Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Có khi nào em thấy mình lơ lửng trong mớ kí ức ấy không, như một con sẻ già lao đao trong gió chiều khi lạc đàn. Hoặc có khi nào giấc mơ ấy kéo dài và trở nên chênh vênh khi em cố níu lấy sức lực cuối cùng để tỉnh giấc và giáng một bạt tai vào hiện thực.Rõ là một cái kết cục hoàn hảo, nhưng phải thừa nhận việc rời xa một người trở nên thật khó khăn khi trong em vẫn còn chút tàn dư đắng nghét của cuộc tình tuổi đôi mươi.…
Số chương: 50Văn án:Kiếp trước, Đường Uyển Tâm bị mẹ kế lừa lên tầng gác mái, bà ta nhẫn tâm phóng hỏa, cứ như vậy cô bị lửa lớn thiêu sống mà chết. Lục Phong Châu vì cứu cô, nữa đời còn lại sống trong thân thể tàn tật, thành điên thành ma, ngày mà mẹ kế của cô chết, hắn đứng trên toà nhà cao trăm tầng, thả người nhảy xuống.Mà cô lại hoá thành một u hồn, tận mắt nhìn thấy hắn từng bước dấn thân vào vực sâu, nhưng chỉ có thể bất lực mà không thể ngăn cản.Trọng sinh trở lại, mẹ kế còn chưa bước chân vào cửa của Đường gia, thiếu niên cố chấp kia vẫn còn bình an, hết thảy mọi chuyện còn có thể cứu vãn, cô thề, đời này sẽ không dẫm lên vết xe đỗ lần thứ hai.Trong hẻm nhỏ, thiếu niên cố chấp đè Đường Uyển Tâm lên tường, cười cợt nhả: "Ngoan, gọi một tiếng 'ca ca' thì tôi sẽ thả cậu ra."Đường Uyển Tâm sờ đầu hắn, mềm mại nói: "Ca ca, ngoan..."Lục Phong Châu: "..."Cmn, hắn vừa bị trêu chọc sao?Lục Phong Châu là nhân vật nổi tiếng của trường cấp 3, thiếu gia hào môn, tính cách ngang ngược càn rỡ, chỉ cần là thứ hắn không thuận mắt, thì tất nhiên sẽ được giải quyết bằng nắm đấm.Mãi cho đến khi...Bên người cậu ấm học Lục xuất hiện thêm 1 thiếu nữ nũng nịu, luôn dùng giọng nói mềm mại gọi hắn: "...Lục Phong Châu..."Lục Phong Châu vẫy vẫy tay: " Đừng gọi nữa, Mạng đều cho em còn chưa đủ sao?"Đám bạn xấu của hắn: " Lục Phong Châu, cậu có chút liêm sỉ đi được không?"Lục Phong Châu: "Liêm sỉ là cái rắm."Không có em, đời này đều là địa ngục trần gian.[ Thiếu niên…
Câu chuyện thường ngày của đôi uyên ương trẻ mới cưới 🙆♀️Nhân vật đương nhiên không phải của mình nhưng cuộc sống của họ trong Fic này sẽ do mình viết :3 Văn chương của mình cũng không hẳn là hay nên mọi người Thông cảm nhé ! Đây là chất xám của mình nên mình sẽ không mong ai đó Re-up đâu,cảm ơn!•Không có văn án •đa số là ngọt (nếu có hứng thì ngược một xíu)•Không có lịch đăng cụ thể vì mình cực kì Lười!! •sẽ hơi OOC + hơi xàm•đọc giải trí là chính,đừng nghiêm tức quá !•chưa beta (nào rảnh sẽ làm) Mong mọi người ủng hộ ❤️…
