Chào em của quá khứ!
Là những khó khăn bản thân tôi đã và đang trải qua...…
Là những khó khăn bản thân tôi đã và đang trải qua...…
như 1 quyển nhật kí mà ở đó bạn có thể nói lên, cũng như biểu đạt những suy nghĩ của mình về cuộc sống mà bạn đang phải sống. từ đó, bạn sẽ có thêm 1 bài học, 1 động lực bước tiếp trên con đường của mình. -Speak Yourself-…
Chỉ mang tính chất giải trí, cấm hành vi chỉ trích và lên án. Tác giả: Tuyt Ngann, TueMannWen…
Có người từng hỏi tôi đơn phương và yêu thầm có gì khác nhau ?Có chứ khác ở chỗ đơn phương là bạn thích người đó người đó biết, còn yêu thầm là ầm thầm lặng lẽ không có tiếng nói trong quan hệ…
" em sẽ mãi mãi không bao giờ có thể ôm lấy bóng lưng ấy , ôm lấy những tia nắng lấp lánh trong nụ cười cậu . Nhưng em sẽ đứng dưới ngắm nhìn những tia nắng để lấy đó làm động lực mà tỏa sáng theo cách riêng của mình . Để một ngày khi ngoái lại , em sẽ biết ơn vì đã được theo đuổi cậu ."…
Cô đã chết, cô không có kí ức, cô là thần chết!…
Hoàng hôn dần buông nắng, cũng là lúc em rời đi…
vài dòng nhắn gửi dành cho anh.…
Câu chuyện của thiếu gia Tuấn Phong vs cô nàng nhút nhát Thiên Nhi . Tình cảm của cặp đôi này đã quen biết từ trước , từ thời thanh mai trúc mã nhưng tại sao bây giờ họ mới gặp nhau ?…
Xem đi rồi biết =]]]…
Ở ngôi làng nhỏ nơi gió thổi qua đồng hoa, có một đứa trẻ từng ngày lớn lên, và một người chị từng nghĩ mình đã thôi rung động.Mối quan hệ giữa Renge và Kaede vẫn luôn đặc biệt - không chỉ bởi những viên kẹo, những buổi trưa hè lười biếng hay những lần Renge lặng lẽ ngồi chờ trước cửa tiệm. Mà là bởi trong làn gió mang hương cỏ dại và tiếng ve kêu râm ran ấy, có điều gì đó chậm rãi nở hoa giữa hai con người tưởng chừng cách biệt.Đây là tuyển tập những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng đầy rung động: khi Renge bắt đầu hiểu nhiều hơn về trái tim mình, khi Kaede dần nhận ra những thay đổi lặng lẽ trong ánh mắt của đứa bé cô luôn nghĩ mình cần bảo vệ.Có thể tình yêu không đến như tiếng chuông vang, mà như một cơn gió - êm đềm, dịu dàng, và không thể quên.…
Không buông được, không dứt được.Người ta bảo viết ra cho nhẹ lòng…
"Nhân gian này không có gì sánh bằng ngàn ôn nhu của em."Hạng Thời năm đó chín tuổi gặp được Lâm Ninh Dương.Năm nay hai ba tuổi, muốn chăm sóc cô cả đời.…
Như cơn mưa rào, thanh xuân ghé qua mang vết son cuộc đời, rồi thanh xuân lại mãi ra đi, chỉ để cho ta nuối tiếc...Thanh xuân không chờ đợi ai, và trong trái tim mỗi người thanh xuân giống một cuốn phim ngắn đầy khung bậc cảm xúc.…
những sự cute ,ngọt ngào của otipi😋…
chuyện của em trong những ngày nắng,và chuyện của em trong cả những đêm mưa,chuyện của em biết nói ai bây giờ?chuyện của em em hướng người mà thỏ thẻ. VUI LÒNG KHÔNG MANG RA NGOÀI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP! HÃY LÀ MỘT NGƯỜI ĐỌC VĂN MINH!…