Thuở thiếu thời × SĐ
Những ngôn từ vẩn vơ của một nhóc ngớ ngẩn. (¬_¬)…
Những ngôn từ vẩn vơ của một nhóc ngớ ngẩn. (¬_¬)…
Toàn mấu câu tui thích...Hi Bông thân thiện ^^…
"nếu trời có tình, ắt sẽ già."nguồn ảnh: yokoego.…
Truyện này được lấy cảm hứng khi mình nhìn thấy 1 bức ảnh của Jungkook(bts),các bạn có thể coi đó là fanfic cũng được.Hi vọng nó sẽ mang lại cho bạn nhiều cảm xúc.Khi viết mình đã nghe bài"Đừng nói tôi điên"-Hiền HồNếu bạn nào có thói quen vừa được truyện vừa nghe nhạc thì đây cũng là một gợi ý hay.Tóm lại,hy vọng bạn sẽ thích và để lại bình luận nhận xét cũng như ủng hộ các tác phẩm của mình.…
Đây là fic ta viết về Khải Thiên, nên cấm tuyệt ai không thích thì đừng vào đọc! Chỉ chào đón những ai yêu mến couple Khải Thiên thôi!…
"Hy vọng cô là người thông minh, biết giữ kín miệng, không thì hậu quả khó lường." "Tôi bị hở miệng." "..."…
Thể loại: 🔞, phiêu lưu, lãng mạn, boylove,...(Truyện đầu tay nên mong mọi người bỏ qua những lỗi sai của Louisss.Cảm ơn !)Vào những năm ở tương lai, con người đã tìm tòi ra những con người có dị năng đặc biệt và họ bắt đầu nghiên cứu về những dị năng ấy.Sau một khoảng thời gian sau, những con người được cấy ghép dị năng nhân tạo ra đời. Theo hành trình của hai nhân vật chính là Thanh Hải và Alexander tìm hiểu về sự ra đời và bí ẩn đằng sau những buổi thí nghiệm vô nhân tính. Mối quan hệ của hai chàng trai trẻ sẽ được thắt chặt và họ sẽ tìm ra những bí ẩn ấy dù cho có bao nhiêu khó khăn.Hãy cùng Louisss đọc và cảm nhận bộ truyện này 🐸❤ !…
Tôi không thuộc về nơi này.Cửa sổ cà phê phủ sương, ánh đèn vàng nhạt hắt xuống mặt bàn trống, nơi tôi ngồi.Người ta nói chuyện, cười, lướt qua tôi như tôi là bóng.Tôi không tìm sự chú ý. Tôi chỉ quan sát.Một tách cà phê đặt trước mặt tôi, hơi ấm làm tay tôi bớt lạnh, nhưng không xua được cảm giác rằng mọi thứ ở đây... không hoàn toàn đúng.Và tôi, cũng như mọi người, chỉ là người không liên quan.…
"Suy cho cùng thì đúng là chẳng có gì mãi mãi, vậy nên cứ tử tế với nhau đi, rồi cái gì đến sớm muộn sẽ đến."…
Đây là bộ tản văn đầu tiên của nhà mình ♡♡…
Ai cũng có một Sài Gòn trong riêng mình…
Đọc đi rồi biết!!!…
"Thế giới của riêng tôi, nơi đó cũng có bạn" là một tập sách tản văn mới. Trong từng trang sách là những cảm xúc, những thông điệp, những câu chuyện của riêng tác giả muốn dành cho độc giả. Tác giả viết những điều tác giả trông thấy, viết lên những tiếng lòng của cuộc sống để từ đó tác giả mới bắt đầu viết về thế giới của riêng mình…
Trò chơi chết tiệt này khiến tôi bị ám ảnh! Nó như kiểm soát, chiếm giữ cuộc đời tôi... đợt chút - CHẾ ĐỘ KHÓ ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT. Ôi, không không không không! Tôi đã thực sự trở thành Penelope Eckart - nhân vật phản diện độc ác nhất trong trò chơi chiến lược "Dự án tình yêu của công nương". Tình yêu ngọt ngào, nồng thắm sẽ dễ dàng biết bao với tư cách là một nữ anh hùng hay công nương lương thiện, nhưng với tư cách là quý cô phản diện đáng ghét, tôi đã rất cố gắng để không bị chết dưới bàn tay của hai người anh trai, Hoàng thái tử, dưới sự sắc nhọn của một cái nĩa... bất cứ kết cục nào cũng có thể dẫn đến cái chết!Thế giới này tất cả đều chống lại tôi. Liệu trí thông minh và một chút kinh nghiệm của tôi về trò chơi này có thể giúp tôi tăng độ hảo cảm của đám nam chính đó không? Hay tôi sẽ sử dụng nút "Chơi lại" để làm lại tất cả?ⓒ Gwon Gyeoeul 2019 / D&C MEDIAPublished by TAPAS ENTERTAINMENT 2023…
Thanh xuân của chúng ta sẽ có lúc lụi tàn, sẽ trở thành hồi ức, sẽ mãi không trở lại. Hãy lưu giữ và trân trọng nó khi ta còn có thể vì thanh xuân sẽ không đến lần thứ hai. Hãy để sau này khi ta quay đầu nhìn lại sẽ bất giác mỉm cười hay rơi nứơc mắt vì một thời tuổi trẻ đã qua.…
Tuổi học trò thì không bao giờ thiếu được những mối tình đẹp cả.Và nếu bạn đã từng trải thì sẽ giống với cảm nhận của nhân vật 'tôi' trong truyện 'Tớ thích cậu,chàng ngốc à'...Vì đây là tác phẩm đầu tiên nên chưa được hay nhưng vẫn mong là được nhiều người ủng hộ.Đây là câu chuyện do mình tự nghĩ ra nên không sao chép dưới mọi hình thức.…
Tôi thường hay nghĩ vẩn vơ về ngày bé, về những ngày kí ức tuổi thơ trong veo và đầy mơ mộng. Cũng chẳng hiểu sao mà cứ toàn những câu chuyện về những góc phố, những quán ăn. Và bây giờ còn thêm cả những tư lự về bản thân, về cuộc sống. Chắc cũng có lẽ bởi vì tôi đã già.…