Tôi Thích Cậu Mất Rồi
ko mang truyện đi đâu, xin cảm ơn…
ko mang truyện đi đâu, xin cảm ơn…
Một chút ngẫu hứng thôi nha^^!…
Lăng Mộng Linh và Lục Hướng Nam là thanh mai trúc mã, họ đã học cùng nhau từ những ngày tiểu học năm lớp 3. Khi bước sang tuổi mười ba, giữa hai người nảy sinh một đoạn tình cảm trong trẻo, cả hai đều đem lòng đơn phương đối phương nhưng cố chấp giấu kín, không ai cất lời.Vào năm tháng chuyển cấp, vì chuyện gia đình, Hướng Nam từng nản lòng và có ý định từ bỏ kỳ thi lên cấp 3. Chính lời hẹn gặp lại nhau ở cổng trường số 1 của Lăng Mộng Linh đã trở thành ngọn hải đăng đưa anh bước tiếp con đường tri thức. Thế nhưng, khi bước chân vào khoảng trời cấp 3, những ngập ngừng của tuổi trẻ lại vô tình tạo thành vách ngăn. Vẫn giữ trong lòng đoạn tình cảm đơn phương ấy, nhưng Lục Hướng Nam lại hiểu lầm rằng Lăng Mộng Linh không còn thích mình nữa. Sự hiểu lầm đẩy anh bước về phía một người con gái khác, để lại giữa hai người là sự chia xa, mỗi người rẽ sang một ngã rẽ hoàn toàn khác biệt.Bẵng đi một thời gian dài, bánh xe vận mệnh một lần nữa đưa họ tương phùng tại nơi giảng đường đại học. Đoạn tình cảm dang dở thuở thiếu thời bùng cháy lại, Lăng Mộng Linh và Lục Hướng Nam chính thức yêu nhau, nắm tay nhau bước qua những tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi trẻ.Thế nhưng, những vết sẹo quá khứ chưa từng ngủ yên.Tình yêu nồng nhiệt này là sự cứu rỗi, hay là khúc dạo đầu cho một ngã rẽ nghiệt ngã khôn lường?…
Vy biết đến Hoàng từ những ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường đại học. Anh nổi bật giữa đám đông bởi chiều cao ấn tượng, mái tóc đen hơi rối và nụ cười hiền lành như vệt nắng cuối hành lang mỗi buổi chiều tà. Với Vy, Hoàng tựa như một vì sao xa xôi, lấp lánh nhưng dường như mãi mãi không thể chạm tới.Họ học cùng trường, thậm chí có vài môn chung, nhưng thế giới của Vy và Hoàng dường như nằm ở hai quỹ đạo khác nhau. Hoàng là chàng trai năng động, tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa, xung quanh luôn có bạn bè vây quanh. Còn Vy, cô gái có phần trầm lặng và hướng nội, thường chọn cho mình một góc nhỏ trong thư viện hoặc lặng lẽ quan sát mọi thứ từ xa.Tình cảm của Vy dành cho Hoàng âm thầm và lặng lẽ như những cơn mưa phùn tháng ba. Cô thích ngắm nhìn anh từ xa, dõi theo bóng lưng anh khuất sau dãy hành lang, hay vô tình bắt gặp ánh mắt anh trong giảng đường đông đúc. Mỗi lần như thế, trái tim Vy lại khẽ khàng rung động, một niềm vui nho nhỏ lan tỏa trong lòng.Vy biết rõ mình chẳng có lý do gì đặc biệt để Hoàng phải chú ý đến một cô gái bình thường như cô. Anh có quá nhiều người bạn, những mối quan tâm khác và có lẽ, cả những người con gái xinh đẹp vây quanh. Thế nên, Vy chọn cách giữ kín tình cảm của mình, biến nó thành một bí mật ngọt ngào chỉ riêng cô biết.…
---"Gửi đến thực tại lời từ biệt không hồi đáp."---Peekaboo, KaRii Say Hi 🥺💖Chỗ này cũng chẳng có gì đáng để miêu tả ngoài việc trả test, thông báo, đăng oneshot OTP - OCTP - OC với mấy cái thứ vớ va vớ vẩn :((Anyway, cảm ơn mọi người đã ngồi xem mấy cái khùng khùng điên điên trong quyển tạp nham này :3---…
