Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đề bài:Về hình tượng Lorca trong bài Đàn ghi-ta của Lor-ca của Thanh Thảo, có ý kiến cho rằng: Đó là mẫu nghệ sĩ - chiến sĩ, vì dấn thân đấu tranh cho dân chủ và tự do nên bị bọn phát xít hành hình.Ý kiến khác thì khẳng định: Đó là mẫu nghệ sĩ thuần túy, chỉ đam mê cái đẹp và khám phá nghệ thuật, nhưng bị giết hại oan khuất. Từ cảm nhận của mình về hình tượng về Lor-ca, anh/chị hãy bình luận các ý kiến trên.Nghị luận văn học 12, tài liệu ôn thi đại học / tốt nghiệp (2016)PHAM…
Trước khi mấy cô đọc truyện,tui thật phải khai ngay từ đầu.Đoản này căn bản tui viết để thỏa mãn tâm trạng sau của tui sau khi nghe tin bác Tuấn tính cải tổ TYT và Vịt Diêu không tham gia cải tổ.Tim tôi-nó đau lắm,thất vọng tràn trề!Thật sự tui chỉ mún lưu lại một thứ gì đó về Vịt Diêu,về TYT 5 thành viên ,về hẹn ước concert vạn người của họ thôi..............__________________________________________________Này là tui viết xong đăng lên FACE rùi nên ai thấy quen thì......kệ....😁😁😁😁…
Để điều tra chân tướng cái chết thảm của cha mình bảy năm trước, Bách Hạo Lâm dùng cớ viết luận văn từ đó tiến vào sở cảnh sát. Khi cùng cảnh sát mới Hà Văn Trạch bắt tay điều tra án mất tích trẻ em, Bách Hạo Lâm phát hiện mười vụ án trẻ em mất tích vừa qua đều có liên quan đến Lý Vọng Long con trai của phó thị trưởng Lý Ưng! Dưới hoạt động của Lý Ưng quyền cao chức trọng, Lý Vọng Long thoát khỏi trừng trị của pháp luật, Hà Văn Trạch trong quá trình thu thập chứng cứ, bị người sát hại.Bách Hạo Lâm thề phải đem hung thủ sát hại Hà Văn Trạch ra công lý, nhưng lại gặp tầng tầng lớp lớp trở ngại, rơi vào trong một vụ tội án liên hoàn; Anh biết pháp luật không thể xét xử đám hung thủ một cách công chính, vì vậy thề sẽ dùng thủ đoạn phi thường thanh trừng bọn chúng...…
Ái Phương: Một nữ Chủ tịch đứng trên đỉnh cao quyền lực, lạnh lùng và cô độc. Với cô, hôn nhân chỉ là một con số trong bản kế hoạch kinh doanh. Cô cần một người vợ "diễn" thật tròn vai để giữ lấy chiếc ghế quyền lực. Cho đến khi nàng xuất hiện, phá vỡ mọi quy tắc lý trí của cô.Bùi Lan Hương: Một tâm hồn nghệ sĩ tự do, u buồn và kiêu hãnh. Vì gánh nặng nợ nần của gia đình, nàng chấp nhận bán đi tự do, bước vào cánh cửa hào môn xa lạ. Nàng tự nhủ chỉ là một bản hợp đồng, nhưng ánh mắt của chị lại khiến nàng lạc lối.Ái Phương đẩy bản hợp đồng về phía nàng, giọng không chút cảm xúc:"Ký đi. Ba năm, đổi lại sự yên ổn cho gia đình em."Bùi Lan Hương cầm bút, tay khẽ run nhưng ánh mắt vẫn kiên định:"Chị chắc chứ? Em sợ chị sẽ là người hối hận trước."Ái Phương nhếch môi, áp sát vào tai nàng:"Trong từ điển của chị, chưa bao giờ có hai chữ 'hối hận'."…
a kim seokjin fanfiction | oneshot"khuya rồi, seokjin ngủ đi. ngủ ngoan, em thương."〰️ Mint 〰️_toàn bộ cover fic thuộc về blog @He is the sun 1997 trên facebook.…
our story - chuyện đôi ta20/09/24 - 21/09/24__________Những trang nhật ký chứa đựng cảm xúc của "em" khi đối mặt với chuyện tình đơn phương đầy nhung nhớ của mình, yêu có, ghét có nhưng chung quy vẫn là "anh""Điều đau đáu nhất là tôi luôn nhớ rõ mọi điều về đối phương, xem đối phương là tất cả. Trong mắt tôi chỉ có đối phương và mong một ngày đối phương sẽ mở lòng"Note: Fic được viết dưới dạng nhật ký*Truyện không có thật, tất cả chỉ là sự tưởng tượng của tác giả…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
"tại vì thích em nhiều quá nhưng em lại nói là à lôi.""cũng định solo hiphop cùng với trai bản nhưng mà thôi.""anh gửi vào trong câu rap cho em dính cả thính cả mồi.""nhà em có mấy quả đồi thì anh cũng tính cả rồi."___________________________________________"tôi đã nói là không thích anh rồi, anh về đi!!""ơ vợ, vợ ghét anh à?""sao mà anh dai thế, đã nói không thích rồi mà?!""anh không tin!!"…
Thanh Thiên Phụ Thân sẽ tiếp nối Tản Mạn Khai Phong với những mẩu chuyện nho nhỏ bên lề vụ án về hai vị đại lão nhân gia cùng nhóm tinh anh tại Khai Phong Phủ. Bao Thanh Thiên fanfic - Triển Chiêu fanficTình cảm ấm áp, phụ tử huynh đệ, phi đam mỹ, phi ngôn tình. 🔏 Hơi hướng nhéo-tai-Mèo, xin cẩn thận cân nhắc. Thanh Thiên Phụ Thân by Chiêu Khang @vietchoChieuHoàn tháng 07 2017 / completed July 2017. All rights reserved. Xin miễn đăng lại dưới bất cứ hình thức nào. Xin cảm ơn.…
hoang hoải giữa thực mộngđương đứt mấy mùa trăng.• author: reyseyes• pairing: Suou Tsukasa x Tsukinaga Leo - Tsukasa!top, Leo!bot• warning: OOC, fanfiction chỉ dựa trên trí tưởng tượng của tớ, nằm tận nơi ngân hà xa xôi nào đó • nhân vật thuộc về Happy Elements, tớ chỉ là người góp nhặt những con chữ thỏa mãn niềm đam mê của mình• ngòi bút của tớ vẫn còn chưa vững, trình còn kém nên tớ sẽ rất vui nếu nhận được lời nhận xét và góp ý từ mọi người ❤• only oneshot, những mẩu truyện không hồi kết…
- Hey, Yết! - Bảo Bình gọi.- Gì? - Yết đáp.- Ông thích ai chưa? - Rồi.- Ai thế?- Không nói!- Là bạn thân mà còn giấu giếm gì nữa. - Thế...nếu là cậu...thì sao?…