[HEART_Team] / [Oneshort] Búp Bê Cô Đơn
Những tâm tư tình cảm mà Dinna đã dành cho Joe trong bức thư cuối cùng ấy.Thể loại: sad.Ý tưởng: Kajao.Người viết: Han Vy Yoon.…
Những tâm tư tình cảm mà Dinna đã dành cho Joe trong bức thư cuối cùng ấy.Thể loại: sad.Ý tưởng: Kajao.Người viết: Han Vy Yoon.…
em nợ anh một ánh mắt, một nụ cười, một lời hứa bên anh trọn một đời..book cover by: @_lefebvre aka rúc đáng iu của mìnhmột món quà đáng yêu, là một tình cảm chân thành của mình dành cho bạn.…
số phận nghiệt ngã bám lấy ta. ta chạy số phận đau khổ theo dấu chân ta. ta trốnrốt cuộc dù có chạy tám phương trời cũng không tránh khỏi số phận người tính đâu bằng trời tínhmột chữ yêu nhẹ tựa lông tơ mà nặng như gánh cả thế gian này…
- Đây chỉ là nơi đăng các hoạt động, sự kiện, contest của team thôi các bae :v- Đôi khi còn có cả chuyên mục tổ lái, đào mộ các thành viên hay tâm sự tuổi l.. tâm sự đêm khuya của các bạn chẻ trong nhóm =))- Artbook của team ở chỗ khác nhe, đừng vào hỏi "Sao không thấy tranh đâu vậy?" - Bối zối, bối zối, bối zối lắm nha :'<…
Con người trải qua bao thăng trầm tuổi trẻ mới trưởng thành đượcCó nhưng một khi đã mất là không lấy lại đượcQuyền lực, tiền tài, danh vọngTình yêu, tuổi trẻ, hạnh phúcRốt cuột cái nào đáng giá hơn…
Artbook đầu đời của mình, vì trình còn rất thấp nên vẽ xấu là chuyện bình thường, nếu ai nhìn không được thì...thôi chứ sao .-., mình cố gắng lắm rồi 😅😅Vì chơi dại xoá hết ảnh chụp tranh nên... không để làm bìa truyện được, đau thương...…
Để mở đầu cho sự trở lại của HEART TEAM , bọn mình mở một event Write nho nhỏ nhằm giúp các bạn phát triển hơn. Không tốn khác nhiều thời gian và cũng không mất mát gì nhiều. Nếu còn yêu thích Team thì hãy cùng tham gia nhé!…
tạo hóa luôn sắp đặt kẻ si tình gặp được "tình si" mà thôi...…
Cậu là một artist tài năng? Cậu có niềm đam mê với hội họa? Vậy xin chào mừng cậu đã đến với BT21_art_team. Nơi giao lưu, trao đổi và học hỏi kinh nghiêm giữa các artist tài năng và đáng yêu trên mảnh đất Wattpad màu cam nàyBìa: @-JinuKim * Boss*…
Thể loại: hiện đại, giám đốc x phóng viên, HE, có H Pairing: JohnyongTình trạng: đang lết dầnVăn án: Tình yêu là sự tin tưởng có thể phá vỡ mọi định luật, nhưng có lẽ sự tin tưởng của Johnny Seo không được đáp lại bởi Lee Taeyong. Đau khổ, tuyệt vọng nhưng cuối cùng lại quay về bên nhau để có thể tin tưởng nhau một lần nữaĐây là trí tưởng tượng của tôi, mọi sự việc trong truyện đều không có thật. Xin đừng mang đi đâu nếu chưa có sự cho phép của tôi. @14:07 @rtt…
2 mẫu short fic về cặp gà bông 🥑🍊 vào hôm YZY fansign 14/06 và 15/06 🩷 Mời cả nhà đọc…
Đinh Nguyệt là 1 cô gái đáng thương khi mồ côi cha mẹ sống cùng họ hàng nhưng họ luôn ghét cô và muốn đuổi cô đi. Nên sau khi vừa tròn 18 tuổi cô đã lê thành phố để làm việc. Từ bỏ học đại học để đi làm 1 nhân viên parttime trong cửa hàng tiện lợi.1ngày đi làm bình thường khi đang sửa bóng điện thif đột nhiên mọi thứ tối lại và khi mở mắt thì cô đã xuyên đến 1 nơi mà cô không hề biết là ở đâu.…
