Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Giữa canh khuya tĩnh mịch, tiếng sáo cô độc từng lạc lõng giữa gió sương nay rốt cuộc cũng có người đáp lại. Không phải bằng sáo, mà bằng lời - một người nói, một người lặng nghe, rồi đổi vai cho nhau trong đêm tối không thấy mặt. Chỉ cách nhau bởi màn sương và bóng trăng nghiêng, vậy mà từng câu từng chữ lại khớp đến lạ lùng, như thể đã quen nhau từ kiếp trước. Tiếng sáo dẫn lời, lời níu tiếng sáo, hai kẻ xa lạ chưa từng chạm mặt, lại đồng điệu đến mức khiến đêm dài cũng hóa ngắn.Cp: Kiyoomi Sakusa x Atsumu MiyaCp phụ: Osamu Miya x Rintarou Suna (chỉ xuất hiện ít)Tác giả: ZzyĐọc trong vui vẻ, không lấy ý tưởng khi chưa xin phepChúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
🌸 Thông tin cơ bản:Tên truyện: Nũng Nịu Mùa HèThể loại: Thanh xuân vườn trường, ngôn tình, hiện đại, có yếu tố ngược cả nam chính và nữ chính, nhân vật phụ cũng khônc ngoại lệ, nhiều nhân vật phụ và cặp phụ.Kết thúc: có Ge (Good ending), He (happy ending) và cả kết Se (sad ending)(cặp chính kết Ge nhaa)Không phản cảm, viết tinh tế, có cảm xúc.💑 Nhân vật chính:Nữ chính: Bạch Tư TuyếtSinh ngày: 12/10Cung hoàng đạo: Thiên BìnhGia đình khá giả, mẹ là giáo viên dạy văn - bố là kiến trúc sư.Tính cách: Học giỏi, dịu dàng, hơi rụt rè, sống nội tâm, được gia đình yêu thương.Ngoại hình: Tóc dài buộc cao, vóc dáng nhỏ nhắn, đồng phục gọn gàng, nét đẹp thuần khiết, dễ gây chú ý.Nam chính: Lục Hạo ThiênSinh ngày: 11/11Cung hoàng đạo: Bọ CạpXuất thân con nhà giàu, học bá khối tự nhiên.Tính cách: Điềm đạm, thông minh, lạnh ngoài - ấm trong, ít nói, kiêu ngạo nhưng có nguyên tắc và bản lĩnh.Ngoại hình: Cao ráo, ánh mắt đen láy, gương mặt tuấn tú.👥 Nhân vật phụ nổi bật:Trần Dịch PhongSinh ngày: 28/2Cung hoàng đạo: Song NgưGia đình danh môn vọng tộc, có truyền thống học thuật và giáo dưỡng.Tính cách: Lịch thiệp, có chiều sâu, hay trêu ghẹo nhẹ, đôi lúc khó đoán, thân với Hạo Thiên.💞 Các yếu tố nội dung:Cặp chính (Tư Tuyết - Hạo Thiên) gặp nhau tình cờ, bắt đầu từ cảm giác nhẹ nhàng và xa cách, dần trở nên gắn bó.Có yếu tố ngược tâm: hiểu lầm, cách biệt, tổn thương tình cảm, nhưng không quá nặng nề đến mức tuyệt vọng.Có nhiều cảnh gần gũi (skinship): nắm tay, ôm, tựa…
Hoàng Long tìm thấy mình ngẩn ngơ ngồi nhìn sơn tra rơi đầu ngõ. Tuổi trẻ ai cũng có quyền ngây dại, mà ngây dại tuổi đầu đời cậu dành hết cho những cánh hoa ấy mất rồi, những cánh hoa rơi trên vai anh. Ngây dại trôi theo cơn gió mát hiếm hoi của mùa hạ đi đâu mất, mặc cậu đã cố níu tay nắm giữ. Chút ít còn lại, Hoàng Long của tuổi trưởng thành đáng ra nên thả bay, nhưng cậu lại dùng nó để vấn vương ai đã cạn tình. Có người nói đơn phương là chuyện của một người, điều này khiến cậu gật gù công nhận. Chuyện Hoàng Long yêu Tuấn Huy là chuyện của con tim cậu, đau đớn cũng là mình cậu tự rước lấy, chẳng ai có quyền trách anh cả. Hoa sơn tra ngừng rơi, nhưng cậu chẳng thể ngừng ngây dại.…
