Tổng tài lạnh lùng bị tâm lí và Phu nhân mất não
Đây là một bộ truyện được kể theo góc nhìn của một nhân vật bị tâm lý, có gia tài khủng. Tổng tài Cát và Phu nhân Lam. *Emotional*…
Đây là một bộ truyện được kể theo góc nhìn của một nhân vật bị tâm lý, có gia tài khủng. Tổng tài Cát và Phu nhân Lam. *Emotional*…
Câu truyện được tôi ngẫu hứng viết lênNếu các bạn thích tôi sẽ làm nhiều hơn về chủ đề tình gia đình hoặc chủ đề khác…
Có một cô ả tên Từ Mẫn.Ả ta có sắc đẹp, có tiền tài, nhưng lại thiếu đi trái tim.Ả giẫm đạp lên tất cả mọi thứ của người khác.Cho đến khi ả chết, thiên đàng không thu nhận, địa ngục cũng xua đuổi ả.Thế là ả lang thang trong khoảng mênh mông vô tận, một lần lang thang cũng đã là một nghìn năm trôi qua.Cho đến khi, một vật thể tìm tới ả...[Em...Có muốn trở về không?][Đây là một bản giao kèo hời hơn cả đấy.][Em chỉ cần tìm lại trái tim của em.][Ta sẽ đưa em trở về.]…
thể loại : ngôn tìnhkể về cặp đôi Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên…
"Nhìn qua My, bạn đang khóc, bạn đang sợ hãi. Này người bạn đáng yêu của tôi, tại sao bạn không kháng cự? Tại sao bạn không hét lên? Tại sao bạn không chạy đi mà vẫn mãi ngồi đó? Tại sao bạn không nói cho tôi biết? Và rồi, tôi chợt nhớ tới vẻ mặt của bạn lúc đó, cái ánh mắt như thể chất chứa cả ngàn lời nói mà không thể thốt lên. Tôi hối hận vì đã hành xử một cách trẻ con, chỉ biết giận dỗi mà không hề để ý tới những lần hắn thiên vị và yêu quý mỗi mình My thật khác lạ tới thế."...[Truyện độc quyền của Hoài Mèo và Mèo Hoang Team, được đăng duy nhất trên Wattpad, còn lại đều là giả mạo. Không nhận reup, copy, edit, chuyển ver hay đem đi nơi khác trên mọi hình thức. Xin cảm ơn!]…
Một câu chuyện về lứa tuổi 15 , đây sẽ là một câu chuyện kể về vấn đề bạo lực học đường xen lẫn tình yêu bồng bột của tuổi trẻ chưa đủ trưởng thành .*******Mình biết 15 không phải là thanh xuân nhưng đối với mình , mình rất thích gọi 15 là thanh xuân .…
Couple: Tống Ân Thích và Trịnh Thành Xán (Song Eunseok và Jung Sungchan) Bối cảnh: Việt Nam thời phong kiến "Em và chàng từng là tất cả của nhau, là quá khứ, là hiện tại nhưng lại chẳng phải tương lai của nhau. Và có lẽ chính sự thực hiện nhiên ấy đã bóp chết trái tim vẫn còn đang đập loạn nhịp vì chàng." Em hứa khi những tia nắng phía Tây ló rạng sau những luỹ tre xa đằng kia em sẽ quay lại bên chàng. "Ta đã chờ đợi em suốt những năm tháng tuổi trẻ nắng cháy lưng người cho đến lúc đông tàn thu cuối để rồi nhận ra chính ta là kẻ đã hèn nhát bỏ lại em một mình nơi cô đơn vất vưởng ấy". Ân Thích à, bao giờ em mới quay lại với ta…
Tui cứ bị mê Anh Lou á. Nên là viết fic này để thoả mãn ước mơ. Ai đọc thì đọc. Ko đọc thì thôi. Đừng TOXIC.Otp chính: ApLouNic (quanlonghao)GemDooDomic(hùngđăngdương)Otp phụ: AnXáiHùngDươngOgeKiềuKngWeanHieuSolTusLuânNgânTrung…
Câu truyện xoay quanh về cuộc sống của Tùng - một cậu thiếu niên cấp 3 với những câu chuyện bi đát trong quá khứ. Mỗi một chương sẽ mở ra những hành trình đầy mới mẻ.…
chuyện tình tíc tóc cơ💩…
Tác giả : Vy CầmVăn án : Năm tháng trưởng thành, chúng ta cất giữ trong tim mình những hoài bão thật lớn lao, xen lẫn những mơ mộng viển vông của tuổi trẻ. Năm tháng trưởng thành, chúng ta cắm rễ trong mình tình yêu sâu đậm, để rồi lại khờ khạo làm mình đau đớn - khi từng chiếc rễ bắt đầu lớn dần và đâm vào thịt da tới ứa máu. Năm tháng trưởng thành, ta luẩn quẩn, cứ rơi, rơi mãi xuống chiếc giếng, tự giăng mắc quanh mình những nỗi buồn hoang hoải để bản thân không sao thoát ra nổi. Năm tháng trưởng thành, nỗi hoài nghi về chính mình - dấy lên trong chúng ta cùng những dòng cảm xúc, lối suy nghĩ chồng chéo mâu thuẫn nhau.…
Ở thành phố Hà Dương người ta luôn đồn rằng Hạ Trì là một doanh nhân tài giỏi, giàu có, đẹp trai khiến người ta không thể so sánh được với bất kì ai nhưng... hình như anh không được thẳng vì sao ư? Chắc có thể là vì anh nổi tiếng như vậy nhưng nhiều năm rồi không có lấy một tin đồn hẹn hò nào với sao nữ. Nếu như bạn nói Hạ Trì có tin đồn hẹn hò với với sao nữ nào đó thì ngay lập tức anh lên đính chính là anh đã có người yêu rồi nhưng vì sao cô ấy không bao giờ xuất hiện thì người ta không biết. __________Khương Tịnh Chi đứng trước mặt anh ngồi xuống lấy trong túi áo một viên kẹo vị dưa hấu ấp úng hỏi"anh.. anh có ăn kẹo không ạ?"".?""Ăn đồ ngọt sẽ không buồn nữa đâu.." Khương Tịnh Chi sợ anh không thích ăn kẹo nên lại lấy ly trà sữa vị ô long lài vội vã chọc ống hút đưa ra trước mặt anh nói"..hay anh uống trà sữa nhé không ngọt bằng kẹo đâu ạ vị thanh mát lắm."Chỉ một cuộc đối thoại ngắn ngủi năm anh lớp 11 thôi mà anh lại nhớ thương cô 6 năm trời dù mặc cho cô rời đi lúc anh yêu cô nhất.…