Cũ Kĩ !
Chỉ là từ khi anh đi, em mới nhận ra, em cần anh đến nhường nào!…
Chỉ là từ khi anh đi, em mới nhận ra, em cần anh đến nhường nào!…
Mộc Mộc(nữ 9) bất ngờ trở lại tuổi 17 và cô nhớ lại người bạn thanh xuân của mình Lâm Lâm(nam 9) và người yêu hiện tại của cô Hàn Hàn.Cuộc sống thanh xuân của cô sẽ thay đổi ntn...…
Chỉ là những câu chuyện nhỏ, chúc bạn gặp người bạn thích cũng yêu thương bạn thật nhiều :3…
Hổng có miêu tảZô đọc nóa mới hấp dẫn…
Đọc phần giới thiệu ấy!…
Đến cuối cùng Minh Kim có hiểu rằng Trình Mẫn là yêu cô thật lòng ?…
Vì quá cuồng Khải Hoành nên phải kiếm chỗ xả chứ cứ giữ trong lòng bứt rứt quá :v :v…
Hi m.n Đây là 1 câu chuyện ngắn, buồn và nó hoàn toàn ko có thật ,còn muốn bt nội dung vào đọc đi rồi bít 🙄…
Real Life : Couple LinhHà…
tất cả đều là tranh của mị vẽ ok (. ❛ ᴗ ❛.)Nhưng k có nghĩa là tranh đó là bản quền của mị có nhiều lúc mị sẽ đi coppy tranh khi hết ý tưởng ( '◡‿ゝ◡')Và đây chỉ là cái thư viện thứ 2 để mị đăng ảnh tranh thôi ( ╹▽╹ )…
Có những mùa đông không quá lạnh, chỉ là thiếu một người để cùng ngồi nghe gió. Và có những người chẳng còn nhớ nhau, nhưng tim vẫn run lên mỗi khi gió trở mùa…
Tên google dịch: Làm ruộng và nuôi dạy đàn con Lần đầu tiên edit, không biết có theo được đến tận cùng không, bản edit phi thương mại, chưa có sự xin phép của tác giả, chỉ đúng 80%, vừa edit vừa beta, mọi người cẩn thận khi nhảy hố!Vốn dĩ là lướt wiki dịch rồi kiếm truyện edit, được review truyện hay, có vẻ khả quan nên mình mạnh dạn làm -.-Văn án:Phương Nho một lần nữa ra đời, phát hiện bản thân biến thành một con ốc sên vừa mới phá xác chui ra, xung quanh còn có một đám anh em cùng cha cùng mẹ.Sau khi chia địa bàn với các anh em, Phương Nho phát hiện sức ăn của mình quá lớn, ở trên lãnh địa của mình luôn không kiếm đủ đồ ăn, không còn cách nào khác đành phải bắt đầu trồng bí ngô! Nhân tiện đi săn luôn.Sau đó, trong khu rừng rộng lớn bỗng nhiều thêm một con ốc sên đi tuần tra khắp nơi.Ốc sên len lỏi khắp nơi đã trở thành đề tài tám chuyện say sưa của đám thôn dân địa phương.Nghe bảo có một bé ốc sên cưỡi bồ công anh, hắn bảo đó là phương tiện đi lại!Bé ốc bơi xuống nước để bắt cá!Bé ốc lại săn được một con thỏ!Phương Nho ôm mèo đen trên tay, nhìn cánh đồng trồng rau quả rộng lớn, trong lòng có một cảm xúc: Đây là lãnh địa của ta! Hắc - thú vực sâu - miêu: Đây, đây nữa, còn có ở kia đều là địa bàn của ta, địa bàn của ốc sên nhà ta, cũng là của ta nốt!Tag: Cường cường, Sinh tử văn, Dị thế đại lục, Điền vănMột câu tóm tắt: Ốc sên cũng muốn ôm mèo làm ruộng…
"Tôi yêu nghệ thuật bởi khi cầm chiếc bút vẽ lên ta có thể bắt trọn lại những khoảng khắc, con người trong quá khứ và lưu trữ nó lại vào khung tranh của hiện tại để rồi những kỉ niệm đó sẽ sống mãi trong tương lai xa vời. Với tôi, nghệ thuật là cách chúng ta biết một ai đó từng tồn tại." Trần Hà Dương, một chàng trai thất nghiệp vốn lang thang sống qua ngày nhận được tin bà nội cậu vừa mới qua đời. Theo di chúc, Dương thừa hưởng ngôi nhà cũ của bà nội. Vác theo khối hành lý ít ỏi, cậu lên đường trở về ngôi làng cũ thuở nhỏ. Nhưng ngoài sự hiểu biết của cậu, trong ngôi nhà nhỏ thường trực một bóng hình u sầu mỗi đêm đều thao thức bên chiếc piano bụi bặm mà người ông đã mất từ lâu của cậu để lại.Mối quan hệ kỳ lạ của chàng hoạ sĩ lập dị và người nghệ sĩ dương cầm từ quá khứ. Hai con người đối lập hoàn toàn cùng chung sống dưới một mái nhà....Cre bìa: canva+ có cross-post trên noveltoon và rookies. Chap mới ra vào cn hàng tuần.…
Bắt đầu nhiệm vụ từ bé và.......…
Về tình yêu của chúng tôi…