Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng giữa cậu sinh viên năm ba và cô nữ sinh cuối cấp. Không quá ồn ào, không quá mãnh liệt, nhưng đủ để trở thành đoạn ký ức khiến người ta nhớ mãi về những năm tháng thanh xuân.…
Hế nhu các chế :))Truyện "Xấu xí như em, anh vẫn yêu? " là truyện thứ 2 của ta, coi như ta cũng có chút ít kinh nghiệm :))). Sau bao ngày dùi mài truyện tranh của các tác giả khác trên wattpad, cuối cùng ta cũng có ý tưởng để cho ra truyện này :3 Chuyện kể về một cô gái bé nhỏ suốt ngày chịu đựng việc bị bắt nạt bởi một tên hot boy lạnh lùng kiêu ngạo. Nhưng cô không bao giờ kêu van, chửi rủa lấy một câu vì cô biết... anh là người duy nhất cho phép mình được bắt nạt cô nhưng cũng là người duy nhất cho cô cảm giác an toàn... Hãy đón đọc để xem tình tiết cũng như diễn biến câu chuyện như thế nào nhé! Àn xăn mi tà :)))…
Tên: Tôi lặng lẽ chôn giấu tình yêu tuổi trẻ Tác giả: Bachlam27Thể loại: học đường, đô thị, ngôn tình.Trích:Trời mưa.Bầu trời âm u đổ xuống những giọt trĩu nặng. Hồng như pho tượng bất động ngồi ở chiếc ghế đá cũ. Tay cô run run cầm chiếc điện thoại. Bản thân cô cũng không biết mình đang run vì lạnh hay vì điều gì.Phía xa, một chàng trai trẻ chạy đến, tay cầm chiếc ô màu đen kiểu cũ."Hồng!"Lúc này, trong mắt cô mới ánh lên chút sức sống, thế nhưng chỉ trong phút chốc liền nhanh chóng biến mất.Khánh toàn thân sạch sẽ, khô ráo trái ngược hoàn toàn với cô bây giờ. Bên cạnh cậu, Giang cũng đang đứng đó. Hai người nhìn cô đầy lo lắng."Sao còn ngồi đó. Lại đây!"Khánh nhíu mày vội bước tới, muốn kéo Hồng lại gần thì bất chợt bị cô đẩy ra. Hồng đứng dậy, bước đến bên cạnh cậu. Giọt nước từ mái tóc lăn dài xuống khuôn mặt trắng nõn. Cả người cô ướt như chuột lột, đôi môi vì lạnh nhợt nhạt đến đáng thương."Hồng..."Khánh khẽ nói, nhích chiếc ô về phía cô. Giang kêu một tiếng. Một phản xạ tự nhiên, Khánh bèn hướng ô ngả về phía Giang khiến Hồng một lần nữa chìm vào trong cơn mưa lớn.Ánh mắt Hồng cũng dần trở lên mơ hồ. Cô bật cười, cả khuôn mặt toàn nước . Không biết là do cơn mưa hay do cảm xúc kìm nén bấy lâu nay khiến cô không thể kìm nổi nữa mà bật ra những tiếng nấc nghẹn."Trần Quốc Khánh. Chúng ta chia tay thôi."…
"Em giống như một tờ giấy trắng, một tờ giấy làm hắn muốn vẽ lên những nét mực, làm hắn muốn vấy bẩn sự thuần khiết đó." • Writer: #Ngao a.k.a @_adoremei_ || Delire_Team. • Beta-er: #Sore a.k.a @soressarya || Delire_Team.• Thể loại: Đồng nhân, ngôn tình, ngọt sủng, hắc hoá.• Couple: Shirosaki Hichigo x Midori Kyoumi [OC].• Warning: OoC Shirosaki Hichigo. • BẢN QUYỀN THUỘC VỀ @Delire_Team, VUI LÒNG KHÔNG RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!| Delire Team - Ảo tưởng là chân lý || Bookcover by #Luna |…
