Hoa Hồng Xanh héo tàn🥀[ngược] [BL]
Đây là bộ truyện lần đầu tôi viết nên mong các độc giả thông cảm…
Đây là bộ truyện lần đầu tôi viết nên mong các độc giả thông cảm…
Vào một ngày đẹp trời, không mưa cũng không nắng. Tôi vật lộn với đống đồ cũ từ thuở nào ở trong nhà và tìm được rất nhiều số báo cũ của mẹ tôi. Vì ngày xưa chưa có mạng hay các kênh tin tức như hiện nay, nếu biết tin tức thì thường đọc báo hoặc nghe đài. Báo thì mua ở bưu điện, có thể mua ngay hoặc đăng kí báo theo tháng hoặc theo quý gì gì đó...(cái này mình không rõ lắm). Công nhận ngày trước mẹ tôi cũng đọc nhiều báo thật, xếp được vài chồng gần tới đầu gối tôi luôn :D.Tôi cũng ngồi đọc vài cuốn báo, có rất nhiều mẩu chuyện hay. Có cả ngôn tình nữa, nó kiểu motip ngày xưa nhưng cũng khá thú vị. Câu chuyện này là tôi thấy ấn tượng nhất, nên muốn chia sẻ cho mọi người cùng đọc. Mọi người hãy cảm nhận ngôn tình của các mẹ hay đọc ngày xưa nhé! Cũng lãng mạn phết đấy :D…
Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh cô đã biết sẽ có một ngày cô rung động vì anh. Từ lần đầu tiên anh đưa ô cho cô, cô đã biết sẽ có một ngày trái tim cô lỗi nhịp vì anh. Từ lần gặp lại cô cũng đã biết nhất định sẽ có một ngày cô yêu anh. Thế nhưng... cô lại không biết sẽ có một ngày cô sống chết cũng muốn ngừng yêu anh... * * *Một cơn gió thổi qua làm cho cái lạnh càng thêm ê buốt. Nhấp một ngụm cà phê cô trấn tĩnh lại bản thân mình. Người đàn ông đang ngồi đối diện cô ngũ quan không tồi mà nói thật lòng thì quả thật đẹp đến mê người. Chiếc mũi cao vút thật quyến rũ, đôi môi mím chặt khi cười sẽ để lộ ra chiếc răng khểnh bên phải trông rất có duyên như ánh mặt trời mùa đông vậy- thật sự rất ấm áp...Cô khẽ nhếch mép cười giễu bản thân mình. Người đàn ông này từ khi bước vào đây à mà không, không thể nói là bước được là đưa vào thì đúng hơn...khuôn mặt lúc nào cũng sa sầm lại, ánh mắt lạnh lùng chưa bao giờ rơi trên người cô cả. Vậy mà cô lại nhớ rõ, nhớ rõ đến từng chi tiết lúc anh cười. Khuôn mặt ấy vốn dĩ đã từng quen thuộc với cô, rất quen thuộc... quen thuộc đến từng hơi thở... Nhưng nó vốn đã không còn thuộc về cô kể từ 2 năm trước nữa rồi... * * *" Anh An, mai Noel rồi đó, đêm mai chúng ta đi ăn gì nhé?"" Anh An, hay mình đi ăn món Hàn ?" " Hay đi phố A ăn sushi nha anh?" " Hay em nấu cho anh ăn nhé?" " Anh An...?" - " Anh muốn ăn em. Hửm?"Diệp Hiên Lam: "..."…
Tác giả: Lam ChiThể loại: Đam Mỹ_học đường_HTrích đoạn trong truyện:Cậu gắt lên:-"Tôi ghét mưa, cũng ghét anh."Cậu cứ tưởng khi hắn nghe cậu nói thế, hắn sẽ nổi giận buông cậu mà bỏ đi mất. Nhưng hắn lại không làm vậy, ngược lại còn ôm cậu chặt hơn, đầu gục xuống vai cậu thì thầm:-"Cậu có thể ghét mưa......có thể ghét tôi.....nhưng sau đêm nay thì đừng hòng nói lại câu ấy... "Nói rồi hắn nhẹ nhàng luồn tay xuống phía dưới chiếc áo phông trắng của cậu, mân mê cơ thể cậu mặc cho cậu vùng vẫy, môi hắn chạm nhẹ vào gáy cậu rồi từ từ xuống đến vai, lưng, hông.... Lời của tác giả: Lần đầu viết truyện nên sẽ có nhiều sai sót , mọi người cứ tự nhiên góp ý, mình sẽ xem xét và sửa đổi.…