Truyện: ANH VẪN ĐỢI EM. (Truyện đầu tay)Tác giả: HyThể loại: Boylove, hiện đại.Số chương: Chưa xác định.CP: Phong x Dương.Cậu, trắng như tờ giấy, cuối cùng lại bị người kia tùy ý vẽ lên. Chìm đắm trong thứ tình cảm không tên, ngày lại một ngày lún sâu thêm đến không thoát ra được. Vậy nhưng, người kia lại mang yêu thương của cậu mà rời đi, bỏ lại cho cậu một trái tim vô cảm. Anh lại mang tình yêu của anh, tìm mọi cách mang vào trái tim đầy vết sẹo của cậu... nhưng cố gắng bao nhiêu, đổi lại cho anh trước mắt chỉ là cái xác không hồn."Tờ giấy đã không còn sạch sẽ, nào có ai lại nguyện ý nâng niu?""Thứ trên giấy kia đối với em là vết bẩn, đối với anh lại như một bức tranh tuyệt đẹp. Em muốn bỏ đi, anh lại mong muốn giữ lại. Anh yêu thương em sẽ trân trọng cả quá khứ của em..." Hy!…
Tình yêu của cô dành cho anh xuất phát từ cả con tim dại khờ. Tình yêu của anh ngăn cách bằng cả mối thù sâu nặng..Anh đã không thể nhận ra tình yêu của mình cho đến lúc tự tay huỷ đi mọi thứ thuộc về em :)Dù cố vươn tay cũng không thể níu giữ em được nữa! Nắng tắt, gió thôi lượn lờ, cả thái dương cũng buông xuống cùng em :)…
Có những con người có lẽ cho đến cuối cuộc đời bạn cũng không thể gặp được nhưng họ lại theo bạn suốt thời thanh xuân, suốt một đời, là tất cả với bạn.Bản thân tôi không phải người yêu hay thích ai đó ngay từ lúc bắt gặp. Tôi thích người, ủng hộ người không phải chỉ vì người đẹp, người nổi tiếng,... mà vì đơn giản người chính là người thôi.Nhiều lần ấy năm, tôi tự hỏi vì sao tôi vẫn chỉ thích người, nhiều năm như thế mỗi ngày lại càng thêm yêu người hơn.Thanh xuân đi nhanh lắm, cố níu cũng không thể quay lại.Thôi thì cứ sống hết mình, trở nên điên loạn rồi làm điều mình thích.Xem người ấy là là thanh xuân tươi đẹp, là cả thế giới.…
Đau đớn..mệt mỏi...tôi chìm vào chuỗi cảm xúc tiêu cực, chúng nuốt trọn lấy tôi vào hố đen không đáy, ăn lấy tôi, mài mòn tâm trí lẫn thể xác. Không một ai chia sẻ, lắng nghe, tôi mệt nhoài níu kéo hư không, cho đến khi tìm thấy một đôi tay, kéo tôi khỏi vũng bùn đáng sợ. Anh đến với tôi chẳng phải duyên nợ, vốn chỉ là kẻ qua đường trong phút chốc, song tình cảm lại dày vò đôi ta, kéo những hỗn độn cảm xúc thành sợi tơ duyên, mỏng manh nhưng liệu có chắc chắn ? Tình cảm hay tình yêu ? Hạnh phúc hay đau khổ ? Vốn chỉ là một kết cục mà thôi P/s: mình nghĩ đây là câu chuyện có thể khiến bạn khó hiểu đôi chút bởi mình đào sâu vào cảm xúc của nhân vật " tôi " nhé. Vì là lần đầu viết, mong mọi người góp ý nhé…
