Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là Fic đầu tiên cho các nhân vật trong Show Tạp Kĩ Running Man <3 Khi đọc fic bạn lưu ý những điều sau để tránh hiểu lầm - Dành riêng cho fan của RM và Kpop :)) Bạn nào anti các nhóm nhạc Hàn Quốc thì click back <3 - Tính cách của nv của fic không giống ở ngoài <3 xin lưu ý nhé :)) - Các cặp đôi trong đây , ngoài SpartAce , Monday , HoonJi , SongSong, và các cặp đôi đã và đang tồn tại trong RM thì chỉ là những cặp đôi do Author Atsm <3 Bạn nào Anti SongSong , SpartAce , HoonJi thì goodbye trước :3 Gây sự mình Gây sự lại nha ! Tại mình cảnh báo rồi mà :) - enjoy ur free time <3 -…
Đã hơn một giờ chiều, Ji yeon-tôi đau đến không chịu được, Kim Myungsoo nắm cổ áo uy hiếp một y tá - "Tìm một bác sĩ đến đây ngay cho tôi, nếu không... nếu không..." - Bây giờ đầu óc anh cũng lung tung mất rồi, hồ đồ gào lên - "Tôi lái máy bay đâm kính nhà các người, đâm bể kính nhà các người!"Nhờ câu này của anh, cuối cùng cũng có một bác sĩ bước vào giải quyết.Vì thế, tôi được đưa vào phòng sinh, Myungsoo bị ngăn ở bên ngoài, tôi được nghe anh nói loáng thoáng - "Để tôi vào, nếu không tôi lái máy bay..."Trừ cô y tá thì chẳng có một ai, yên lặng tới đáng sợ. Chốc sau, bác sĩ dự định sẽ mổ đẻ cho tôi đi tới, báo với tôi rằng, hôm nay ông ta không thể giúp tôi mổ được, tôi chỉ có thể sinh tự nhiên mà thôi. Trước tiên, sẽ tiêm cho một mũi, theo dõi hai giờ rồi tính sau. Nói xong, ông ta xoay người bỏ đi.Mặt mũi tôi trắng bệch.Mấy phút đồng hồ sau, ý thức tôi bắt đầu mơ hồ, mê man không tỉnh, nhưng cơn đau bụng sinh càng lúc càng trầm trọng hơn, hai chân được đặt lên giường đẻ, xung quanh không hề có bất kì tiếng động nào, im lặng đến đáng sợ.Tôi bắt đầu kêu khóc như thú, bên cạnh chẳng có lấy một ai. Gào thét đến khi miệng đắng lưỡi khô, muốn uống một ngụm nước cũng không thể nhờ bất kì ai hết.Không biết đã bao lâu, bác sĩ và y tá lại xuất hiện lần nữa.Bác sĩ hỏi y tá - "Có tiến triển gì không?"Y tá đáp - "Cũng chưa cô ấy đau đớn gì nhỉ?"Đm! Đm! (chửi tục)Bà cắn răng đến bể quai hàm rồi mà còn dám nói bà không đau?!Bà gào lên cho mày xem!…
có một em khoa thích anh sơn*lowercase, fic này chỉ là ảo tưởng của kẻ đói hint không liên quan đến 9q ngoài đời ạ, đừng để 9q biết đến sự tồn tại của ẻm nhen.…
"Hà Nội mùa thu đi giữa mọi ngườiLòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai?"1. Tên fic đặt dựa theo tác phẩm "Thương nhớ mười hai" của Vũ Bằng.2. OOC, sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng tách biệt với người thật.3. Không mang ra ngoài wattpad dưới bất cứ hình thức nào.4. SE, cân nhắc trước khi đọc.…
Cậu cứ vô tâm vô phế khi có anh bên cạnh. Cậu coi sự quan tâm chăm sóc từ anh như một lẽ dĩ nhiên. Cũng không biết từ khi nào, anh đã trở thành không khí xung quanh cậu. Để đến khi không có anh bên cạnh thì mới biết là anh quan trọng với cậu nhường nào. Do Kyungsoo cậu chính là rất cần Park Chanyeol ở bên. P/S: Lần đầu mình viết truyện, nếu có gì sai sót mong mọi người thông cảm. Truyện lấy cảm hứng từ một lần mình nghe bài hát Cần lắm của Trà Mi, hôm đó tâm trạng cũng không vui, mà ý tưởng viết truyện về Chansoo đã nhen nhóm từ lâu chưa thực hiện được. Vậy nên, thiên thời, địa lợi, nhân hoà, câu chuyện này đã ra đời. Tuy tâm trạng buồn nhưng vì tình yêu Chansoo không cho phép bản thân viết SE, cứ an tâm là HE nha. Vậy thôi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Ume quá thì vik chứ sao giờ :VVLưu ý:Fanfic dựa theo 1 bộ truyện tranh, đây chỉ là fanfic ko có ảnh hưởng đến cốt truyện chính của lớp học mật ngữ, tôi ko phải người tạo ra lớp học mật ngữ tác giả của truyện là nhóm B.R.O…
Author : kira487Translator : MetoDLink gốcBản dịch chưa được sự cho phép của tác giả. Mình đã gửi lời xin phép đến tác giả nhưng chưa nhận được hồi âm. Gửi lời cảm ơn đến Trang đã khai phá cho em fic này ❤…