Gia Tuệ sinh ra trong một gia đình nghèo khó,cô được một người đàn ông tài trợ cho 2 chị em ăn học nhưng không ngờ rằng một ngày cô lại bị chính mẹ ruột bán đi để gả cho người khác…
tôi lm vì vui thôi với lại tôi mơ tào lao lắm nên p lọc coi cái nào k xamloz thì viếttừ tôi dùm hơi thô lưu ý: tôi tuy là nữ nhưng trong mơ tôi là trai nên lấy là nam nhoa…
Gặp gỡ và chia ly. Đó không phải là cách cuộc sống vận hành sao? Những câu truyện phi thực tế nhưng lại rất thực tế.Mỗi câu chuyện ở đây đều chứa tình.-----Tác giả: Leehaan_18 ; Shiraori666Warning: Ít yếu tố romcom cô nào ưa romcom thì xin out ngay!!!Lần đầu viết còn bỡ ngỡ mong mấy cô thông cảm cho.…
Tác giả: Nguyệt Mạn Không Không Số đo ba vòng: sắc, hiện đại, trước ngược sau sủng, hắc bang Văn án: Ngụy Tịch Đồng hận người đàn ông ấy, cái người đã phá vỡ mọi thứ trong cuộc sống yên bình của cô. Bắt đôi mắt này này phải đối mặt với tử vong, bắt đôi tay này phải cầm đến súng đạn. Hận đến đau đớn lại vô thức yêu sâu đậm, trói buộc chí mạng tại con tim. Yêu mùi thuốc lá nhàn nhạt nơi cổ áo anh, yêu đôi vai vững vàng che chắn mọi đau thương, yêu sự hiện diện mạnh mẽ của người đó. Một kẻ lữ hành cô độc chính là mang một trái tim không vướng chút phong yên khói lửa thế gian. Có điều, trong thâm tâm nó vẫn luôn chờ mong có một ai đó khiến nó rung động đầu đời. Mấy ai hiểu được, muốn hạnh phúc chẳng qua chỉ là như vậy ... Đối với Ngụy Tịch Đồng, Bạch Mục Huyền là ác ma tàn nhẫn nhất, cũng là người đàn ông dịu dàng nhất thế gian... - " Tôi thích em, Đồng Đồng. "- " Em chơi đùa tôi rất vui có phải không ? "- " Muốn đi qua những nơi em đã từng đi, muốn thưởng thức những niềm vui nho nhỏ em từng trân trọng, muốn nâng niu người con gái tôi yêu cả một đời, chỉ vậy thôi ..... "…
Tác giả: Cầm Cầm Thể loại: Thanh xuân vườn trường…
Câu chuyện chinh phục chị gái lớp trên bằng "vũ lực"…
Không biết vì nguyên nhân gì mà dạo này các môn phái chính đạo mọc lên như nấmMà từ ngàn xưa chính đạo không chung đường đã làm đệ tử phái tà ma ngoại đạo, thực sự là có áp lực rất lớn.Thế đạo thay đổi không ngừng.Đối với kẻ vừa nghe tên đã thấy rất giống một con tốt thí như nàng mà nói, áp lực lại càng lớn.Nhu cầu cấp bách của nàng là phải ôm bắp đùi tìm chỗ dựa, không cẩn thận --Ôm lỗi một chút liền ôm nhầm trúng quái thú Giáo chủ đại nhân......Lần này xảy ra chuyện lớn rồi a......…
Tác giả: AsuraThể loại: Ngôn tình, ngược nhẹ nam chính, có chút điền văn, nữ chính là bàn tay vàng của chính cô ấy, hài hước, thích hợp đọc thư giãn, không có cung đấu và trạch đấu quá nhiều vì nữ chính không thích drama.Giới thiệu:Lê Tuệ Văn là một cô mọt sách dùng nửa đời của mình để học tập, cuối cùng trở thành một nhà khoa học có vài thành tựu thì oanh oanh liệt liệt xuyên tới cổ đại, tới đây trở thành một miếng thịt thừa của Lê Gia, nàng quyết tâm tự lập môn hộ, dùng khả năng của mình trở thành phú khả địch quốc.Lê Tuệ Văn một lần bị dụ dỗ mua một thiếu niên ở chợ nô lệ, giúp nàng công việc của quán, hai người hảo hảo sống với nhau phi thường hòa hợp. Cuối cùng nàng phát hiện hắn là một chú sói con, là tử sĩ mà thế lực khác gài vào để phá hoại cuộc sống của nàng.Nói nàng làm sao tha thứ?…