Nhiều năm về sau, khi lật mở lại cuốn nhật ký cũ của chính mình, Chu Hoài Hiên tự cười bản thân ngày ấy sao mà "văn vở" đến thế.Từng trang giấy chỉ toàn ghi chép về người ấy: từ thói quen, sở thích, những điều nàng ghét cho đến vài câu nói bâng quơ thường ngày.Ở trang cuối cùng, có một dòng chữ nắn nót: "Thương nàng bốn mùa."Câu nói ấy tựa như một lời hẹn ước của thời niên thiếu. Và Chu Hoài Hiên của nhiều năm sau đã thực hiện được, anh chưa từng thất hứa với nàng.…
sao giờ này em còn chưa ngủ?không biết, em không biết vì sao cảem nằm giữa mớ hỗn độnvà không tài nào giải quyết được chúng01; lèvres calmes 𝚟𝚒𝚎𝚝 đêm lạnh cóng, đến đếm đồng…
những thứ linh tinh về tụi nhỏ nhà tớ.⚠️ warning: nhiều kiểu viết truyện ngộ đời, lowercase, không beta❌ disclaimer: tôi chối bỏ mọi tránh nhiệm đối với người bị ảnh hưởng bởi truyện này.tôi viết truyện để thoả mãn chính mình.…
Fanfic DiDi ah! Mong được các FIRE ủng hộ! Truyện này Nhân là nhân vật phụ nhưng Di sẽ cố gắng viết 1 truyện Fanfic DuyNhân nha! Mong các bạn đừng ném đá! Đọc truyện zui zẻ…
Một ứng dụng có tên là Paradise mở bản thử nghiệm. Là một trong hai mươi người vinh dự được chọn để tiến hành chạy thử, mình sẽ viết một bản báo cáo thật chi tiết về trải nghiệm của mình ở Paradise -Lưu ý: Truyện được viết nên trong lúc khùng khùng điên điên, viết vui vui, viết dở, sẽ chỉnh sẽ sửa nhiều như chưa từng được sửa, chưa biết có viết hết hay không, mong mọi người thông cảm…
/Drop/Chúng ta đều lớn lên.Đã đến lúc trưởng thành!!Những ưu tư vụn vắt.Giấu nhẹm mãi trong tim.***Có những thiếu niên nọ, ngày gặp nhau là một bất ngờ, ngày bên nhau là một hạnh phúc, ngày xa nhau là một niềm đau.Cuộc đời sóng gió kéo học tời khỏi nhau, mặc nhiên ông trời thấy bất công thay họ!! Ngày thuở còn non, chưa có thể tự mình níu giữ hạnh phúc... Vậy bây giờ thì sao?***Nhiều năm sau...[Groupchat WeAreBabyGirls đang hoạt động]- Tụi mình... gặp nhau đi.[Groupchat DangerousBoys đang hoạt động]- Này, gặp nhau đi!***12 hai cái màn hình rung lên rồi hiện sáng dòng chữ.Liệu rằng, chúng ta có thể gặp nhau??…
Nằm giữa ranh giới của sự sống và cái chết là một viện bảo tàng kỳ lạ, lưu giữ mọi khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của đời người. Ở nơi đó, ta được lựa chọn bất kỳ cuộc đời nào để sống, thay đổi bất cứ lựa chọn sai lầm nào ta đã mắc phải.Nếu là bạn, bạn sẽ chọn cuộc đời nào để sống?-------------------------------------Câu chuyện này dành cho những người luôn trăn trở liệu cuộc sống mình có khác đi nếu như mình đã lựa chọn khác trong quá khứ. Tôi cũng từng là một người như thế.-------------------------------------Chân thành cảm ơn hai tác phẩm là nguồn cảm hứng cho câu chuyện này:• "Morrigan Và Lời Triệu Hồi Của Wundersmith" - quyển thứ hai trong series "Xứ Nevermore diệu kỳ" của tác giả Jessica Townsend với viện bảo tàng vô cùng đặc biệt, ghê rợn nhưng kỳ ảo.• Quyển sách "Thư viện nửa đêm" của Matt Haig.-------------------------------------Truyện đạt giải tác phẩm xuất sắc nhất tam đề tuần thứ 27 của Tri Thức Trẻ Books.Bìa: Súy Phù…