Ngẫu hứng lát cắt đời sống của anh zai dạy nhảy và em zai dạy đàn ở một trung tâm nọ.…
Anh trai tôi vào giờ tự học bỏ tôi lại một mình trong thư viện mà biện bạch rằng "anh cần phải đi tìm một người bạn gấp" thế là anh đi biệt tích hơn 1 tiếng đồng hồ. Khu vực tôi chọn rất ít người qua lại vì tôi ghét chốn ồn ào, tiếng bước chân lại gần chỗ tôi vang vọng, một cậu chàng với mái tóc màu nâu hạt dẻ cùng đôi đồng tử xám khối hút hồn nhẹ nhàng chào hỏi.- Xin chào tôi là Cedric Diggory huynh trưởng Hufflepuff năm 5, hiện ở ngoài kia có khá nhiều người, không còn chỗ cho tôi ngồi nên tôi có thể ở ở đây được chứ?-cậu chàng chẳng hề ấp úng hỏi.- Nếu anh muốn.-tôi ngước mặt lên và cũng chẳng chằn chừ trả lời.-...Bỗng vẻ tự nhiên lúc nãy vụt biến đi, anh ta đứng im bất động như tảng đá giọng hơi run run nói.- A! T...tôi đã quên mang theo sách mất rồi nên tôi quay lại lấ-- Đang ở trong tay anh.-tôi cắt ngang anh ta rồi nói một cách ngắn gọn.-...Anh ta để chiếc cặp táp và mấy quyển sách dày lên bàn rồi ngồi đối diện với tôi nhưng chẳng thèm nhìn mặt tôi một lần. Chắc do lúc nãy tôi đã nói chuyên quá lạnh nhạt rồi chăng?-Khi nãy đã thất lễ, huynh trưởng. Tôi là Anastasia De Alarie năm 2 nhà Slyntherin. Lần đầu gặp mặt. - Lần đầu gặp sao?-anh thì thầm.- Sao? Anh nói gì tôi không nghe rõ.-tôi bình thản đáp.- Không, không có gì. Tôi chỉ ngạc nhiên vì xuất thân của em. Thật vinh hạnh cho tôi khi được làm quen.Nói rồi ai cũng tự làm việc của mình trong cái không khí ngượng ngập nọ. Như chẳng có ai để ý rằng cậu thiếu niên ấy đang thầm thì trong lòng một sự thật chua chát "Cô ấy đã quên mình thực rồi..."…
Tôi có một người bạn rất thân, luôn hiểu tôi, luôn lo lắng quan tâm tôi. Đó là người bạn mà tôi yêu quý nhất.Nhưng bạn bè thì không thể ở mãi bên nhau được, ai rồi cũng có cuộc sống riêng của mình vì thế nên tôi cần trưởng thành hơn.Bạn có biết tại sao lại có người ghét bạn không? Tất nhiên có người sẽ biết, có người sẽ không biết. Họ ghét bạn vì tính cách của bạn. Ghét bạn vì bạn tài năng của bạn.Ghét bạn vì bạn đẹp.... Rất nhiều lí do để ghét một người. Và cũng rất nhiều lí do để yêu một người.Nhưng dù ghét hay yêu, thì cũng cần trưởng thành để nhận ra cái mình ghét thật sự và cái mình thích thật sự.Bạn lại tự hỏi rằng tại sao lại phải trưởng thành ư? Thật ra ai cũng cần trưởng thành cả.Trưởng thành là bạn hiểu được lí lẽ, sự chân thật hay đơn giãn bạn biết được bạn cần làm gì cho ngày mai.Không phải ai cũng bắt bạn trưởng thành đâu. Thật ra, họ muốn bạn trưởng thành vì họ không muốn bạn bị đau, bị tổn thương. Vì nếu bạn là một đứa trẻ mãi không lớn thì nhất định sẽ có rất nhiều người lợi dụng một đứa trẻ như bạn.Vì xã hội luôn thay đổi con người luôn có nhiều mặt, nên bạn cần trưởng thành để sống trong xã hội đó.Xã hội cho bạn nước mắt nhiều hơn nụ cười.Có thể bạn ở nhà hay ở một mình thì bạn có thể trẻ con, có thể buồn, có thể khóc làm mọi điều tuỳ ý bạn. Nhưng khi bạn ở trong một xã hội thì bạn phải cười, không được khóc, phải mạnh mẽ vượt qua mọi thử thách của bản thân.Vì xã hội không thích những con người yếu đuối, trẻ con.…
