[ Phượng - Long ] By JunJin
CP: Phượng - Long : Húc - NhuậnĐồng nhân văn: Hương mật tựa khói sương…
CP: Phượng - Long : Húc - NhuậnĐồng nhân văn: Hương mật tựa khói sương…
Văn án: Chuyện ma vương yêu đèn đăng, đèn đang lại không yêu ma vương, ma vương sau đấy tâm như tro tan giết đèn đăng... mới là lạ đó.Mấu chốt tự: Chủ công, cường thụNhân vật: Đăng Tiểu Đản X Ma Vương…
Tác giả: Liễu Khanh Niên 柳卿年emmmmmm Niên Niên bảo bối sao lại như thế huhu, sao lại mang Nghiệp ca qua đây nhận người ta làm đồ đệ. Còn là hệ thống gì nữa chứ.Lâu lắm mị ko đọc QT, giờ đọc cảm thấy não ko đủ, đọc ko hiểu gì hớt chơn vậy nè @_@…
! Nhân vật hoàn toàn thuộc về tôi------Ai nói người sống lâu là không có quyền kiếm người yêu vậy? Mô tả của truyện chẳng liên quan gì đến mấy cái thứ tui viết ở trong đâu nha:3…
Chú già và em bé của chú. Thì đóoo, chỉ đơn giản vậy hoyyy. Huấn văn!!!!!!!!!!!Như đứa trẻ lên ba, mới đẻ hôm qua, nghĩ sao viết vậy, ngôn từ đơn giản, dễ hiểu. Xin đừng quá khắt khe với em bé nheee, năn nỉ óoo 🥰…
như tên truyện, đây là đoản văn , đây là bộ truyện sã stess khi đọc các bộ truyện trung của cổ đại máu chó và quá bức súc nên mới đẻ ra con này…
Những mẫu chuyện nhỏ về anh Phone và bé Bống💗…
Đề cử~Tiết tửLy quốc nguyên đế ba năm đông, bạo phát kiến quốc tới nay lần đầu tiên lớn nhất quy mô đích chiến tranh, đông cảnh kì quốc cùng nam cảnh cánh quốc đích đại quân ở diệt nhỏ yếu nước phụ thuộc chiếm giữ nhung đích đồng thời, quy mô hưng binh đến phạm, biên cảnh dân chúng trôi giạt khấp nơi, khổ không nói nổi. Trấn bắc hầu họ Vũ Văn tĩnh sẵn sàng hy sinh tính mạng trước nguy hiểm, dẫn đế quốc 20 vạn tinh nhuệ chi sư tiền phó biên cảnh cùng đông nam hai quốc đau khổ chu toàn. Nhiên, mặc dù ly quốc thực lực của một nước cường thịnh, trấn bắc hầu anh dũng thiện chiến, chung quy để bất quá địch quân 40 mấy vạn đích liên quân, mắt thấy đại quân sắp tới gần ly quốc đế đô, vẫn khoanh tay đứng nhìn, tính toán tọa thu ngư ông lực đích tây cảnh lân quốc lại ra hốt dự kiến đích mang binh tiến đến trợ giúp. Tây bắc hai quốc đích ngoài ý muốn liên hợp, lấy nhanh chóng chi tốc đánh lui đông nam hai quân, mà nguyên lai cơ bản không phân lui tới đích tây lân cùng bắc ly lẫn nhau ký hạ 30 năm không phân xâm phạm đích minh ước, thủy xưng tây bắc hữu minh.Trấn bắc hầu họ Vũ Văn tĩnh lại trở thành ly quốc dân chúng cảm nhận trung đích anh hùng, trà dư tửu hậu đích nhiệt đàm. Mà nghe đồn trung lấy sứ giả thân phận đi trước lân quốc thuyết phục quốc quân xuất binh tương trợ ly quốc đích thần bí người không thể nghi ngờ khiến cho quan lại dân chúng lớn nhất thật là tốt quan tâm. Như thế tài, liên nguyên đế đô cảm thấy hứng thú nổi lên yêu mới chi tâm, nhiều lần hỏi vu trấn bắc hầu về vị này sứ gi…
