Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tập 2 Đại tạng kinh gồm các phần: Kinh Tương Ưng Bộ và Kinh Tiểu Bộ.Tập 1 tại đây:https://www.wattpad.com/story/321099952?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_writing&wp_page=create&wp_uname=nguyendai666666&wp_originator=Lm9mG2fQSpVvwtc5FsiTX9Idj11Ndr1eWCWtF9Ig7%2FkhXE5%2BJGaRxnzz8QaN48w3NjLjXYZBRvJ%2Fha7prQeGgH4ZQXv8ALaZ%2BHHdJVaTv0EXbS9BPGAefEcVCJyZDo0R…
Văn án:Diệp Lạc sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến điều đang hiện ra trước mắt mình. Xuyên vào một quyển sách ư, lão nhân gia, ông đang nói giỡn với ta hả?Dù là một triệu hoán sư ( thực tập ) nhưng ông nghĩ gì khi để cho một con cừu non ( tự nhận ) như ta lạc vào một đàn ma cà rồng chứ? ....Đây thật ra là một câu chuyện do tác giả tăng động quá độ mà viết ra.Sau bao nhiêu tháng ngày ngồi đợi chờ truyện đồng nhân và kết quả là ta cho ra đời bộ truyện này đây.Câu chuyện kể về một vị thực tập triệu hoán sư xuyên không vào Twilight từ đó cố gắng phấn đấu trở thành bá chủ thế giới ( ngay tại căn nhà nhỏ của chồng mình ).Cặp đôi chính: Diệp Lạc và Edward,... văn ngọt sủng và là kết quả sau một quá trình tăng động của ta nên giọng văn lẫn lời văn cũng tăng động nốt. Ai không thích thì mời bấm next nhé!PS : Lần đầu viết truyện mong mọi người đóng góp thêm ý kiến nha.…
Chàng trai tôi thầm thương trộm nhớ, như là tia nắng sáng chiếu vào bóng râm nơi tôi đang đứng. Thế nhưng, khi cậu ấy tỏ tình tôi, tôi lại từ chối. "Mày cũng thích tao mà, Quách Tuệ Như." Hoàng Bách kéo tay tôi, vẻ mặt khó hiểu đến khờ khạo. Tôi cúi mặt xuống, cố gắng không để ánh mắt trống rỗng của mình chạm phải Hoàng Bách. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nói những lời khó nghe với đối phương: "Chỉ là những lời nói đùa trong lúc chán nản thôi, mày dễ tin người quá rồi." Tôi cảm nhận được rõ ràng bàn tay của Bách siết lại trong giây lát, nhưng rất nhanh đã thả lỏng ra, có thể là sợ tôi đau. Nó cười một cách chế giễu: "Mày nghĩ tao không nhận ra được mày đang đùa hay không sao? Đây không bị ngu nhé." "Quách à, nói gì đi chứ." Nó vẫn nắm tay tôi, chỉ là di chuyển từ cổ tay sang nắm lấy lòng bàn tay."Tao thích mày, tao rất thích mày, cực kỳ thích mày, mày thích tao, vậy sao mày lại từ chối? Có ai đe doạ gì mày à?" Tay trái của Bách như muốn chạm vào má tôi, nhưng tôi nhanh chóng né đi sự đụng chạm ấy, rụt người lại. Sau đó kiếm một lý do nghe có vẻ hợp: "Không phải làm bạn cũng rất tốt sao, vì mày là bạn của tao nên tao mới thoải mái như vậy, chứ tao không có thích mày." Ba từ "không thích mày" được dứt ra khỏi họng. Tôi thầm nghĩ, nếu như nói dối sẽ bị sét đánh vào đầu thì tôi chắc chắn rằng mình bị sét đánh ngay lập tức tại thời điểm nói."Không thích tao? Thế là ghét tao chứ gì?" Bách buông tay tôi ra, xoay người đi. Hèn mà, tôi đâu dám hét lớn phản kháng, chỉ có thể yếu ớt nắm lấy ống tay áo của B…
