Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Tự đổ hay để chị đây cưa ?- Cái nào cũng được bởi tôi đã đổ từ trước rồi .- Sao anh lúc nào cũng công việc với công việc vậy ! Tôi thực sự rất đau lòng !- Nếu không cố gắng thì sao nuôi được em ?- Sao tôi đi xin việc mà không được hết vậy ?- Ngốc như em, ngoài việc ăn ra còn gì đâu.- Anh thấy tôi như thế nào ?- Em là loại người đến 1 điểm mạnh cũng không có .- Thế thì đừng yêu !- Nhưng chỉ có tôi mới chịu đựng được em , đúng không ?…
Ở một thế giới nọ mang tên Exalerina, nơi sinh sống của muôn loài sinh vật trong truyền thuyết, trong trí tưởng tượng của con người được hiện thực hoá, các Elves, nhân thú và các loài rồng, v.v. Những cư dân nơi đây được gọi chung là các Exantrian, những sinh vật với thể chất hơn người và đều có khả năng sử dụng ma thuật một cách thông thạo. Với một nền văn minh tiên tiến không khác gì ở Trái Đất, những giai cấp, cấp bậc rõ ràng và những bộ luật riêng biệt, cũng không khác với con người là bao. Tuy nhiên, những cư dân nơi đây chưa từng nghe đến hai chữ " con người ", nên việc thế giới này xuất hiện một con người sẽ gây nên sự náo loạn không đáng có cho họ. Điều đó dẫn việc Iris Evalgrein, một con người, phải che đậy đi thân phận thật của mình, tránh né, lẫn trốn để không bị phát hiện. Không rõ sự tồn tại của cô ở nơi đây có lý do gì, là một sự tình cờ? Hay là do được sắp đặt? Dù cho lý do có là gì thì sự hiện diện của cô gái trẻ đây, ắt sẽ thay đổi vận mệnh của nền văn minh Exalerina. Iris cùng với người bạn Elf của cô, Alden Guillaume, liệu có thể cứu vãn được thế giới này không? Hay cứ để cho nó lụi tàn dần và chìm sâu vào biển lửa của ngày phán quyết?…
ủng hộ tớ nha cái truyện kia tớ drop ạ tại hơi xàm :) hehe mong các cậu đọc zui vẻ hong báo chánh quyền hong bưng ra khỏi wattpad nha iu iu iu ♡♡♡♡♡♡♡♡♡…
( Trọng miệng cải tạo )「 Oa ----」「 Đuổi theo ta đi đuổi theo ta đi --」「 Dừng lại đừng chạy --」「 Ngươi có bản lãnh liền Đuổi theo a ~ Nếu như ngươi đuổi đến lời của ta, ta và ngươi hắc hắc hắc......」 Một tòa trong công viên bổ sung thêm nhi đồng trong thiên đường, rất nhiều thiên chân vô tà khả ái tiểu hài đang tại cao hứng bừng bừng mà Chơi đùa, giơ cao lên hai tay cãi nhau mà ở chung quanh chạy loạn khắp nơi, kêu loạn chơi đùa lấy rất nhiều căn bản không ai nói Đạt được quy tắc trò chơi. 「 Đại gia, phải cẩn thận một chút không muốn ngã xuống a -- Nơi này đất xi măng rất cứng rắn, nếu là không để ý ngã Ngã xuống trên mặt đất mà nói có thể sẽ thụ thương !」 Mà một vị tóc trắng mắt đỏ, người mặc trường bào màu trắng thành thục nữ tính thì mang theo Lấy tràn ngập mẫu tính ôn nhu mỉm cười đứng ở một bên, cười híp mắt nhìn xem bọn nhỏ tại công viên bên trong bốn phía chơi đùa, hai tay Giơ lên trước mặt làm hình kèn lớn tiếng hô hào nhắc nhở đám người chú ý dưới chân. Nữ tính một đầu hoa lệ nhu thuận trắng như tuyết đến eo tóc dài xõa ở đầu vai, theo thổi mà qua gió nhẹ bốn phía phiêu Tản ra, bịt kín một tầng ánh mặt trời ấm áp sau đó lập loè sắc thái mê người. Xinh đẹp xinh đẹp tuyệt sắc trên khuôn mặt có Một đôi giống phẩm chất hoàn mỹ hồng ngọc sâu như vậy thúy đôi mắt, màu bạc trắng thon dài lông mi nhẹ nhàng lay động tại dương quang Chiếu rọi xuống phản xạ khác người bên ngoài động lòng người lập loè tinh quang.…
Lời đầu tiên, cảm ơn bạn vì đã bỏ thời gian để đọc bộ truyện học đường của tôi.Nếu có sai sót, không ổn, mong mọi người chỉ ra và sữa chữa để tôi rút kinh nghiệm giúp tôi trên con đường hoàn thiện bản thân của mình.Truyện học đường lấy bối cảnh Việt Nam, nên văn phong truyện sẽ theo lứa tuổi của các học sinh năm phổ thông. Truyện xoay quanh về thời học sinh, về lứa tuổi học trò, thanh xuân. Tôi lấy cảm hứng từ những câu chuyện cấp ba vô cùng đáng yêu của các bạn cùng trường nên đã tạo động lực cho tôi viết tiểu thuyết này.Có góp ý như nào thì liên hệ với tôi, tôi sẽ tiếp thu tất cả ý kiến của các bạn.Xin Cảm Ơn !…
Mạc Tử Quân là một tên khốn nạn ! Hắn cho rằng Đình Hạ yêu hắn, không thể thiếu hắn, thế nên nhẫn tâm chà đạp, nhận tâm hoang phí tình cảm của cô với hắn. Hắn mặc nhiên thụ sự chăm sóc, hy sinh của cô ... Ba năm trước tổn thương cô, hiện tại hắn vẫn tiếp tục khiến cô đau khổ ... Ba tháng kể từ sau khi ly hôn, cuộc sống hẳn dường như bị đảo lộn hoàn toàn. Hắn ăn không ngon, ngủ không yên giấc. Lâu lắm rồi, đã chẳng còn ai ở nhà đợi hắn trở về, chẳng còn ai cam chịu để hắn trút cơn thịnh nộ lúc buồn bực nữa. Hắn càng cảm thấy bức bối, khó chịu vì mọi thứ không theo sự kiểm soát của mình. Bạn thân Mạc Tử Quân nói hắn đã yêu Đình Hạ rồi, nhưng hắn không chịu thừa nhận. Có chăng hắn chỉ xem cô như một người giúp việc trung thành, tùy ý sai bảo. Khốn thật, hắn lại hối hận vì đã ly hôn cùng cô! Không phải vì yêu, mà vì không còn ai cho Mạc Tử Quân dựa dẫm nữa. Không ai chịu được tính cách ương quái của hắn, không một ai!…