Văn án: "Có những người, cả thanh xuân ta chỉ lặng lẽ đi ngang họ...Và đến khi họ quay đầu lại, ta vẫn đứng đó - như một thói quen chưa kịp quên."Mộc Lam từng nghĩ, tình cảm dành cho Tạ Duy Hàn rồi sẽ mờ dần theo năm tháng. Nhưng cô đã sai. Dù năm tháng có dày lên, dù gương mặt có xa cách đến đâu, thì chỉ cần một ánh mắt quen, mọi vết nứt trong lòng lại trở nên nguyên vẹn như ngày đầu.Tạ Duy Hàn là một người lính - mạnh mẽ, lạnh lùng, và cô độc. Anh không giỏi nói những lời yêu thương, cũng chẳng biết cách giữ một người bằng tay. Nhưng khi đã đánh mất cô một lần, anh hiểu... mình không muốn đánh mất thêm điều gì nữa.Họ gặp lại, không phải để nối lại một mối tình dang dở, mà là để đi cùng nhau, thật chậm, qua những ngày sau đó - với nhiều lặng im, nhưng cũng nhiều thấu hiểu.Đây không phải là một câu chuyện rực rỡ.Mà là một mảnh ký ức cũ -được gấp lại cẩn thận,và mở ra vào một ngày không nắng, không mưa...chỉ có gió khẽ lướt qua mái tóc người từng thương.…
Vân Anh ( 19 tuổi) - một cô gái không có gì quá đặc biệt. Không phải học sinh giỏi xuất sắc, không phải hoa khôi của lớp, càng không phải kiểu người được mọi ánh nhìn dõi theo. Cô chỉ là một học sinh bình thường với chiều cao 1m58, ánh mắt to tròn, và nụ cười dịu dàng đôi khi còn che giấu những rung động trong tim.Còn cậu - Minh Đức( 19 tuổi) - lại là kiểu con trai mà ai cũng quý mến. Hoạt bát, giỏi thể thao, hòa đồng và luôn mang lại tiếng cười cho lớp học. Cậu nổi bật theo cách tự nhiên nhất, và chính vì vậy, cậu chưa từng nhìn thấy một người như cô - dù hai người học chung lớp suốt bao năm.Cô thích cậu từ lúc nào cũng không rõ. Chỉ biết rằng, mỗi lần cậu mỉm cười, tim cô lại lỡ một nhịp. Mỗi lần vô tình được gọi tên cùng nhau, cô lại lặng lẽ vui cả ngày dài.Đây là câu chuyện về một mối tình đơn phương - nhẹ nhàng, âm thầm, và mang đầy hy vọng. Liệu lời tỏ tình mà cô ấp ủ có được đáp lại? Hay mãi mãi chỉ là một bí mật được giấu sau ánh mắt ấy?> "Tớ thích cậu... nhưng cậu sẽ chẳng bao giờ biết đâu.Hoặc... rồi một ngày nào đó, cậu sẽ biết thôi."…
Năm 17 tuổi tôi có đam mê,có tự tin,lòng nhiệt huyết nhưng lại không có đủ dũng khí để nói yêu một người. Tôi tin đó không chỉ là vấn đề của riêng tôi mà cũng là vấn đề của bạn hay những người khác nữa, chính nó đã khiến cho không ít tình yêu rơi vào ngõ cụt, những tình yêu vĩnh viễn không được nói ra. Tình cảm năm 17 tuổi nó thật đẹp,ngây thơ, trong sáng biết bao đơn giản chỉ là một ánh mắt, một nụ cười hay là những cử chỉ nhỏ cũng đã khiến trái tim non nớt rung động. Chúng ta của ngày tháng ấy thật giản đơn, tình cảm không có chút tính toán hay vụ lợi cho riêng mình đơn giản chỉ là một câu hỏi thăm khi người ấy không đến lớp, là những buổi chiều cùng nhau về, là nụ cười cậu ấy tỏa nắng,...tất cả đều êm đềm, nhẹ nhàng như chính cái tuổi đó vậy. Sau này khi trưởng thành rồi chúng ta sẽ thấy thì ra người năm ấy chúng ta từng yêu tuyệt vời biết mấy. Cho nên đừng lo lắng về tương lai xa xôi mà hãy trân trọng người trước mặt, người mà mỗi lần giận chỉ cần một ly trà sữa cùng đôi lời dỗ dành lại có thể cùng bạn cười vui vẻ cả ngày....Những năm tháng sau này tôi mới hiểu " người ta yêu năm 17 tuổi là người mà đời này ta không thể quên".Đôi lời của tác giả : Hồi ức thanh xuân : Khi ta 17 là bộ truyện mà ta đã dành cả trái tim để viết, ta không hứa nó sẽ gay cấn chỉ hứa nó là cả một bầu trời thanh xuân tươi đẹp và nhẹ nhàng, nó không ngọt ngào để người khác đắm chìm nhưng nó hiện thực và ta tin bạn đọc sẽ thấy được hình ảnh mình trong đó. Có sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, sự trân q…
