Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
CP: Thẩm Văn Lang x Cao Đồ Độ tuổi: 17+ (Không có H)Thể loại: Thanh xuân vườn trường, có ngọt có ngược, OOC, HELấy ý tưởng nhân vật từ Desire nhưng viết theo sự sáng tạo của mình. Thẩm Văn Lang và Cao Đồ đầu truyện chưa phân hoá AO. Giữa truyện sẽ có tình tiết khác với bản gốc (gọi là OOC), có yếu tố gây ức chế (blhđ, qrtd). Nếu nhân vật khác với bản gốc xin hãy vui vẻ ủng hộ 😘…
Antarcticite chưa bao giờ nghĩ rằng sau khi mình mất đi, có một người luôn mong chờ, nhớ nhung anh phát điên, cố gắng củng cố chính mình từng ngày, thậm chí nảy sinh tâm tư không ai dám nghĩ tới - đặt chân lên mặt trăng để tìm kiếm mảnh vỡ của anh, của những người khác. Muốn đem bức tranh vốn đầy lỗ hổng lần nữa trở về nguyên trạng."Phos không dành lại điều gì cho cậu ấy". Rutile ngửa cổ nhìn trần nhà bồng bềnh, buông lời nhẹ tênh "Antarcticite, cậu là nỗi ám ảnh trong tim Phos".…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Series OC đầu tay của mình, ta đa! Đây là câu chuyện về Pearl, đá quý cứng 4,5 (CaCO3). Theo giả thuyết của mình (nhắc lại nhé, của mình thôi) thì đây là "tiểu sử" của con mắt bên trái Phos đó ( mặc dù trong truyện là ngọc trai nhân tạo).Đó là tất cả, mọi người cứ xem nhé </3…
Từ một chàng badboy đào hoa đa tình, giờ đây Hiếu phải chấp nhận mình đã bị một anh bé lớn hơn 11 tuổi quật đùn đùn đến mức yêu anh từ lúc nào cậu không thể ngờ đượcTruyện ra đời vì sự simp otp của mình. Truyện thuộc quyền sở hữu của mình nên đừng đem đi đâu nha mọi người, đứa con tinh thần đầu tiên của mình ý ạ. Mong mọi người ủng hộ đứa con này của mình…
Một giây trước Ace còn ở Marineford, bình thản nhắm mắt xuôi tay, giây tiếp theo cậu phát hiện mình sống lại rồi.Tin tốt: Cậu sống rồi.Tin xấu: Cậu xuyên về tận 52 năm trước.Ace tuyệt vọng nhắm mắt lại: "Cái quỷ gì đang xảy ra với mình vậy?!"52 năm trước là khái niệm gì? Bố già Râu Trắng còn đang đi làm công ăn lương ở băng hải tặc Rocks, Roger còn chưa ra khơi, khoảng cách đến thời đại hải tặc phải còn phải chờ tận 30 năm nữa!Đúng lúc đó, một cái hệ thống tên "Dính Dính Báo Báo Mèo Mèo" mò tới.Ace: "? Cái gì gọi là không ôm ôm dính dính với cha mẹ thì không thể quay về tương lai??"Ace (cười khẩy): "Bảo tôi ôm ôm dính dính với Roger thì thà bắt tôi đi chết còn hơn. Còn nữa, đây là 52 năm trước mà? Mẹ Rouge lúc này còn chưa được sinh cơ mà! Bắt tôi "dính dính" kiểu quái gì?!Rất nhanh sau đó, Ace nhận ra hình như người "xóa acc chơi lại" không chỉ mỗi mình cậu...Ace trợn mắt nhìn người phụ nữ tóc vàng trước mặt, một đao chém đại hải tặc, một chiêu "Thần Tị" đập Roger lún luôn xuống đất.Người mẹ Rouge yếu đuối không tự lo nổi của cậu tại sao lại biến thành đại hải tặc có thể vật Rocks ra solo thế này?!Một câu tóm tắt đơn giản: Xuyên về thời đại của Rocks... có nhầm lẫn gì không vậy?Chủ đề: Khi thế giới tràn ngập yêu thương.------------------------------------ Nguồn: 嗝打嗝打嗝Dịch: Kahechan (có sự hỗ trợ của QT+Chat GPT)Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.…
Bạn sẽ làm gì, khi buổi sáng thức dậy, mở mắt ra và theo phản xạ nhìn sang bên cạnh, một khuôn mặt vô cùng đẹp trai đang nhìn bạn cười và gọi bạn là Vợ ?!+++++++++++Thấy hay nên re-up về nhưng chưa xin phép vì thế xin đừng mang truyện đi nơi khác. =))Nguồn : EmanonLink:https://emanongroupblogspot.comThể loại : One-Shot…
"Thưa cô, tôi sợ cô đơn, cậu ấy sợ cô đơn và loài người cũng vậy. Nhưng chúng tôi - những cá thể sống nhờ năng lượng Mặt Trời, nguồn điện và các hệ thống máy móc, chúng tôi không phải con người, và một trí tuệ nhân tạo thì không được phép nảy sinh những cảm xúc như một loài người đích thực."𝐏𝐚𝐢𝐫𝐢𝐧𝐠: Minji and Hanni from NewJeans.𝐀𝐔: Hậu tận thế, trí tuệ nhân tạo, loài người, ta và em cách xa hàng triệu ki-lô-mét.…