Đi bên em xót xa người ơi | Hogi
Nhìn quanh lần cuốiRừng thay lá ngậm ngùi.©thenhmeii…
Nhìn quanh lần cuốiRừng thay lá ngậm ngùi.©thenhmeii…
Bách hợp - Hiện đại - Ngôi thứ nhất - OE…
- Có thể là đoản văn hay tuỳ bút, nhưng vẫn là những tâm sự cần được gỡ bỏ.- Lối văn không hay viết theo cảm nhận.…
- Quế Ngọc Hải là một gia đình giàu có tính cách anh thì bên ngoài lạnh nhưng bên trong thì ấm+ Năm nay anh 29 tuổi và là chủ tịch của công ty Quế Gia - Nguyễn Văn Toàn là một gia đình khá giả, mồ côi cha mẹ từ nhỏ tính cách thì dễ khók, thông minh và dễ gần+ Năm nay cậu 19 tuổi- Còn nhìu nv khác nữa mn muốn biết kết cục câu chuyện ra saoo thì đọc đii ròi biết aii rảnh đâuu mà kể :)))…
Năm con người ,năm con quỷ ,năm cuộc đời, năm tính cách,năm cách viết khác nhau .Nhưng họ sẽ cùng chung một con đường ,chở thành nhân vật trong chính cuốn tiểu thuyết của chính mình và làm cánh tay phải cho quỷ vương.Huyết quỷ, Hỏa quỷ, Linh quỷ,Mộng quỷ,Satan…
Viết cho những ngày cảm xúc không cất nên thành lời...…
Chuyện tình yêu không thành ai mà chẳng trải qua, dù không thể hạnh phúc vẹn toàn cũng chớ cố gắng lãng quên những điều tuyệt vời ấy.…
Dành cho người lười mua sách. Mình còn rất nhiều sách muốn các cậu đọc nên hãy theo dõi mình nhé. LỜI TỰA Tôi đi qua tuổi trẻ với những vết thương lòng sâu đến mức tôi tưởng nó không thể lành được...Ở cuốn tản văn này - tôi nhìn thấy mình của tuổi 20 - nhìn thấy mình từ quá khứ...Tôi muốn tặng nó cho tôi của bây giờ để biết mình đã vượt qua khó khăn như thế nào. Tặng cho người đã dạy tôi bài học về sự phản bộiTặng cho anh - người tốt - đã luôn nắm chặt tay em và giúp em tin vào những điều đẹp đẽ cuối cùng còn sót lại. Tặng cho tất cả cô gái quanh tôi - để các gái thấy - bản thân mình là thứ cần yêu hơn bất cứ giai nào hết. Dù cho cuộc đời chưa bao giờ là màu hồng như trong sách và truyện nam nữ càng không bao giờ giống ngôn tình trong truyện. Và cuối cùng: Tặng cho Sài Gòn - thành phố lung linh ánh sángđầy kỉ niệm của tôi.…
Tác giả: Linn Thể loại: Đoản vănNội dung: Sáng tạo không phải là một sớm một chiều, nhưng là có những ý tưởng điên rồ cứ đột nhiên le lỏi trong từng nếp nhăn của não thì đây là nơi tớ lưu giữ lại nó. Ở đây có thể là những câu truyện HE ngọt đến mức từng câu chữ có thể vắt ra đường, nhưng cũng có thể có những câu truyện SE cho ta ít nhiều điều suy ngẫm...Lịch ra chương mới không cụ thể, vui lòng cân nhắc trước khi lọt hố. Tớ là không tiếp nhận gạch đá và miệng xinh luyện võ, truyện không hợp vui lòng ấn click nơi nút back quen thuộc, quay trở lại với trang chủ thân yêu. Thân ái!_CẤM SAO CHÉP, REUP, CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC_…
Trở thành một phần vũ trụ cùng chúng tớ chứ, định mệnh dấu yêu ơi?-Template của bookcover được lấy từ Canva.…
Written by Diệp Khả AnNhững mẩu truyện ngắn được viết không lí do, không mục đích, với ý nghĩa làm thoả mãn cơn thèm chữ và cơn mưa cảm xúc vớ vẩn của tác giả (là mình đây haha) Với cả văn mình nhàm nhàm đọc chán nên chỉ mong ai có tâm hồn bay bổng (không nổi loạn nổi) giống mình (=))) hưởng ứng (tại mình khá là bi quan - huhu) P/S: căn bệnh lười ngăn cản chú bộ đội viết truyện dài + nghèo ý tưởng + có ý tưởng cũng không có thời gian viết + có thời gian viết cũng không thèm viết vì biết là không ai đọc + có ai đọc thì cũng quá lười để ra chap mới…
Tên Truyện: Yêu Một Người Là Điều Giản Đơn?Tác Giả: Mộc Diệp TửThể Loại: Tăn văn - thơCó bao nhiêu người đã yêu và đã xa? Có bao nhiêu người đã xa rồi trở lại?Ta bâng khuâng đi tìm khát vọng một thời trẻ dạiĐể giật mình những điều mãi mãi chỉ là một giấc mơ...Trong lòng mỗi người đều có một cái cây được nuôi dưỡng bằng niềm tin và nổi cô đơn của tuổi trẻ. Khoảnh khắc chiếc cây được trồng xuống, chúng ta đã từng dốc hết tấm chân tình, đem hết những khát khao thầm kín để gửi gắm vào nó. Chúng ta đã từng thật thà hết thảy, yêu thương hết thảy, như cái cây vươn mình về phía ánh sáng, không màng nhân thế có biết bao nhiêu hoan lạc đắm chìm.Cái cây không ngừng vươn cao, vươn xa, xuân hạ thu đông, lá vàng rụng xuống, lá non nẩy mầm, cứ tưởng lòng người êm ả, hóa ra vẫn biến chuyển khôn lường.Cuộc đời là thế, có những nỗi đau, như chiếc lá úa tàn rụng xuống, khoảnh khắc chiếc lá lìa cành, vạn vật không vì thế mà ngừng sinh, hoan hỉ; nỗi đau của chúng ta chỉ có thể giữ lại trong lòng.Ngoài kia, đời vẫn vui niềm vui chung. Và nỗi đau vẫn là số phận dành riêng cho mỗi người.Dành cho những nỗi-đau-chẳng-thể-nào-qua trong-đời!…
Gửi (những) người ta đã từng yêuSách của một người đàn bà thất tình và đang say_Tác giả Nguyễn Ngọc Thạch"Mãi nhiều năm sau tôi mới biết, hóa ra khi chia tay, chúng ta từ bỏ một người tình và giữ lại cuộc tình.Người tình có thể qua đời, những cuộc tình thì trường tồn với thời gian....Rồi do vậy mà cô đơn cứ như trận dịch dịch trầm kha của tuổi trẻ...." _THẠCH…
tôi chỉ là tôi thôi,"còn em là vô vàn thương mến"…
Trần Cẩm, giảng viên đại học, bỏ phố về quê để chữa trị căn bệnh tâm lý theo anh dai dẳng từ những năm tháng trung học, gặp Lâm, một người ở nhờ trong căn nhà cũ của ông cậu anh. Theo chân Cẩm và dòng suy nghĩ của anh trải nghiệm không gian văn hóa làng quê trung du, đồng bằng Bắc Bộ cùng một số chuyện huyền ảo chốn núi rừng, đồng thời, tham gia vào hành trình xác định con người và lý tưởng của anh với tư cách là một học giả.Truyện của mình, kiến thức của mình, sai mong được nhận xét và chỉnh sửa.Chưa beta có chỗ sai chính tả.I hope no one read this but my friends.…