Trích dẫn tâm đắc ||040701||
By me & Lấy từ một vài nguồn khácChỗ nào có khi không nguồn, quên nguồn thì là của người khác. Ai biết của ai thì vui lòng nhắc để mình sửa. Trích dẫn nào của mình thì sẽ để là " By me "Cảm ơn 💜 Borahae…
By me & Lấy từ một vài nguồn khácChỗ nào có khi không nguồn, quên nguồn thì là của người khác. Ai biết của ai thì vui lòng nhắc để mình sửa. Trích dẫn nào của mình thì sẽ để là " By me "Cảm ơn 💜 Borahae…
Đơn Phương, OE, có yếu tố giam cầmỞ đây là Ngôn tình…
Nguồn sưu tầm từ nhiều nơi , tự viết…
Câu chuyện này sẽ ko có nam chính chuẩn ngôn tình Chỉ có anh có em Có tình yêu và lòng tin…
Ánh nắng chiếu sáng thanh xuân cậu thiếu niên…
Lỡ va phải một người thế mà lại đã thíchh người ta mất tiu rồi phải làm sao đây.Quyết theo đuổi chứ sao nữaPrem…
Trương Cốc Lan, 17 tuổi, sống cuộc đời vô cảm như một bóng ma lang thang. Đối với cô, cái chết luôn hiện hữu như một lối thoát dễ dàng, và cảm xúc của người khác chỉ là những thanh âm xa lạ. Ngay cả khi người thân gặp nguy hiểm, cô cũng không mảy may quan tâm.Một ngày, Cốc Lan lạc bước đến thị trấn Makochi, nơi phố mua sắm Tonpuu tấp nập người qua lại. Trong không khí sôi động và ấm áp nơi đây, hành trình của cô bắt đầu. Giữa những con người xa lạ và những câu chuyện chưa được kể, liệu Cốc Lan có tìm thấy được ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, hay sẽ tiếp tục chìm vào bóng tối?..........Sẽ ra mắt sắp tới, cùng đón xemLưu ý: không phải do bộ não của tôi…
♡ Tôi đã từng yêu anh, dài hơn những năm tháng nhạt màu phía trước.♥ Dù thế nào đi nữa anh vẫn là người dưng tôi yêu nhất cuộc đời này.Đọc và cảm nhận.…
Một nùi tâm sự tỉ tê của một fan-lai gắn bó với K-POP hơn 7 năm trời:- Ti tỉ bài học rút ra được từ những "người thương".- Nói nhảm về các "ấy".- Sự thật và những mẩu chuyện nhỏ nhặt.- và một nùi những điều thú vị khác.| Với tui K-POP giống như nhà, đi đâu xa thiệt xa cũng không lo có người chờ cửa. Và các "oppa" của tui chẳng khác gì gia đình, cạnh bên tui những lúc buồn chán nhất, vực tui dậy, dạy tui nhiều bài học giá trị, ý nghĩa. Người ta cứ chửi fan-lai như tui suốt ngày chỉ biết hú hét vì những thứ xa vời ở tận đẩu tận đâu, nói rằng theo dõi các vị ấy là điều vô bổ nhất mà tui làm với cuộc đời mình. Nhưng tui không nghe, có chết tui cũng không bao giờ từ bỏ bọn họ. Vì bạn biết không, họ có thật, những điều mà họ làm là có thật, và họ tác động lên tui tích cực. Và không phải nói ngoa, khi cho rằng sẽ không ai có thể thay thế được họ. Bởi vì với tui, các" ấy" là rất, rất nhiều người tui mãi mãi quý trọng và yêu thương bằng cả tuổi trẻ và thanh xuân của mình. |…
TÊN TRUYỆN: NHẤT THỐNG GIANG SƠNĐỀ PHỤ: Nhất thống giang sơn, làm mỹ nhân trong lòng nở nụ cười. Thể loại: Đam mỹ, sinh tử văn, cổ trang, tranh quyền đoạt vị, mưu quyền, chiến loạn, thần thú, dị tộc, môn phái, pháp bảo, tiên tư, sủng, HE.Nhân vật chính: Quân Dạ Hành × Thượng Quan Ly. Cùng một số nhân vật phụ khác [...]…
Vô hạn văn án!! Văn án không hồi kết!! Còn sống là còn ý tưởng!! Còn ý tưởng là còn ghi!! ⋅ By tác giả không bao thiếu văn án mớiPS: Ai lấy văn án nhớ ghi nguồn. Mà chắc không có đâu nên chỉ ghi thế thôi :))…