Trương Quan Lục: thiếu gia nhà giàu có quyền có tiền có mọi thứ, tính tình khá trầm lặng nhưng lại cực kì dịu dàng ấm áp với người mình yêu, anh muôn có gì đều sẽ dùng mọi cách để có bằng được chẳng hạn như tình yêu của người anh thầm thích lâu nay Hoàng Tiểu Mẩn: cậu học sinh gương mẫu, tính tình hoà đồng nhẹ nhàng đáng yêu, con nhà bình dân, vô tình được thiếu gia để mắt rồi dần trở thành tiểu bảo bối được thiếu gia nâng niu trong tayCâu chuyện kể về mối tình nhẹ như gió nhưng sâu đậm có thể là cả đời không thể thay đổi nữa , câu chuyện giữa Trương Quang Lục và Hoàng Tiểu Mẫn , từ học sinh họ yêu nhau đến khi là sinh viên và cả sau khi trưởng thành vẫn bên cạnh nhau , được ủng hộ của 2 gia đình , lúc đầu là một tình yêu nhẹ nhàng sau đó gặp những biến cố xảy ra trong cuộc sống nhưng trải qua tất cả họ vẫn ở lại bên nhau yêu nhau .....…
Sau cú va chạm kinh hoàng cướp đi người mẹ thân yêu, Tiêu Hy - CEO trẻ tài năng của MediGroup - chỉ còn là cái xác không hồn bị nhốt trong căn phòng sang trọng nhất Bệnh viện Đông Dương. Những viên thuốc chống trầm cảm và bàn tay lạnh giá của Diệp Vấn - vị bác sĩ tâm lý xinh đẹp - là thứ duy nhất níu cô lại với thế giới này.* *Nhưng liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi một tâm hồn đã vỡ vụn? Khi sự thật về vụ tai nạn dần hé mở, khi ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân bị xóa nhòa bởi những đêm mưa trộn lẫn mồ hôi và nước mắt, cả hai sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Yêu nhau là cách duy nhất để hàn gắn, hay chính là liều thuốc độc khiến vết thương không bao giờ lành?* *Và rồi... chiếc hộp thuốc rỗng cuối cùng sẽ nằm trong tay ai?…
em và hắn cùng nhau lớn lên em bị câm do cú sốc từ cái chết của mẹ, cha em thì bỏ em từ khi em mất khả năng nói chỉ có hắn luôn luôn kề cạnh động viên em, cả hai là thanh mai trúc mã trong làng ai ai cũng biết cưới nhau là chuyện sớm muộn đếm khi sau này có em trong tay hắn lại thay lòng đổi dạ, nâng niu người con gái khác bên ngoài việc gì cũng gáng tội cho em " tôi yêu em nếu em còn nói được hẳn giọng nói em khi lớn phải rất trong trẻo cố lên em tôi muốn nghe giọng em nói nên chúng ta cùng nhau cố gắng nhé?""................"" tôi chả hiểu sao lúc đó tôi lại lấy cậu, ở với cậu thà tôi lên chùa ở còn hơn suốt ngày câm lặng lầm lầm lì lì chả có chút mới mẻ gì cả, đừng có làm quá cậu làm hại tới Mộng Hoa tôi liền giết cậu, ở yên đi cho cậu làm chức mợ lớn là vinh hạnh của cậu rồi"…
Ngày đại hôn, hỷ môn vừa khép lại, hương trầm trong phòng hòa cùng mùi rượu thoang thoảng. Ánh nến lay lắt hắt bóng hai người lên tường, một cao ráo một mỏng manh, chẳng chạm vào nhau. Gwak Boseong ngồi bên giường, vẫn chưa tháo khăn đội đầu, đôi tay khẽ siết lấy nhau. Trái tim đập chậm lại trong lồng ngực, ngón tay run lên vì chờ mong một câu chúc phúc, hoặc ít nhất một lời an ủi. Hong Mingi đứng trước bàn, rót rượu, dáng vai thẳng tắp, lạnh lùng tựa một đêm đông chí. Nhấp được một ngụm, hắn đặt chén xuống, giọng khàn khàn, không hề có ý nâng niu."Ngươi đừng mong ta sẽ coi đây là thật. Chỉ là lệnh của Hoàng thượng, ta không có ý, cũng chẳng có tình."…
