chuyện ngày xưa - builanhuong × aiphuong
- ba phương, sao hồi xưa ba gặp được mẹ hương dạ?chuyện tình xưa xửa xừa xưa của mèo quậy gấu khờ và đám con thơ…
- ba phương, sao hồi xưa ba gặp được mẹ hương dạ?chuyện tình xưa xửa xừa xưa của mèo quậy gấu khờ và đám con thơ…
R21 chữa lành cực mạnh ⚡️⚡️⚡️…
Đôi lúc ngôn ngữ không thể bộc lộ bằng hết rộng dài tình yêu.…
Cuối cùng sau bão giông,Chữ thương có còn không?…
Tác giả : Tuỳ Hầu Châu…
love yourself.…
Khi nàng công chúa dịu dàng và chàng hải tặc đầu gấu có một bé con .…
Tác Giả:dreamdale_turtlefic chưa xin phép tác giả, có thể xoá bất cứ lúc nào😢"🐻" "🐱"…
Hanma bottomChủ yếu là các plot của KisaHan và DraHanGrrr sợ các bạn tra bằng hastag thì sẽ hiểu nhầm: fic này sẽ có AllTakemichi, có thể cũng chỉ là hint, tuy nhiên không phải chap nào cũng có, kể cả AllHanma cũng chỉ là hint.Chúc các bạn đọc vui vẻ.…
Em có định yêu thêm lần nữa không ?Có lẽ em đã yêu, nhưng em chưa dám thừa nhận.…
nơi chữa cháy cho những lần ngòi bút biểu tình…
warning: textfic, lowercase, ooc (?)…
𝔱𝔥𝔢 𝔞𝔩𝔱𝔢𝔯𝔫𝔞𝔱𝔦𝔳𝔢 𝔱𝔦𝔱𝔩𝔢 : 𝔴𝔬𝔲𝔩𝔡 𝔶𝔬𝔲 𝔩𝔦𝔨𝔢 𝔱𝔬 𝔟𝔢 𝔪𝔶 𝔭𝔞𝔯𝔱𝔫𝔢𝔯?Changbin mời Felix đi dạ vũ Giáng sinh, chuyện hiếm có khó tin đang thành mối quan tâm của đại đa số dân Hogwarts.…
Hường phấn dễ thương :))))…
" -Thích tôi đến thế cơ à, Phan Lê Ái Phương? -Lan Hương à, Tôi yêu em đến chết đi sống lại, nếu như nỗi nhớ nhung có hình dạng, Tôi sẽ hoá chúng thành những nốt nhạc rồi gom hết lại thành một bản tình ca, dành chỉ riêng em !"-------"Em có thể ở cạnh Phương đến bao giờ?-Đến khi nào em muốn!"-------Couple Gấu Mèo…
Series Yêu Xa…
tại sao tần suất bắt gặp người yêu cũ của tôi ngày càng nhiều vậy? cố tình hay vô tình?hương đi đâu cũng thấy phương, hương mơ chi cũng thấy phương…
Ban đầu, họ như nước với lửa. Một người là mũi gai nhọn hoắt chuyên đâm vào lòng địch, một người là dòng nước mát lặng lẽ chữa lành.Nàng quân y ghét cay ghét đắng cái vẻ lạnh lùng, dửng dưng đến mức cực đoan của cô đội phó đội tiên phong giữa cái chiến trường đầy rẫy máu và nước mắt này. Ánh mắt cô ta lúc nào cũng ráo hoảnh, nhìn mạng sống của chính mình như một công cụ tác chiến, lạnh lùng đến đáng sợ.Còn cô đội phó lại căm ghét cái cách nàng quân y luôn mở miệng châm chọc, mỉa mai mỗi khi cô bị thương được khiên vào quân khu. Lần nào nhìn thấy cô máu me đầy mình, nàng ta cũng nhướng mày, buông mấy lời cay nghiệt với nụ cười cợt nhả trên môi như thể đang giễu cợt sự bất bại huyễn hoặc của cô. Họ gặp nhau là có tiếng súng nổ-không phải của địch, mà là của hai cái tôi bướng bỉnh va vào nhau.…