh không đủ giàu, không đủ mạnh, không đủ "xứng đáng" trong mắt cô gái anh từng yêu tha thiết.>> Bốn năm sau, khi mọi thứ đã đổi thay, anh trở về thành phố với vẻ ngoài điềm đạm, phong độ và ánh mắt lạnh lùng như gió đầu mùa. Anh tưởng mình sẽ chỉ tập trung vào công việc, sẽ không yêu thêm ai nữa.>> Cho đến khi... cô xuất hiện.>> Một cô gái bán hoa dưới tầng chung cư.> Một nụ cười nhẹ như gió mà lại mang theo cả sự thách thức.>> Đào Nguyệt - người con gái không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ buồn - đã bắt đầu chọc ghẹo anh như một trò tiêu khiển.> Và cô không biết rằng, trò chơi cô khởi xướng... có thể sẽ là thứ đốt cháy cả trái tim hai người.…
Phòng Khám Của Điên Đốc Tơ
Đây là những cuộc hội thoại vụn vặt ở phòng khám của một bác sĩ tâm lý làm việc tại gia. Mỗi cuộc hội thoại đều có những nét riêng, có những điều đáng suy ngẫm riêng. Chúng không hề có hồi kết, chúng cũng không phải là một câu chuyện đầy đủ. Bởi vì... bác sĩ đó không có quyền quyết định cuộc đời họ."Có người muốn giết tôi.""Tôi cảm thấy cuộc sống này thật tồi tệ.""Đó là một con quái vật, tôi chắc chắn."Hiểu biết của chúng ta về một con người vô cùng hạn hẹp và phiến diện. Nếu vậy, bây giờ sao chúng ta hãy không nhìn thêm nhiều góc nhìn mới mẻ nữa về nó?…
Những ngày như thế
Lần đầu viết thông cảm cho mình…