Sinh ra trong một gia đình mà ai cũng phải ngưỡng mộ, ba là bác sĩ danh tiếng, mẹ là nghệ sĩ tài hoa, Yến An không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải trở thành một học sinh xuất sắc, ít nhất là trong mắt ba mẹ cô.Đứng trước kỳ tuyển sinh quan trọng, ba kỳ vọng cô sẽ thi đỗ vào trường hàng đầu của thành phố. Nhưng kết quả bài thi thử gần đây của cô lại khiến ông thất vọng. Những lời trách mắng nặng nề của ba khiến cô như bị nhấn chìm trong khoảng tối không lối thoát.Trong phút chán chường, cô buồn bã rời khỏi nhà, lang thang vô định và dừng lại ở một quán trà sữa nhỏ. Ở đó, cô vô tình gặp Duy Khang - chàng trai mang nụ cười dịu dàng như nắng mai. Kể từ khoảnh khắc ấy, anh trở thành điểm sáng len lỏi vào quãng thanh xuân đầy áp lực của cô. Họ tiếp tục chạm mặt ở ngày đầu nhận lớp cấp ba, trở thành người bạn đồng hành rồi dần nhận ra trái tim mình đã lỡ nhịp.Thế nhưng tuổi trẻ nào chỉ có màu hồng? Khi bí mật gia đình bị phơi bày, biến cố ập đến, tình yêu non trẻ vỡ vụn trong sự bất lực. Ngày cô mất anh, thế giới trong cô trở thành ngày không còn "Nắng". Thời gian trôi qua, hai người trưởng thành theo cách riêng của mình, tưởng chừng sẽ mãi bước đi trên hai con đường xa lạ. Duyên phận cho họ gặp lại nhau lần nữa sau những tháng năm cách biệt. Liệu họ còn có đủ can đảm để một lần nữa nắm lấy tay nhau?_Edit bìa: LNH…
Mưa. Một đêm mưa tầm tã. Nó, một cô gái trong bộ váy trắng tinh khiết, đặt cây Violin lên vai, bắt đầu cho một bản nhạc, một bản âm hưởng của Máu. Tiếng đàn đầu tiên cất lên cũng là lúc cuộc hỗn chiến bắt đầu. Nó cứ thế, đứng đó, đánh bản nhạc tâm đắc nhất, mắt nhắm nghiền, không quan tâm đến trận đánh. Bản nhạc của nó như bản nhạc mời gọi thần chết đến để đưa đi những linh hồn đã nằm xuống nơi vùng đất hoang đang diễn ra cuộc chiến. Bản nhạc thoáng nghe thì có cảm giác vô cùng ngọt ngào nhưng chú tâm vào nó thì chỉ có một con đường là chết. Đó chính là vũ khí của nó mỗi khi ra trận, không cần đánh đấm, không cần dao súng, chỉ cần một bản nhạc, khối tên sẽ chịu trận trước mặt nó. Cũng chính về thế, chiếc váy của nó từ trắng dần chuyển sang hồng và cuối cùng là nhuốm một màu đỏ của máu. Nó vẫn thế, bình thản và tự tin, tiếp tục bản nhạc của mình cho đến khi trận đánh kết thúc . . .…
✩ Tình trạng: Ongoing✩ Nhân vật chính: Tuệ Lâm x Gia Lâm✩ Thể loại: Học đường, boygirl, bạn thân✩ Ngày bắt đầu viết: 08/07/2026 Ngày kết thúc: ?/?/20??…
Khi ước mơ không còn là mơ ước, sẽ ra sao nếu một ngày ta nhận ra mình đang sống những ngày giống như những gì mà ta đã mơ? Về một buổi học phép thuật thú vị? Về những người bạn được coi là kì lạ đối với người thường nhưng rất đỗi bình thường đối với những phù thủy? Về một cậu bé sống sót nổi tiếng mà ta hâm mộ? Hay là về... một Hogwarts tràn ngập những điều diệu kì mà ta chưa từng biết qua? Liệu nó có là một câu chuyện với kết hạnh phúc... hay là một câu chuyện đau buồn đầy sóng gió... CHỈ ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD…