Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
•20000 View - 03/02/2019•30000 View - 25/12/2019Thể loại: Hài hước, ngọt, ngược, lãng mạn, HENàng là thiên kim tiểu thư chảnh chọe, nàng bị ba mẹ lừa kết hôn. Lấy phải một tên ngốc nghếch ấm áp. Ban đầu nàng ghét bỏ người ta, sau cùng lại đi quyến rũ, khiến người ta yêu mình.Chuyện tình lãng mạn _ Hài hước như phim truyền hình của cặp đôi Hani và JunghwaFic Gốc: LiSoo-BlackPink By LeeJunxo2…
Tựa đề: Love hurtsTác giả: isoldeĐược dịch bởi: SueFic ngược nhưng HE nhé :) Đã nhận được sự đồng ý của tác giả.Sau những lời nói cay nghiệt không cố ý, những ẩn ý không được nói ra, tình yêu dù bao dung thế nào rồi cũng sẽ phai nhạt. Jiyong....chính là một kẻ thất bại. Như một kẻ ngốc, anh vẫn chờ đợi, vẫn yêu em và vẫn luôn ở đây.…
Năm trăm năm trước, gia tộc Ravenshire bị diệt tộc chỉ trong một đêm. Máu nhuộm đỏ tòa lâu đài cổ kính, tiếng khóc than hòa cùng biển lửa chôn vùi cả một thời huy hoàng của dòng tộc ma cà rồng cổ xưa. Isolde Ravenshire là người duy nhất còn sống sót. Thế nhưng hỡi nhân thế, sống sót thì có ích gì khi tất cả những người nàng yêu thương đều đã rời đi. Nàng mất gia tộc, và đau đớn nhất là mất đi người mà nàng yêu hơn cả sinh mệnh của mình.Khi ấy Roselyn nằm gọn trong vòng tay Isolde. Máu đỏ thẫm nhuộm kín tà váy trắng, hơi thở dần trở nên yếu ớt. Thế nhưng nụ cười trên môi nàng vẫn dịu dàng như lần đầu hai người gặp mặt. Roselyn run rẩy đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên gò má Isolde."Chị ơi... em xin lỗi, có lẽ lần này em không thể cùng chị bước tiếp nữa rồi,em đau quá""Nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ mang dáng vẻ này, khuôn mặt này để đi tìm chị. Chị phải sống thật tốt nhé... em nhất định sẽ trở về."Đó là câu cuối cùng nàng để lại trước khi vĩnh viễn nhắm mắt.Cũng là chấp niệm theo Isolde suốt năm trăm năm.Vì một lời hứa ấy, nàng từ bỏ tất cả, cam nguyện chìm vào giấc ngủ phong ấn do pháp sư Julian tạo ra. Nàng ngủ giữa bóng tối lạnh lẽo suốt năm thế kỷ, ôm lấy một đoạn tình cảm đã sớm hóa thành tro bụi mà chờ đợi.Năm trăm năm sau, Phila Rose Bennett liên tục mơ thấy cùng một giấc mộng. Trong mơ, nàng luôn bị dẫn lối đến một tòa lâu đài cổ kính và một chiếc quan tài bị xiềng xích phong ấn. Để tìm ra đáp án, Phila quyết định đi theo giấc mơ ấy.Và rồi nàng vô tình đánh thức người đã…
"anh có yêu em không?""em hỏi gì thế?, anh yêu em, yêu em hơn cả hơn cả bản thân anh"_________________________________________________"em có yêu anh không?""có, em yêu anh hơn cả bản thân mình"…
Một người đàn ông tưởng chừng như lạnh lùng, vô tâm nhưng thật ra lại vô cùng ấm áp, ngọt ngào. Anh giúp cô xoa dịu những nỗi đau trong quá khứ, là ánh Mặt trời rực rỡ, xua tan màn đêm u tối, là người bạn cũng là người thân cùng nắm tay cô bước tiếp đoạn đường chông gai phía trước.Cô- một người phụ nữ đã chịu quá nhiều bất hạnh, tổn thương trong quá khứ, tất cả chỉ vì cô đã yêu người khác nhiều hơn chính mình, cô sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì người mình yêu, nhưng cuối cùng thứ mà cô nhận lại chỉ là một trái tim tan vỡ. Từ đó cô quyết định, phải "yêu thương chính mình" trước, những tưởng cô sẽ mãi mãi khóa chặt trái tim mình, sống một cuộc sống vô ưu vô lo, không còn vướng bận, thế nhưng lại có người chầm chậm đi vào cuộc sống của cô, khiến trái tim cô một lần nữa rung động. Liệu cô có dũng khí mở cánh cửa trái tim để đón nhận tình yêu của anh hay cô sẽ đóng chặt nó để bảo vệ mình không phải chịu tổn thương thêm lần nào nữa?…
một buổi chiều ở seoul.một cú va chạm giao thông.một cô gái lao khỏi xe, tấn công người đàn ông lạ mặt trước sự chứng kiến của cả khu phố.máu văng tung tóe. người dân la hét.cảnh sát đến chỉ vài phút sau đó. nhưng đã quá trễ.cô không còn là người.ít nhất, không hoàn toàn.một hồ sơ điều tra cũ mở ra dưới sự kết hợp của cảnh sát và bệnh viện, trên góc phải bản báo cáo có viết:mã phân loại: [VX-23_Prototype_v2]Tình trạng: Không kiểm soát.bên dưới là dòng cảnh báo được in đậm:"không tiêm trực tiếp. nguy cơ thần kinh mất kiểm soát."nhưng trong đôi mắt trắng đục ấy...liệu vẫn còn một phần nhân tính đang gào thét trong tuyệt vọng?…