Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhân vật :Dương Phong - đầu bếp có tay nghề cao . Luôn nghiên cứu những món ăn xưa và sáng tạo các món mới . Vì nổi tiếng nên bị hai độc và xuyên qua cổ đại.Diệp Hoàng - một thôn dân nhỏ trong thôn , cả nhà cô lập xem là người hầu việc gì cũng sai cậu . Cậu phân gia và trở thành một thợ săn .Văn án:Phong :" hãy xem ta trổ tài ".Hoàng :" ta chờ chàng ".…
Xin chào! Bởi vì quá thích Tuân Vận nên mới tưởng tượng và viết ...hi vọng hồi tưởng của mình lưu lại được trong Wattpad để lạiTrần Phi Vũ: gia cảnh xuất thân rất quý sờ tộc... Cậu ấm của Trần gia .tính tình ngạo mạn ngông cuồng, làm việc gì cũng là tự ý, kể cả gia đình nói gì cũng như gió thoảng qua tai.Trương Tịnh Nghi : gia cảnh cũng khá giã, gái 1 của nhà Trương gia. Thích tự lập không muốn nhờ vã gia đình , nhưng không đồng nghĩa cô là một người trưởng thành.…
Điều thứ nhất! Đây là đứa con tinh thần của Mộc Tử (Hu) và _MynnWang_ (Mynn). Chỉ đơn giản là viết theo sở thích, cách hành văn của hai đứa không hẳn là hòa hợp với nhau. Ví dụ như cách hành văn của Hu khá ổn, còn của Mynn thì chưa ổn lắm, lại còn theo kiểu dân dã. Nhưng mà cả hai đều dành tâm huyết và tình cảm của bạn thân vào mỗi câu, mỗi chữ nên hi vọng mọi người sẽ yêu thích. Bước đầu tiên thì cả hai đều tự viết và nhờ người còn lại góp ý. Nhưng dần dần, chúng mình sẽ cùng nhau viết nên một tác phẩm, Hu và Mynn sẽ không ngừng cố gắng hằng ngày. mọi người nhớ đón chờ sự thay đổi của cả hai nhé! Điều thứ hai!Bởi vì là đứa con tinh thần, hai đứa mình bỏ ra tâm huyết cũng như tình cảm để viết. Nên mọi người đừng mang đi đâu khi chưa được bọn mình đồng ý nhé! Có lẽ tụi mình cũng không nhận chuyển ver đâu nên mọi người đừng chuyển ver của bọn mình nhé :37/8/2017…
Tên truyện: Lãm Vọng Thiên Sắc-览望天色Tác giả: Mộng Vô Hồi Kết Thể loại: Bách hợp,ngược luyến,đoản văn Lưu ý: truyện có yếu tố bách hợp (nữ x nữ),cân nhắc kỹ trước khi đọc.♪ Tình yêu của đôi ta như một bản tình ca ngọt ngào Sợi dây tơ hồng chẳng ngại đỏ rực,đem ta cùng người trói cùng một chỗ Làm ta say đắm một đời không thôi Ánh mắt người như dòng suối mát lạnh rót vào tim ta từng chút một Dẫu những lúc người chẳng để ý đến ta,nhưng ta không thôi xao xuyến nhớ nhung Dẫu biết người chẳng vì ta mà động lòng,cớ sao tim ta vẫn mãi hướng về người Người là ánh sáng trong thế giới tăm tối của ta Là đoá hoa không ngừng nở rộ trên mảnh đất khô cằn Là món quà thần linh đã ban tặng Là bầu trời chỉ dành riêng cho một người Người là cả thế giới đối với ta Chuyến xe định mệnh đem hai ta lại với nhau Bầu trời cùng vì sao vẫn mãi toả sáng lấp lánh trong đêm đen... ♪…
Tác giả: DesistThể loại thời không vào không gianSố chương: Tác giả vẫn đang viết.Nội dung:Một ngày Đường Nặc xuyên qua thành mẹ kế, nguyên chủ ăn vạ gả cho thợ săn tốt nhất trong thôn nhưng lại đi ghét bỏ con trai của người ta, cuối cùng một chân té xuống hồ nước chết đuối.Tuy rằng nàng ta để lại một đám loạn rối rắm, nhưng cũng may tiện nghi phu quân mặt soái dáng tốt, bạch bạch nộn nộn nhi tử cũng tâm mềm, dù sao cũng không còn chỗ để đi, dứt khoát ở lại làm ruộng, làm giàu...Cố Lâm: Thân là vợ người, ngươi cần tẫn ngươi bổn phậnĐường Nặc: Tỷ như?Cố Lâm: Cho An Bảo đệ đệ hoặc muội muộiĐường Nặc: ???TAG: Xuyên qua làm ruộng, manh bảo.#ps: bộ này mình đọc trên zhongheng và tự edit. Không biết có ai dịch bộ này chưa...Nếu rồi thì bảo để mình khỏi dịch nữa nha😂😂😂Dịch dựa trên google dịch và từ điển nên có gì sai sót mọi người bỏ qua nhé...…
Những câu chuyện tình yêu giản dị, có vui, có buồn, có hậu hoặc không có hậu... mà mình được nghe hoặc chứng kiến trong cuộc sống.Mỗi câu chuyện, nếu bạn nhìn nó theo góc độ hiện thực sẽ không có gì đặc biệt. Nhưng hãy thử, nhìn nó một cách bay bổng một chút, ngôn từ một chút, lại chẳng khác nào chuyện tình hấp dẫn trong những cuốn sách..QUYỀN SỞ HỮU BỞI JUNG TUKI.…
"Tôi chọn bỏ lại cậu và Bắc Kinh, đem theo cả hoài bão lẫn một đoạn tình chưa kịp gọi tên để đến Mỹ.Giờ đây, khi được đứng cạnh cậu một lần nữa, tôi không còn muốn lùi lại nữa rồi.Chỉ mong nếu có thể, chân trời còn nắng, tim còn chưa nguôi, tôi sẽ là người cùng cậu đi hết quãng đường dài còn lại."(Trích vài dòng nhỏ từ bức thư của Ngụy Lâm Hiên)…