Quá khứ vừa có thể là động lực, nhưng cũng có thể là thứ lời nguyền mãi níu kéo một ai đó. Không chấm dứt được, nhưng cũng chẳng thể tiến lên..."Akira... Hãy sống... Một cuộc đời thật hạnh phúc... Em yêu anh... Em yêu anh nhiều lắm... Nhiều hơn... Những gì... Ngôn từ có thể... Tả được... Đừng bao giờ... Quên em nhé..."Cứ như vậy Tokigawa Shiawase rời đi, để lại tôi một mình trên thế gian này. Để lại cho tôi lời nguyền "phải sống thật hạnh phúc" đeo bám dai dẳng suốt cuộc đời, trong một thế giới nơi không có cô.…
Tôi sinh ra và lớn lên tại tỉnh Đồng Tháp, đầy ấp phù sa , những cánh đồng lúa bát ngát được nâng niu bởi bàn tay của những người nông dân chất phác,thật thà. Tôi là Quỳnh Mai năm nay 18 tuổi hiện là nữ sinh trung học, là đứa con duy nhất trong một gia đình gồm bà ngoại, mẹ tôi và tôi, thành tích học tập ở mức độ khá, tính tình hoạt bát, luôn vui vẻ và yêu đời, có rất nhiều bạn nhưng không có lấy một đứa bạn thân, tôi được mọi người nhận xét là có gương mặt tạm chấp nhận được nhưng mỗi là tôi được trời phú cho một thân hình không cân đối, nếu không gọi là mập ú vì thế bạn bè đặt cho tôi biệt danh là heo mập, nhưng tôi chẳng bao giờ tự ti vì điều đó tôi luôn tui bằng lòng cuộc sống hiện tại. chuyện bây giờ tôi cần quan tâm là thi đậu đại học, đây là đều mà mẹ tôi mong muốn và hơn thế nữa là tôi cũng hằng mơ ước.…
Một người phụ nữ yêu hết lòng, hi sinh tất cả cho người mình yêu. Nhưng cô không hề biết người chồng mà cô một mực tin tưởng yêu thương vì ham danh lợi, sau khi có sự nghiệp anh ta lại có người mới. Lúc cô biết mình mang thai thì cũng là lúc cô biết chồng mình phản bội mình, đau lòng nhưng cô không muốn bỏ qua cho người đàn ông tệ bạc, cô níu kéo anh bằng mọi cách vì con , còn hù dọa anh sẽ nói cho cô nhân tình kia biết, để cô gái kia buông tha anh ..........Và rồi..... Sợ tình nhân phát hiện sẽ anh hưởng đến sự nghiệp , người chồng tệ bạc này còn mất nhân tính ra tay sát hại người vợ đã hi sinh cùng mình trải qua ngày tháng cơ hàn cùng sinh mệnh bé bỏng trong bụng ......…
---LẦN CUỐI GẶP LẠI CẬU> Một cậu học sinh lớp 12 tự tử vì bị phản bội... rồi bất ngờ tỉnh dậy ở tuổi 12 - mang theo toàn bộ ký ức của cái chết mình.Huy từng yêu đơn phương Vy - người con gái chọn bạn thân của cậu thay vì cậu. Một hiểu lầm độc ác khiến cả lớp quay lưng, bạn thân phản bội, và người cậu yêu cầu xin cậu đừng phá hoại "chuyện tình đẹp" của họ. Cậu tự tử.Nhưng sau cái chết, Huy được trao cơ hội thứ hai: hồi sinh ở năm lớp 6, với tất cả ký ức cũ còn nguyên vẹn.Tưởng rằng chỉ có mình thay đổi định mệnh. Nhưng rồi Huy nhận ra: có người khác cũng quay về, cũng nhớ tất cả - và có thể còn nguy hiểm hơn chính cái chết.---> "Nếu được sống lại một lần nữa... cậu sẽ chọn buông tay hay cố níu giữ những điều từng khiến mình đau đến muốn chết?"…
Hướng dương luôn hướng đến nắng, hướng đến nơi có ánh sáng rực rỡ nhất.Nhưng giờ đây, hướng dương ấy không còn hướng đến nắng nữa mà nó lặng lẽ cúi mặt xuống dần trốn đi cái ánh nắng vốn không thuộc về nó. Ánh nắng kia cũng thế, cũng không còn nhìn thấy bông hướng dương luôn hướng về phía mình. Hai thứ đó đại diện cho hai con người, vốn hướng về nhau nhưng không bền lâu. Tình yêu ấy rực rỡ như nắng nhưng nhanh phai theo thời gian. Tự hỏi hướng dương đó sẽ làm gì khi ánh nắng của nó biến mất? tự hỏi nó sẽ suy nghĩ như nào? và làm gì...? Khi nắng không còn, hướng dương có còn lý do để ngẩng đầu?Còn ánh nắng ấy nó sẽ đi về đâu? nó sẽ ẩn dật hay âm thầm mà theo dõi bông hướng dương mà nó từng nâng niu yêu mến?…
Lưu Ý :Hy vọng câu truyện này sẽ giúp các bạn thư giãn sau những giờ làm việc mệt mỏi. Nếu yêu quý bản dịch của mình, đừng quên ghé qua shop nhỏ của mình "Pinerance "trên tiktok ủng hộ mình để mình có thêm động lực 'đu' thêm nhiều bộ hay hơn nhé Đoàn Cẩn Chi cảm thấy vận may của mình quá tệ , năm ngoài vừa mổ ruột thừa năm nay lại đau răng .Đau răng tuy không nghiêm trọng nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy đau chết mất .Khi đau đến mức không chịu được cậu mới chịu nghe lời mẹ lết xác đến bệnh viện nhân dân số ba thành phố để chữa . Khi đến cậu cảm thấy đau khổ không tả nổi đến bệnh viện xong lại cảm thấy không nỡ rời xa . Lý do là bởi vì bác sĩ Dương Thác khám cho cậu quá đẹp trai , đẹp đến mức dù đeo khẩu trang cậu vẫn thấy cuốn hút .…
'Đúng là đồ đầu đất hết thuốc chữa.'Sasuke thì thầm với Naruto thật dịu dàng, môi hắn khẽ chạm vào gò má cậu. Bàn tay mới đây vừa giương súng, giờ lại đỡ lấy Naruto bằng tất cả sự nâng niu. Cảnh tượng quá đỗi vô thực, đến mức Hinata chẳng nhận ra trái tim mình vừa hẫng một nhịp, và chỉ trong một khoảnh khắc, đã vỡ tan. ---Chú thích từ tác giả:Chương đầu được chia thành ba phần, dưới quan điểm của bốn nhân vật: MADARA, KAKASHI, HIASHI & HINATA. Sẽ không có ngôi kể của Sasuke và Naruto. Câu chuyện vẫn sẽ xoay quanh Sasuke và Naruto, nhưng tôi muốn thuật lại sự việc qua góc nhìn của những nhân vật ngoài cuộc.Chương hai là ngoại truyện về SasuNaru.❗❗Cảnh báo:- Nội dung người lớn và cảnh bạo lực: Tra tấn và đe dọa giết người; ngôn ngữ thô tục; bắt cóc; mại dâm trẻ em; kỳ thị đồng tính; đồng tính luyến ái; yakuza.- Fic đầu tay của tôi: chú ý cái này nhất nè 😄- OOC: Nhân vật được thay đổi để phù hợp với cốt truyện, OOC là điều hiển nhiên. - Quái thật, hơn 30 nghìn từ. Khi đọc đến mốc 5 nghìn từ mong bạn hãy ngẫm lại một chút. Oneshot dài ơi là dài, tôi sợ sẽ làm lãng phí thời gian của các bạn.