(Xin lỗi vì đã drop truyện nhưng mình hết ý tưởng mất rồi. Thật lòng xin lỗi mọi người)❤️Anh, Kwon Jiyong này, xin hứa sẽ ở bên cạnh em, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn với em, chỉ cần em gọi tên, anh sẽ lập tức có mặt, vậy nên, hãy hãy cười thật nhiều nhé, Lee Seunghyun của anh..❤️Anh yêu em, hơn bất cứ ai, vì em là bảo vật anh, Lee Seunghyun ah. Choi Seunghyun sẽ vì em mà làm tất cả, kể cả khi em không yêu anh, anh vẫn bảo vệ em..❤️Anh, yêu em nhiều lắm, nhưng thay vì thổ lộ ra, anh sẽ bước đi theo em suốt quãng đường này, sẽ không bỏ rơi em, vì em là ánh mặt trời đẹp nhất của anh, của Dong Youngbae này...❤️Kang Daesung anh không tài giỏi, không mạnh mẽ nhưng anh cam đoan rằng, anh sẽ nâng niu em, che chở em khỏi những điều xấu xa nhất, anh xin hứa...Ngọt, sủng, KHÔNG H! Nhất thụ đa công. Đây là truyện hư cấu, không có thật.❤Đôi lời: Cùng vượt qua cơn bão này nhé, V.I.Ps…
Em ôm lấy một Busan tưởng chừng xa lạ lại vô cùng quen thuộc. Nhâm nhi tách cafe cho thoả vị ngon ngọt nơi đầu lưỡi những ngày đông buốt giá.Lật từng trang sách, đắm chìm trong cái vẻ mộng mơ tĩnh mịch buổi hoàng hôn.Chạm vào nắng, ngân nga cùng biển khơi, ấp ôm từng ngụm khí trời.Nâng niu, trân trọng!Một chút, từng chút đều gửi về hình bóng anh thân thương.--------------------------------------Truyện viết theo trí tưởng tượng, đôi khi sến sẩm quá mức, maybe, mình nghĩ thế. Mà đây cũng là đứa con tinh thần của mình nên mình muốn trân quý nó như những tác phẩm khác. Chỗ nào sai sót hay bất hợp lí mong bạn đọc nhắc nhở giúp mình! Enjoy~~…
Almond và Progress yêu nhau từ những năm tháng trung học, cùng nhau trải qua bao kỷ niệm đẹp. Nhưng vào ngày lễ tốt nghiệp, một tai nạn bất ngờ xảy ra khiến Almond mất trí nhớ, quên đi tất cả về Progress. Cậu vẫn luôn bên cạnh chăm sóc anh, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ nhớ lại. Nhưng đổi lại, chỉ là sự chán ghét, lạnh lùng và những lời cay nghiệt từ chính người mà cậu yêu thương nhấtAlmond sẽ làm gì để níu kéo người cậu đã từng làm tổn thương? Progress có thể tha thứ cho quá khứ đau lòng hay không?…
So với khoảng cách khổng lồ từ Trái Đất đến Mặt Trời, một bước chân chẳng là gì. Mà nó đã chẳng là gì, vậy tại sao một bước chân em cũng hẹp hòi không muốn bước về phía anh?星涙病 - hoshinamida byou - star tear disease!AU.…
tác giả Mộng Tiêu Nhịo O oThẩm Đường quyết định chấm dứt quan hệ với Tưởng Thành Duật, cô dọn hết đồ của mình ra khỏi biệt thự nhà anh.Tưởng Thành Duật :- Lần này lại muốn quậy gì nữa đây ?Thẩm Đường thổi làn khói giữa khe hở hai ngón tay anh, khói thuốc tản ra, cô mỉm cười :- Em không quậy, chỉ là muốn kết thúc mối quan hệ người yêu với anh.Tưởng Thành Duật nhìn cô :- Thế em muốn mối quan hệ như thế nào ?Thẩm Đường nhìn vào gương dặm lại lớp trang điểm :- Vợ chồng hợp pháp. Nếu ngày nào đó anh đến cầu xin em, xin em lấy anh, thì lúc ấy có lẽ em sẽ suy xét lại.Tưởng Thành Duật bỗng bật cười, bảo anh cầu xin cô lấy mình ?Mạnh miệng đấy. Anh không kết hôn, không cưới một người nào hết.~~~~~…
Trong cơn mưa cậu vội vã mang ô đến cho anh lo lắng đến quên mất bản thân vậy mà đi đầu trần dưới mưa . Tâm bỏ ra là thế nhưng chiếc ô đấy anh ko cần Vội lo người ướt áo Nhưng ko nhận ra bản thân mới là người ướt lòng Em mãi đứng phía sau anh lặng lẽ nhìn chỉ cần anh quay đầu lại vẫn sẽ có một bóng hình một chàng trai đứng đó đợi anh. Nhưng......…