Như một chú mèo con ngoan ngoãn, em bò về phía tôi, thân hình em áp sát người tôi. Nóng bừng. Tôi mong chờ nhiều hơn ở em, không chỉ là những cái chạm của xác thịt. Tôi yêu em.Tôi và em không phải người yêu nhau. Nói đúng ra em không có cảm xúc với tôi. Nhưng tôi vì em mà điên dại. Tôi chấp nhận mối quan hệ này vì em không muốn ràng buộc bởi bất cứ ai, mà cũng có thể là vì trái tim em đang đau đớn bởi những cuộc tình đã cũ. Em chưa sẵn sàng mở lòng. Điều đó không quan trọng, quan trọng là em.…
warning: lowercase, oocđó là một tấm lưng trần, với những vệt đỏ lan ra từ xương cụt, trải rộng trên nền da trắng toát của kim juhoon. bóng lưng ấy đập vào mắt martin mà như vừa phá vỡ bức tường kí ức nào trong nó, những vệt đỏ trên lưng như chấm mực loãng điểm tô nên khung cảnh đã bị xóa nhòa. và rồi, juhoon nhìn thấy nó, ánh mắt cậu đóng đinh trên con ngươi xám nhạt, như xuyên qua thời không, mang theo vụn vặt thuở hồng hoang ngây dại từ xa xưa trở về bên nó.…
"Hạ!"Tôi vội chạy đến bên Hạ khi thoáng chốc thấy bóng dáng em trên sân trường."Nhật gọi tớ có chuyện gì hả?""Hạ đi ăn kem không? Tui bao!" Tôi cười toe, tay vỗ vỗ vào túi quần.Hạ cũng cười mỉm đáp lại: "Đi chứ!"_________Lưu ý: Truyện chỉ có một chương. Câu chuyện ngắn này được mình viết ngẫu hứng, không dựa theo một cốt truyện hoàn chỉnh nào cả, là mình nghĩ gì viết nấy nên có phần cụt ngủn, bản thân mình cũng không giỏi viết văn nên mong mọi người khi đọc hãy đọc với tâm thế thoải mái bao dung nhé ạ. Cảm ơn mọi người nhiều vì đã đọc, mình có nhận góp ý.…
"Em muốn cùng anh ăn tart trứng không?" - Chính Vũ mỉm cười hỏi Lưu Phương.---"Anh có thể cùng em đi xem phim không? Sau đó mình sẽ đi mua bánh nhé!" - Doãn My ngước đầu nhìn Chính Vũ dịu dàng.---"Cậu có thể cho tôi cuối tuần này của cậu được không? Tôi muốn cùng cậu đi chơi." - Văn Phong ngại ngùng hỏi Lưu Phương.---"Hãy chơi bóng rổ với tôi đêm nay, tôi nhớ cậu!" - giọng Châu Tâm rập rè qua điện thoại. --- Ai cũng đã xác định tình cảm của mình. Chỉ duy mỗi Lưu Phương vẫn cứ ơ thờ mãi...…
Hai linh hồn cô đơn gặp nhau giữa một thành phố nhộn nhịp, tưởng như vô tình nhưng thật ra là định mệnh. Họ yêu nhau giữa những tổn thương cũ chưa lành, giữa những mất mát chưa được gọi tên. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ cho ai tất cả. Một người phải ra đi. Một người phải ở lại. Một tình yêu bị treo lơ lửng giữa quá khứ và hiện tại - như một cơn mưa chưa kịp rơi trọn vẹn.…