- Pairing: NaruHina, SasuNaru. Thực ra tôi thích cả hai cặp các bạn ạ. Tôi thích Hinata vì tôi đồng cảm với cô ấy, thế nên đoạn đầu sẽ hơi hướng về NaruHina. Nhưng câu chuyện này chứa đựng cảm xúc của tôi, mà cảm xúc của tôi luôn cho rằng kết cục của manga thuộc về SasuNaru. Bởi vậy, cái kết trong đây sẽ là SasuNaru.---Tên gốc: We kill our way to heavenTác giả: v00vNguồn: https://archiveofourown.org/works/8440111/chapters/19335871…
An viết " Thanh xuân ấy nếu có " Giá như" " khi vừa tròn 18 tuổi. Thời điểm ấy An vừa quên đi mối tình đơn phương ba năm. An viết truyện để kể về một phần đầu thanh xuân của mình, của những người xung quanh, về người đã cũ và về người tới sau này. An vốn dĩ đã có thể chọn cho mình một lối đi khác dễ hơn, yêu một cách an yên hơn nhưng từ đầu An đã chọn cho mình thứ tình yêu từ 1 phía. Nếu thanh xuân năm ấy Cường không xuất hiện thì An sẽ không thể biết rằng sau những vấp ngã đầu đời cô gái ấy vẫn khát khao được yêu một người theo đúng con tim mình mách bảo dẫu cho có những hối tiếc về sau. Nếu ngày ấy An không tới thì Cường sẽ không biết rằng thì ra một thằng con trai dù cho cuồng nhiệt bao nhiêu, ngang tàng bao nhiêu thì tới cuối cùng họ vẫn muốn níu giữ một người từng đánh mất. Nếu An không buông bỏ thì có lẽ duyên phận sẽ không để cô gặp Kai, để sau tất cả họ dám yêu thêm một lần cuối trong an yên. Hy vọng " Thanh xuân năm ấy nếu có " Giá như"" sẽ cho mỗi chúng ta thấy phần nào tuổi trẻ cuồng nhiệt yêu ai đó, vì ai đó mà có một thanh xuân trọn vẹn. Để sau cùng có thể thanh thản nắm tay ai đó bước đi trong hạnh phúc. ..............An.............…
Tên truyện: The 3 DaysTác giả: nah (tw: @bitchgtfa)Chuyển ngữ: YuuThể loại: đồng nhân văn, đam mỹ, hiện đại, trước ngọt sau ngược, 1x1, SE Tình trạng: HoànCP: Singto x Krist (Pla-Tong x Tod) Văn án: Tod chết vì tai nạn giao thông, trong khi đang trên đường đến gặp Pla-Thong. Tod không thể đi đầu thai được vì trong tâm trí cậu còn vướng bận điều gì đó. Tod và PT cố gắng tìm kiếm điều đó và cuối cùng Tod nhận ra cậu đã hứa với PT rằng sẽ giúp anh tán tỉnh N'Lemon.Nhưng đến lúc PT trở thành bạn trai của N'Lemon, mối quan hệ của họ không hề tốt đẹp và họ quyết định chia tay. Cuối cùng Tod và PT tìm ra lí do vì sao Tod không thể siêu thoát, điều gì vẫn luôn quẩn quanh trong đầu cậu. Tod thích Pla-Thong và Pla-Thong cũng thích Tod. Họ có cùng suy nghĩ, có chung đoạn tình cảm, nhưng mọi thứ đã quá muộn..."Làm bạn cho đến khi kết thúc."Đây là một câu chuyện ngắn đằng sau kết thúc của mini series My Baby Bright - Best Friends Forever. Có ngọt, có ngược, một mối tình chỉ được nở hoa sau khi một người rời khỏi thế gian này. Có tiếc nuối, có hối hận, nhưng mọi thứ đã quá muộn, liệu có thể níu kéo được gì đây?"Kiếp sau của chúng ta, tao nhất định sẽ đi tìm mày!"…