"Cuộc đời anh từng là những gam màu đen trắng tuyệt vọng, nhưng từ giây phút đầu gặp em nó đã đưa anh hy vọng vào những phớt hồng và rồi dần là cả một cuộc đời sắc màu yêu thương ngập tràn. Không chút phòng bị, cũng chẳng hề toan tính suy tư. Và cứ thế em xuất hiện trong cuộc đời anh mang cho anh những hạnh phúc ngập tràn. Nhưng cuối cùng khi anh chẳng hay biết, em sẽ lại dần dần biến mất. Trong thế giới của anh Không có tin tức gì , chỉ còn lại hồi ức và màu sắc tình thương của em tồn tại nơi đó. Thẳm sâu trong đại dương tâm trí anh, trong giấc mơ của anh , trong trái tim của anh. Trong tiếng hát của anh, em tồn tại nơi đó - sâu trong đại dương tâm trí anh."Những câu chuyện tình đẹp không nhất thiết là phải đi cùng nhau đến cuối đời, không nhất thiết phải mãi mãi tồn tại bên nhau. Mà cả khi một nửa biến mất họ vẫn luôn tồn tại nơi đó trong trái tim, vẫn luôn là người dõi cho ta bao sắc màu thương yêu suốt đời này, vẫn luôn là những kỷ niệm đẹp đẽ."Gặp được nhau là cái duyên, đến được với nhau là cái phận, nhưng đi qua nhau rồi thì lại là cái nợ"dù là duyên phận hay nợ đi chăng nữa thì nó vẫn luôn là chân tình, dù người không còn nữa nhưng chân tình thì vẫn mãi còn đó.- vui lòng mang ra ngoài cần ghi chú nguồn và xin phép trước.- có nhiều chap.- ai không thích cp này thì vui lòng không bấm vào xem :) - có thể là sad ending, nhưng chưa biết tuỳ tâm trạng tác giả.----CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC VUI VẺ----…
"har.. tên ta là har, har ricky" quay về quá khứ sự trưởng thành đã khiến cậu trở nên lạnh lùng, thờ thẫn lại lạnh nhạt với hết thảy."har...." cậu bé tóc đen mờ mịt lẩm bẩm tên của cậu."yes, severus snape, nhớ cho kĩ vì nó sẽ đeo bám ngươi suốt cuộc đời"một harry lạnh lùng, thờ thẫn với hết thảy, lạnh nhạt lại vô tình, chết trở lại một quá khứ xa vời vợi khác, cậu trở thành một kẻ khác, vẫn là harry nhưng lại ko phải là harry, cậu là har, har ricky.…
Hơn một thế kỉ, ba con người ấy luôn không ngừng tìm kiếm nhau. Cho dù chỉ là một lần, họ cũng muốn gặp lại người mà họ luôn yêu thương, nhưng lại để lỡ một đời người, để cho cái tình yêu ấy vẫn còndang dở. Tình bạn của họ thời thanh xuân, tình yêu của họ tuổi trưởng thanh, rốt cuộc có thể có được hạnh phúc hay không?_________________________________Author: ÂnCouple: KaiYuan-QianYuanGenre: H,OEStatus: Hoàn thành.Summary:"Vương Nguyên, những ngày tháng vui vẻ của chúng ta cậu quên hết rồi sao? Cậu từ bỏ tất cả tình cảm của chúng ta suốt bao năm qua sao?""Vương Nguyên! Em rốt cuộc là bị làm sao vậy chứ? Chẳng phải lúc trước em rất đam mê ca hát sao?! Xin em đấy, đừng rời khỏi anh!"Gương mặt cậu lạnh lùng, nhìn bọn họ nói:"Tại sao?""Bởi vì chúng tôi đều yêu em!______________________________________…
Đoản đầy màu hường đáng yêu về chuyện nho nhỏ của bé hổ mụp và 6 anh hông mụp mấy.Mấy mẹ phải tuân theo nội quy của bé hổ mụp mới được bé hổ cho nựng một cái nhé!1. Hổ mụp là tất cả.2. Không mẹ nào được ốm, vào đây là phải mụp.3. Yêu thương cả 6 anh hông mụp mấy nữa.Book cover by TMY (xinh và ngọt ngào như Taehyung vậy).…
✿ Tác giả: 宫墙往事✿ Nguồn: https://www.zhihu.com/question/459376478/answer/2488268645?utm_id=0___________________Vào đêm đại hôn của người trong lòng ta, ta cùng với nàng chỉ cách nhau một màn trướng.Nàng là công chúa bị ép hòa thân, còn ta chỉ là một thái giám đi theo nàng.Hỉ phục của nàng bị ném trên mặt đất. Ta chưa từng nếm trải qua cảm giác thống khổ đến như vậy trong đời.Cuối cùng, công chúa nhẹ giọng gọi ta: "Vân Sinh, ngươi đi ra ngoài được không?".…
"Loot at, the rainbow is here".Nhìn xem, trong mắt tôi em như tiết trời sau cơn mưa vội vã lướt ngang đời này. Mang đến sự trong trẻo mát lạnh lúc ấy và để lại muôn trùng đau thương dai dẳng phía sau.…