Tên: Chủ quán ăn gia đình số một phố Hàn Xuân lại là bạn cũ của tôiTác giả: CanThể loại: Đam mỹ, đời thường, quá khứ ngược, si tình kiên trì công x mỹ nhân chủ quán ăn thụ, công thụ bằng tuổi, HECông và thụ có hiểu lầm và tổn thương, từ từ sẽ được hoá giải.-Mười năm về trước, Đỗ Trạch đưa bạn trai về ra mắt gia đình, kết quả là, không chỉ tình yêu của hai người bị đem ra làm trò đùa mà xuất thân của Vu Thành Yến cũng bị biến thành tâm điểm của mọi câu mắng chửi phân biệt giai cấp khó nghe. Nhưng lúc đó Đỗ Trạch chỉ mới là sinh viên năm hai, lời nói của hắn hoàn toàn không có trọng lượng đối với nhà họ Đỗ. Hắn liều mạng mắng lại những người kia rồi nắm tay Thành Yến chạy đi mất, cuối cùng bị ông nội phạt bằng cách đột ngột cưỡng chế đi du học. Mười năm sau, Đỗ Trạch đã không còn như trước đây nữa. Vì chuyện xảy ra ngày hôm ấy, hắn chăm chỉ miệt mài rèn luyện bản thân trở thành người thừa kế ưu tú nhất. Cuối cùng, Đỗ Trạch vượt mặt 7 anh em họ khác, cá chép hoá rồng, đường đường chính chính ngồi vào ghế Tổng giám đốc.Nhưng điều quan trọng nhất đối với hắn, mục tiêu cao cả nhất làm hắn phấn đấu từ lâu đã bặt vô âm tính. Thành Yến cứ thế biến mất khỏi cuộc sống của Đỗ Trạch, hỏi hết người quen cũng chẳng ai có chút manh mối. Hắn kiên trì tìm kiếm nhiều năm vẫn không tìm được người.Nhưng nhân duyên diệu kỳ, hắn thế mà không ngờ được sẽ gặp lại người trong mộng.Tại quán ăn gia đình nổi nhất phố Hàn Xuân.…
Tại Trường THPT Thái Phiên, hai học sinh xuất sắc nhất của khóa - Nguyễn Thiên Khánh Duy, cậu trai lạnh lùng, lý trí, với ánh mắt sắc như dao, và Châu Ngọc Nhã Uyên, cô gái lặng lẽ, kiêu hãnh, mang ánh mắt ẩn giấu nhiều nỗi buồn - tình cờ bước vào cùng một lớp học.Họ không ấn tượng với nhau từ lần gặp đầu tiên. Không có tình yêu sét đánh. Chỉ là những ánh nhìn thoáng qua giữa hai kẻ quá bận rộn với điểm số, thành tích và những kỳ vọng. Họ trở thành đối thủ - rồi thành người song hành - trong những cuộc thi, giải thành phố, những lần được gọi tên giữa hội trường rộng lớn.Nhưng đằng sau sự điềm tĩnh của Duy là một trái tim bắt đầu thổn thức, và sau nụ cười nhẹ tênh của Uyên là một ngôi nhà không có tiếng cười - một nơi mà cô giấu kỹ những vết nứt bằng vỏ bọc "con ngoan trò giỏi".…