Nguồn: Ngôn Phongngonphongcomics.comthichtruyentranh.comThể loại: Manhua, Romance, School lifeTình trạng: đang tiến hànhTác giả: đang cập nhậtPost: Akaname…
lần đầu viết truyện còn bỡ ngỡ mn thông cảm 😿…
Thèm cut đến mất não…
Tôi chưa bao giờ nói yêu cô. Và cũng sẽ không bao giờ dám để nói lên điều đó. Nhưng tôi sẽ không hối tiếc bất kì điều gì. Vì đâu đó đã có người từng nói rằng. " Đơn phương chính là thứ cảm giác đẹp đẽ và sâu sắc nhất của thời niên thiếu." Tôi hạnh phúc vì đã cùng cô trải qua những thời khắc đẹp đẽ đó. Còn cảm giác cô dành cho tôi ư? Có thể trong cô có chút tình cảm dành cho tôi. Nhưng để gọi đó là tình yêu thì không phải. Đã có quá nhiều câu hỏi cho bản thân tôi. Hoài nghi rồi ngộ nhận. Đã đến lúc tôi biết phải buông. Người bắt đầu tất cả là tôi. Và bây giờ cố gắng để kết thúc nó cũng là tôi. Cuối cùng câu truyện gấp lại vẫn là công chúa hạnh phúc bên hoàng tử suốt về sau. Chú lùn chỉ có thể làm công chúa vui như một kẻ ngoài lề, là một nhân vật phụ hoàn thành tốt vai diễn không hơn không kém. Please comment and vote if y'all like it. Một điều nữa là mong các bạn tôn trọng bản quyền. Please no copy or re-up this story. Thank you.:)…
Quotes trong đây do tớ tự edit , rất mong mọi người có thể góp ý thêm nếu có sơ xuất thì bỏ qua cho tớ .Nếu mang ra ngoài vui lòng báo tớ một tiếng và ghi nguồn rõ ràng , đầy đủ .Không chỉnh sửa và xóa hay làm bất kì gì trên quotes của tớ .Xin hãy tôn trọng công sức của tớ , cũng như tôn trọng chính bạn .…
⚠️Truyện không liên quan đến bất kì yếu tố nào của lịch sử, là do bản thân mình nghĩ ra. Sẽ có một số tên gọi quen thuộc nhưng không đúng với sự thật lịch sử. ⚠️Tóm tắt: Công tên Duệ Minh là thừa tướng Nguyên Quốc. Hắn đơn phương thanh mai trúc mã của mình Tư Hạ là Quốc Sư của Nguyên Quốc, cũng là Hoàng Hậu của Hoàng đế Nguyên Phong Nguyên Quốc.Thụ là Mạc Y Ninh, gia đình thương gia khá giàu có vùng Giang Nam. Y Ninh cũng là bạn học của Duệ Minh và Tư Hạ. Có đều từ nhỏ đã không được thông minh, biết đọc chữ đã là may mắn, nhưng trời không diệt ai, y thân thể khỏe mạnh, là một nhân tài vỏ thuật. Cha của y vui mừng mời các danh võ khắp nơi về dạy. Cuối cùng cũng đậu Võ Trạng Nguyên làm nỡ mày gia tộc. Y không được thông minh nên y rất ngưỡng mộ những người có trí hơn người. Đặc biệt là Duệ Minh, người đồng môn với mình, hắn luôn được ân sư khen hết mực. Cũng nhiều lần chỉ dẫn y, y rất cảm động, ai cũng chê y ngốc không chịu chơi cùng, cũng không ai chịu chỉ bài cho y. Kể từ khi ấy, y quyết tâm luyện võ, mong muốn sau này có thể đứng cạnh Duệ Minh, mãi mãi không rời xa. Trên chiến trường đẫm máu, một thân hắc y, tay phải cầm kiếm, tay trái nắm chặt một chiếc thắt lưng đã bị phai màu, chỉ may cũng bung ra. Một mực nắm chặt như thể hắn vẫn luôn bên cạnh, mỗi một vết thương bị chém xuống chính là vì y mà chịu đựng. Từng chút một mong người sẽ nhớ đến mà thương xót cho y.Một đời dõi theo người, nhưng người lại sánh bước bên người khác, nâng đỡ người, sợ người đâu sợ người…