Nỗi đau khổ của người khác giống như một hồ nước nhỏ. Nhìn thấy, biết đó, mà chằng rõ nông sâu. Người trong đó chịu dày vò như thế nào? Vốn dĩ chẳng ai biết được...…
Lúc đầu định đăng truyện khác, nhưng nghĩ lại thấy truyện khá dài, mà chưa chỉnh chu gì nên để lại.Các mẩu truyện ngắn trong này đều là mình tự viết.Độc giả xin cứ tự nhiên, cứ giữ tâm tình thoải mái mà đọc.Mong các bạn sẽ ủng hộ, yêu thích và đặc biệt là tôn trọng tác giả.Tiểu Lạc xin nghiêng mình đa tạ!!!…
Đây là một câu chuyện có thật, không có hậu. Chuyện xoay quanh mối tình đơn phương của một les kín dành cho cô bạn cùng phòng thời đại học. Toàn bộ nội dung chính là thực tế của bản thân mình, vì vậy, nó không được đẹp đẽ và hoàn mỹ như những truyện GL các bạn từng đọc. Đừng quá thất vọng nhé. Mình coi câu chuyện này như cuốn nhật ký nhỏ của mình, không văn chương hoa mỹ mà vô cùng chân thật. Mình viết nên nó, để sau này có thể đọc lại, coi như ôn lại kỷ niệm, nhớ về quá khứ một thời.…
" Yêu đơn phương là gì? Là ngốc chẳng dám nói ra Vậy nói ra ta được gì? Được thêm một thứ mất đi " Bài hát - yêu đơn phương là gì?Người ta thường nói đơn phương là thứ đau khổ nhất trong tình yêu. Vậy mà Nhất Hoàng đã kiên trì hơn 3năm chỉ để đơn phương một người là Thái Vi , vậy liệu sự kiên trì của anh có được đáp trả không? Hay chỉ mãi là đơn phương. Cùng đón đọc các độc giả nhé…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
24/7 nghĩ đến anh…
Câu chuyện tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành của cô gái nhỏ, dựa trên chính câu chuyện của tác giả, đã thay đổi để không liên quan đến mọi người xung quanh. Người ta bảo 'thanh xuân của chúng ta ít nhất có một người dính lời nguyền tuổi 17... chàng trai hay cô gái bạn yêu thật lòng bạn gặp ở tuổi 17, nhất định sẽ quay lại gặp bạn ở năm 25 tuổi'. Yêu thầm năm 17 tuổi, rõ là ở cùng một thành phố, thế nhưng lại chưa từng một lần gặp lại, muôn lần bỏ lỡ nhau. Chỉ cho đến năm ấy, vào năm 25 tuổi, đột ngột gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.Bởi vì muốn học cách buông bỏ, nên viết ra hết để thôi nhớ về anh, coi như đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình tuổi xuân thì đã lỡ dở.…
Truyện đăng tải nhằm mục đích đọc off…
Theo chu kì của trời đất 3 năm tháng 2 mới có ngày 29, nhưng mùa xuân năm ấy với tôi là năm mà tháng 2 có 30 ngày...…
Tôi đơn phương tên đó hai năm, để làm gì nhỉ ? Một lời tỏ tình bị từ chối chăng ?…
-- Cô vô tình yêu anh..yêu một người thầy đáng kính.. Đơn giản chỉ là "yêu" nhưng lại bị ngăn cách.... Một vách ngăn vô hình..!…
Mùa hè năm ấy, chàng trai đó như ánh dương rực rỡ bước vào cuộc đời tôi. Ánh nắng của anh dịu dàng mà rực rỡ. Nếu có thể, tôi chỉ muốn nói với anh rằng: " Nếu ai đó được cùng anh đi qua những giông bão thì xin hãy là em."…
ABCZXCVBN,ASDHFKLGJOEUE RIHKFNGDKGDNFSKNGSDKNGDKFNLGDFNLKDNKLGNDKLDGNFDLKFNSLKNKGNKGN................................................................................................................Nguồn : https://qigudm.wordpress.com/muc-luc/ky-luyen-van-tieu/…
Kí ức lặng rơi bên những cánh hoa tàn...…