Vào mùa hè năm ấy, tôi gặp cậu trong một khoảnh khắc nhất thời. Nhưng, tôi đã lỡ thích cậu ngay từ lúc chúng ta chạm mắt nhau rồi. Thích thầm cậu hai năm trời, chẳng biết tên của cậu là gì cả, chỉ thầm thương ở trong lòng. ________Đầu năm học, thầy chủ nhiệm thông báo có học sinh mới chuyển đến. Cậu ấy là Lê Minh Đức, học sinh cá biệt nhưng nhà rất giàu và cũng rất đẹp trai. Tôi chợt liếc mắt lên, thân hình ấy, giọng nói ấy thật quen thuộc đến mức tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi, dáng vẻ lưu manh này khiến lũ con gái trong lớp chẳng rời khỏi mắt. "Tại sao cậu lại chọn ngồi cùng bàn với tôi?" Tôi khẽ hỏi cậu bạn một hồi lâu. "Chọn ngồi cùng cậu thì còn có lí do? Không phải là chúng ta đã quen biết từ trước sao?"Tôi ngạc nhiên, trợn tròn mắt. Bốn chữ "quen biết từ trước" này khiến tôi suy nghĩ cả buổi học, ngẩn ngơ chẳng có chữ nào vào đầu cả. Có lẽ nào, cậu bạn tôi thầm thương hai năm trước bây giờ lại xuất hiện? Không thể nào, tôi phải tìm hiểu. Thật khó để xác định, vì khi ấy tôi còn chả biết tên của cậu là gì thì lấy đâu ra bằng chứng để xác minh là đúng hay không đây? ________"Vì sao lúc đó anh vẫn nhớ mặt em?""Không biết, chắc do trí nhớ thông minh?""Vậy tại sao anh lại chọn ngồi cùng bàn với em?""Hửm, thích thôi. Lúc đó anh không quen ai cả, em là lựa chọn tốt nhất rồi đó vợ à."…
Warning: Đây là thể loại đam mỹ (boylove, nam x nam), những bạn không thích thể loại này xin đừng đọc. Xin cảm ơn. :DTác giả: Tuyết AnDịch: miakatama05Thể loại: Đam mỹ, 1 vs 1, huynh đệ văn, ngăn ngắnNguồn: 讓我愛你Couple: Hạ Chân x Hạ Dung…
Tác giả: Báo Nhỏ Cầu DưaThể loại: Đoản văn, nhẹ nhàng, tu tiên, cổ đạiNhân vật chính: Dương Đoạn Cẩm, Mộc Viễn---------------------- ° Văn án:Giữa những làn mây trắng bồng bềnh, ba tiểu tiên nữ đang nô đùa vui vẻ. Tiếng nói cười của bọn họ trong trẻo, êm tai đến vô cùng.Trong ba người, thiếu nữ khoác lên mình bộ phục trang từ tơ lụa thượng hạng, dung mạo diễm lệ, chính là Dung Ngọc công chúa của Tiên cung, hòn ngọc quý của Tiên đế.Thiếu nữ thứ hai nhỏ hơn một chút. Nàng có đôi mắt long lanh, cặp má hồng đào chúm chím, lúc nào cũng nở nụ cười trên môi xinh. Tiên nữ đáng yêu ấy tên là Quân Doanh.Còn người thứ ba, làn da trắng như dương chi bạch ngọc, mái tóc hồng mềm mượt như tơ lụa luôn là niềm tự hào của nàng. Tiên nữ này là ai nhỉ? Ồ, đó là chân tiên Triêu Hạ Dương Đoạn Cẩm.Cuộc sống nhàn nhã êm đềm của ta rồi cũng đến ngày kết thúc: Ta phải tham gia cuộc khảo hạch tư chất định kì của Tiên giới.Cuộc khảo hạch này khó không khó, dễ không dễ, tất cả tùy vào vận may của ngươi. Nếu như may mắn có thể rơi vào kiểu thế giới mình quen thuộc hoặc cấp thấp, còn không thì... Dù cho có là thế giới nào đi chăng nữa ta tin mình nhất định sẽ vượt qua được!..."Ngươi... Thật sự là cái cây ta cứu sống lúc đó?""Người hành y không nói dối. Trăm năm trước mạng ta đã là của nàng, bây giờ ta cũng là của nàng."...Ehehehe đây là bộ đoản đầu tiên mà Báo viết, khó tránh khỏi có sai sót, mong mỗi người đi qua hãy để lại một bình luận thật khách quan để Báo sửa đổi cũng như có thêm nhiều động lự…
