Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chúng ta sinh ra như là để hát cùng với nhau vậy... cô ấy tự huyễn hoặc bản thân mình như thế. Không phải kiểu như duyên trời định hai ta thuộc về nhau, chỉ là sinh ra để hát cùng nhau thôi. Cứ nghĩ như vậy, nghĩ về Taeyeon như là một giọng ca chính khác và sắp tới sẽ là thành viên trong cùng một nhóm, hay cùng lắm chỉ là một người bạn sẽ dễ hơn Nhưng đó chỉ là những gì Jessica tự nói để trấn an trái tim mình…
Thể loại: Longfic, Slice of Life, Romance...Summary: Câu chuyện xoay quanh mối quan hệ mập mờ giữa Lee Sanghyeok và Jeong Jihoon, từ những lần chạm mặt tình cờ, những buổi học chung, những trận game bí mật, đến những hiểu lầm và cuối cùng là sự thừa nhận tình cảm. Tình cảm nảy nở chậm rãi nhưng ngọt ngào giữa hai con người trái ngược nhau.P/S: Lần đầu tự viết fic, văn phong có chút lủng củng, mong mng thông cảm…
"Cậu giống như khói thuốc lá, cứ bay xung quanh hắn, nhưng lại mờ mờ ảo ảo rồi biến mất. Hắn cứ hút mãi hút mãi, muốn khiến cho căn phòng này tràn ngập làn khói ấy, cũng giống như cậu hiện diện tại đây, bên cạnh hắn"…
vì em quá toả sáng, vì em quá xinh đẹpem càng muốn thoát ra tôi càng muốn chiếm lấy emem lẩn trốn trong những vần mây đen để che giấu ánh hào quang của bản thânnhưng vì em quá rực rỡ, khiến tôi bao lần đắm chìmvì em, tôi nguyện buông bỏ hết tất cảdải thiên hà này chỉ có một vì sao mang tên em.➸ hante •200918 - 130521…
Reo Mikage đứng trước mặt Nagi, hai sáu tuổi, không còn ban mai của thiếu niên trên mi mắt anh nữa, nhưng anh vẫn đẹp. Anh làm Nagi luống cuống, trăm ngàn con bướm đập loạn theo loạt nhịp không biết tên gì trong lòng cậu. Nó giống như trở lại bên dưới tấm chăn hai người từng ngủ chung ở ký túc xá của Blue Lock, tạm thời trốn khỏi cơn khủng bố tinh thần dưới bộ mặt của Ego Jinpachi, Nagi chưa bao giờ thực sự thích gã, dù gã coi cậu như một đứa trò cưng. Mái tóc của Reo ẩm ẩm hơi nước, đôi mắt tử đinh hương chau lại, trước khi nó dãn ra và gương mặt Reo tĩnh lặng, không gần gũi mà cũng chẳng xa cách. Nagi biết đây là Reo, nhưng có lẽ không phải Reo mà cậu biết. Giờ anh như là người lạ, người lạ mà Nagi đã từng thân thiết, đã hiểu như hiểu từng nét chỉ tay của mình, nhưng có quan trọng gì những thứ từng là đâu? __________________________Reo gặp lại Nagi trên đường phố Tokyo, 8 năm sau khi Blue Lock kết thúc. Anh không còn chơi bóng đá nữa, cậu đang theo đuổi những giấc mộng xa. Chuyện gì sẽ xảy ra khi hai người nhận ra sợi chỉ đỏ của họ vẫn chưa đứt lìa?cross post on wattpad and ao3…
★AUTHOR by: Yuu-LLuAii★ →TUYỆT ĐỐI KHÔNG MANG RA KHỎI ĐÂY KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA AU!!!!!←- Ngày ra ý tưởng và viết : 14/06/2015- Ngày cho ra mắt : 24/06/2015- Ngày hoàn fic: 11/06/2017- Disclaimer: Họ không phải là của tui , Họ là của nhau!!! Nhưng ở đây số phận của họ do tui định đoạt. Sống hay Chết là tui quyết định!!! =]]- Pairings: HunHan.- Category: Thập cẩm tổng hợp :v :v :v- Status: HOÀN. ( 44Chapter)- Summary:Anh và Cậu là hai con người với tính cách tương đồng , cũng cùng là kẻ tối cao nắm giữ quyền hành ở cái độ tuổi mà người ta không thể tưởng tượng được. Hắc bạch lưỡng đạo làm chủ thế trận lúc bấy giờ. Một chín một mười , kẻ 49 người 50 thế mà lại vô tình bị đối phương thu hút mà xích lại gần nhau. Từ đó câu chuyện của họ bắt đầu mở ra với những tình tiết đau buồn của quá khứ , hạnh phúc của hiện tại và những nỗi ám ảnh bi thương chất chứa tận sâu trong lòng của họ. . .…
Là nơi viết về chuyện tình của hổ và sóc, có thể có cameo là các cp khác nên nếu bạn không thích thì click back, xin đừng nặng lời với chủ nhà nhé ạ <3Có thể sẽ triển thành longfic nếu có thời gian…
Dành cho những người thực sự thích Haikyuu!! và đu được các thể loại thuyền___________Starting day: 04/09/18Ending day: 18/09/21___________Highest rank#1: iwaoi#1: kurotsuki#1: bokuaka#1: kuroken #1: daisuga#1: levyaku#1: otp #1: hq…
Ánh trăng xuyên qua tấm rèm cửa sổ bằng voan mỏng, ánh sáng tiến vào trong căn phòng khách to lớn nhưng trống trải , chiếu lên gương mặt bình tĩnh của thiếu niên đứng lặng im trong bóng tối, làm cậu càng thêm trắng bệch. Thiếu niên đi chân trần đứng trên sàn nhà lạnh lẽo, trên mặt không chút biểu tình, ánh mắt nhàn nhạt nhìn về khe hở giữa rèm cửa. Không có ai biết cậu đã đứng bất động như thế bao lâu rồi, mãi đến lúc đêm đen dần sáng lên. Thiếu niên nhìn về phía ánh mặt trời đang len lỏi vào giữa khe hở của rèm cửa, khẽ híp mí mắt lại, thử làm cho mình thích ứng với ban ngày. Thật là một khung cảnh vô cùng xinh đẹp. Ngoại trừ, cách nơi thiếu niên đứng không được năm thước, bày ra một thi thể đã lạnh buốt từ lâu lẳng lặng mà nằm trên mặt đất, bên cạnh là một vũng máu được ánh trăng chiếu rọi xuống ánh lên màu đỏ tía lấp lánh. . .…
Xuất thân liệu có định đoạt được số phận?Xuất thân liệu có trở thành rào cản của chân ái?..."Thân phận dù có cách biệt, ta vẫn vì nàng viết nên giai thoại"…