Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
hành trình tình yêu tình báo, các loại tình, từ đỏ chuyển xanh, có vui có buồn của các anh em trường trung học GMMooc, text thì lowercase, siêu trẩu, chửi lộn lanh tanh bành, ai không chấp nhận được việc thần tượng mình nói tục thì hoi🤧 tui với bà hok thuộc về nhau rồi, bà sang the scrimson sript của tui hợp hơn á…
Có người yêu là beta, lại còn được anh em trong nhà chiều chuộng thì cảm giác sẽ như thế nào? Thì sẽ giống như Lê Duy Lân ấy, giờ đi xăm có thể là không cần ủ tê nữa, nhưng Lân cũng biết tủi thân mà, anh Cường để ý đến Lân một tẹo đi.Disclamer: Nhân vật trong fic không thuộc về tác giả, bối cảnh trong fic hoàn toàn là hư cấu, nếu trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Fanfic viết với mục đích phi lợi nhuận.Note: Vui lòng không chuyển ver dưới mọi hình thức, không mang ra khỏi W cam và A đỏ, không mách chính chủ.…
Tôi vẫn nhớ những ngày thu rất xanh, những ngày mà người còn bên tôi, chẳng biết tự bao giờ, thu chỉ còn là thu, chẳng còn là những ngày xưa yêu dấu. Tôi vẫn nhớ những mùa đông ấm áp bên người, nhưng khi người rời đi, đông lại trở về là đông, lạnh lẽo và trống vắng.Người đi mang theo cả mùa xuân tươi đẹp, lấy đi ấm áp của mùa hạ trong tôi, Soviet không còn nữa, tất cả chỉ còn là những hoàng hôn tím chứa những lời yêu muộn màng, những cánh hướng dương khô héo chẳng ai thay mới trong phòng làm việc của America.Liệu đó là thực hay mơ? Là quá khứ đã trôi qua hàng mấy thập kỷ, là hiện tại nơi mà người chẳng còn tồn tại, hay là tương lai mà tôi luôn hằng mong đợi? Có phải đôi ta đã từng có những ngày tháng tươi đẹp như thế, hay chỉ là những giấc mộng viễn vông mà tôi tự mơ đến để nguôi ngoai đi nỗi nhớ nhung da diết trong lòng? Ta chỉ biết họ đã từng và sẽ mãi yêu nhau như thế, dù một người đã mãi mãi dừng lại ở thế kỷ 20, mãi mãi ở lại trong một thời xa xăm, rất lâu, rất lâu về trước, để những kỷ niệm đẹp của tình ta sẽ còn lại mãi cùng với dòng chảy vội vàng của lịch sử, chẳng đợi chờ ai, chỉ kịp để tiếc thương cho người.Tuyển tập oneshot tôi viết cho SovAme, tất cả đều là oneshot riêng lẻ.…
Đây là bộ fanfic đầu tiên của Nhím ⊙﹏⊙Bộ fanfic này được lấy cảm hứng từ một Dj Haikyuu. Nhím thấy khá hay nên quyết định thử tay nghề của mình ⊙﹏⊙Đã là fanfic thì sẽ có những chi tiết xàm lờ không có trong nguyên tác '-')À, đây đam mỹ, nên nhắc cho những ai bị dị ứng vui lòng click cái mũi tên phía trên ạ:DP/s: Hơi cuồng Haikyuu xíu '-') nên tui nổi hứng ấy mà '-')...…
Học online mà quên tắt mic, tôi nhìn tên trùm trường đang hít đất rồi buột miệng cà khịa: "Còn mặc áo à? Chơi không nổi hả? Không mặc quần thể thao xám thì chị đây không có hứng xem đâu."Ai ngờ đúng lúc đó, cậu ta rời khỏi khung hình đi thay đúng một cái quần thể thao màu xám rồi quay lại camera như chưa có gì."Giờ thì cậu có hứng xem chưa?"Ơ khoan đã... mic của tôi chưa tắt hả trời???…
Chuyển ngữ: MuốiThể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị, thợ xăm hình lạnh lùng công x giảng viên mỹ thụ, ấm áp, HEMối nhân duyên của Tiêu Khắc bắt đầu từ đêm ấy cũng là ngày anh sinh nhật ba mươi tuổi, và anh được ghép bàn uống rượu cùng với một anh chàng cool ngầu, chàng ta làm rung động tất cả các dây thần kinh thẩm mỹ của anh, người đâu mà vừa mắt tới vậy.Với độ tưởi ba mươi,thì cũng có thể xem là lớn rồi, chẳng còn ngại ngùng e thẹn như hồi còn đôi mươi. Thích một người thì không chút do dự mà theo đuổi, cũng chẳng cần phải nhiều lời."Muốn anh xăm một hình cho em, em muốn được bên anh suốt quãng đời còn lại."…
Warn: R18, oc, ngược, lệch nguyên tác.Truyện được viết trên Wattpad, nếu xuất hiện trên nền tảng khác thì đó là ăn cắp!Không đem đi đâu khi chưa có sự cho phép.…