Truyện dài mà Thanh Yên đã drop, một ngày nào đó pnhpia sẽ hoàn thành.Kim - một cô gái lá ngọc cành vàng được thầy u chăm nom, thương yêu hết mực. Tưởng như những cậu ấm cô chiêu như Kim sẽ được sống một cuộc đời ăn no mặc ấm, nhưng ai nào có ngờ... Thế mà cô lại nằng nặc đòi cưới một anh bán cá ngoài chợ huyện. Quá tủi nhục vì nỗi ấy, thầy u của cô quyết định từ mặt cô trong vòng ba năm, để mặc Kim với thằng chồng hờ khố rách áo ôm. Cả xứ Bưởi bâu vào mà chỉ trích, gièm pha người con gái ngu ngơ khờ khạo kia. Nhưng nào mấy ai biết, Kim đã đứng trước cái mớ rắc rối kia những ba lần rồi. Số đời run rủi, ông trời lại cho người con gái ấy được sống lại lần nữa. Người xưa có câu quá tam ba bận, liệu ở lần thứ tư này thì Kim sẽ chọn như thế nào?"Hẹn anh kiếp sau.""Cảm ơn vì em đã gặp được anh thêm một lần nữa."…
Thể Loại: ABO, Cứu Rỗi, Cường Cường, Vườn Trường, Oan Gia, Đoản Văn.Tĩnh Lạc là một alpha rất ngoan ngoãn.Cậu ngoan đến mức các alpha khác đều cảm thấy cậu là omega giả alpha.Chỉ có duy nhất một người có thể làm cậu bực mình lên.Đó là một tên ngứa đòn, rất ngứa đòn.-Bạn cùng bạn của cậu năm nay rất thú vị.Bạn học ấy là alpha nhưng lại rất ngoan ngoãn hiền lành.Nhưng rồi hắn chợt nhận ra, đấy chỉ là một bộ mặt bên ngoài của cậu ấy thôi.CP: Phó Minh alpha công x Tĩnh Lạc alpha thụ.- Em không mắc nợ ai cả, hãy tự do bay lượn trên bầu trời kia. Rồi em sẽ nhận ra, bầu trời này trong xanh và đẹp đẽ đến mức nào. Chú ý:+) Thụ không phân hóa thành omega, công thụ đều là alpha.+) Tam quan nhân vật không đại diện cho tác giả+) Thụ đẹp+) Ngoan của thụ là thụ rất yên tĩnh, không làm phiền ai, rất nghe lời.…
Thể loại: Bút kí, tản văn, truyện ngắnĐồng tác giả: Siz, BinAi mà chẳng biết buồn rồi cũng sẽ qua, đau rồi cũng sẽ dứt. Ấy nhưng cái gọi là "âm ỉ" vẫn mãi dày vò con người ta không ngừng.Âm ỉ đau đớn, âm ỉ rỉ máu, âm ỉ nhiều thứ khác lắm nữa. Muốn chạm đến những thứ đó, ta phải hiểu được nguyên cớ đã.Nguyên cớ vì sao ta lại buồn đến não lòng như thế.Nguyên cớ vì sao ta lại đau đớn đến thống khổ như vậy.Còn có, nguyên cớ vì sao ta lại là ta của bây giờ nữa...Tác phẩm hoàn toàn là những phút ngẫu hứng của đồng tác giả. Mỗi chương là một phần nội dung khác nhau, không hề theo thứ tự.Đọc và cảm nhận, đừng lên tiếng.Cảm ơn bạn đã ủng hộ tác phẩm này.…
Tác giả : Như Mơ Như MộngThể loại : dị giới huyền huyễn, xuyên không, nam nữ cường , sạch , sủngVăn án Tuyết Như Y nàng bị thiết kế hãm hại nghĩ là chết nhưng không ngờ lại xuyên qua linh hồn nàn nhập vào Tuyết Như Y 8 tuổi bị vứt ở núi Hắc LOng . Nàng kia chính ra phải là con Đại phu nhân Tuyết gia mang mình mệnh phượng như phụ thân cùng di nương hãm hại khiến nương nàng chết đại tỷ con nhị i nương lại là con đại phu nhân được thương truyền mệnh phượng còn nagf sống dưới phận nhị tiểu thưkhoong người biết đến cha ruột truyền gia là nhị tiểu thư mới sinh bạc mệnh mà chết .... tại sao vậy nàng mang mệnh phượng chả nhẽ có gì không tốt sao đại tỷ với nàng khác gì nhau chứ . Ấ rồi 8 tuổi 1 cái đánh đập nàng 1 trận rồi vứt ra sau núi . Nàng linh hồn nhập vào oa nhi này là oa nhi này sẽ giúp nàng trả thù hơn nữa là tra ra mọi truyện Tuyết gia các người chờ đấy…