Nhớ một người đến kiệt kệ
Siêuuuuu hay…
Siêuuuuu hay…
Vẫn là hai nhân vật quen thuộc: Kang Gun Woo - Jeong Seung Yeon.Đây là một câu chuyện có thật ngoài đời vì thế nên mình quyết định viết lại câu chuyện này với 2 nhân vật trên.Thể loại: Truyện ngắn (3 chap thôi ạ).*Note: Vẫn câu nói quen thuộc "MÌNH VIẾT VĂN RẤT TỆ" nhá! Nên mong mọi người thông cảm cho mình ^^Truyện này mình viết dành tặng cho các bạn trong Group Gun Woo - Seung Yeon in Vietnam…
Một bộ truyện lớp học ma sói nhưng với các nhân vật là các oc, npc, ngoại trừ nội dung thì khá ít char của lhms gốc…
Sofita - một gia tộc thuộc Đại Gia Tộc trong Hắc Thế Gia và do quá vã những nhân vật tiêu biểu như Siria Sofita, Jorita Sofita,... Nên bộ truyện này ra đời.1 chapter 2 languages / 1 day1 chương 2 ngôn ngữ / 1 ngàyA few words from the author to foreign readers:Please comment to let me know if the words in the English chapters are grammatically incorrect. I'm not very good at English. For the sake of progress, I write bilingually.…
"Thật ra, từ rất lâu, trong mắt tôi, cô giống như... một cục thịt mỡ từ trên trời xuống! Ngực thì lép eo thì nhìn mà không biết ở đâu! Giảm câng dùm tui đi má!"" Tui có hàng ngàn thằng khác nó sếp hàng vì tôi, tôi nói cho mà biết!"____________________Trong một tình bạn giữa nam và nữ luôn có một đường kẻ, và tôi.. sấp lấn qua con đường ấy rồi.____________________Mới bắt đầu viết FIC nên cả đống lỗi luôn. Đừng trách nhe :))…
(Note: This is a short story of Vietnam/Ghi chú: Đây là truyện ngắn của Việt Nam, có tố chất viễn tưởng và hành động, một số tình tiết không có thật)"Nam...cưng ổn chứ?" "Sau khi qua Hàn...lại đụng độ các tên trùm...?"(the plots have some dirty profanity, and some won't be real)…
Đoản văn này tớ lấy từ ngẫu hứng đi qua đường thấy một em cún xinh xinh. =)))…
> "Trên đời có những thứ không phải yêu là có thể giữ, không phải nhớ là có thể tìm.Có những người, khi nhận ra họ là duy nhất... thì họ đã hoá tro bụi dưới đáy lòng ta rồi.""Ải" là câu chuyện về một lời thề dang dở, một mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng bị số phận vùi dập không thương tiếc.Nguyễn Minh Tú, chàng trai sinh ra trong một gia tộc giàu có, mang trong mình khát vọng học hành, đã tìm đến thầy đồ xin chữ. Ở đó, anh vô tình chạm phải ánh mắt của Cầm - con gái người thầy, một cô gái thùy mị, hiền lành, cũng mang trong lòng ước mơ được học. Một chiếc khăn tay, một lời hẹn, một cuộc chia ly... Và rồi, một ngọn lửa bất ngờ đã thiêu trụi tất cả ký ức và chia lìa hai người mãi mãi.Sau cái chết của người mình thương, Tú quyết định sang Tây du học, mong quên được bóng hình cũ. Nhưng nhiều năm sau trở về, mang theo trái tim đã chai sạn, Tú vô tình gặp lại Cầm - giờ đã là Linh, sống dưới một thân phận khác, không còn ký ức nào về tình xưa. Anh cưới cô, như một cách thế thân cho người cũ trong tim mình.Bi kịch nối tiếp bi kịch. Từ hiểu lầm đến dày vò, từ oán trách đến tuyệt vọng. Cho đến một ngày, khi Linh ra đi, để lại chiếc khăn tay năm nào cùng lá thư tuyệt mệnh, hé lộ tất cả..."Ải" - là cái ải của nhân tình thế thái, là nỗi đau của một đời người chỉ vì một mối duyên lỡ. Là nơi mà những kẻ yêu nhau phải bước qua hận thù, ký ức, và cả cái chết... mới mong chạm tay vào nhau một lần cuối cùng.---…
#ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CỦA CHÍNH BẢN THÂN TÔI TRONG NHỮNG NĂM CẤP 3 #TOMTATChúng tôi gặp nhau năm 2018, khi mới mười lăm tuổi.Cậu - một người lập dị, ít nói, mang theo những vết thương từ gia đình.Tôi - một đứa vô tư, nghĩ rằng tình yêu tuổi học trò chỉ đơn giản là vài tin nhắn chúc ngủ ngon.Thế nhưng, giữa chuyến ngoại khóa ở Phan Thiết, cậu bất ngờ hỏi tôi một câu khiến trái tim vụng dại chấn động:"Nếu 26 tuổi t chưa lấy ai, cậu đồng ý lấy t không?"Tình yêu tuổi mười bảy, ngọt ngào nhưng cũng đầy sóng gió. Sự ngăn cấm, khoảng cách, dịch bệnh, rồi những vết nứt chẳng thể hàn gắn đã đẩy chúng tôi ra xa.Tháng 11/2021, mọi thứ kết thúc.4 năm sau, khi tưởng chừng đã quên, chúng tôi gặp lại nhau ở giảng đường đại học.Cậu đi ngang qua tôi, ánh mắt dửng dưng... như thể chưa từng tồn tại.Thanh xuân đẹp thật đấy. Nhưng đôi khi, nó chỉ đủ để ta gặp nhau, yêu nhau, rồi đi qua nhau như hai kẻ xa lạ.…
cái CREEPYPASTA này có 1 số tớ viết 1 số tớ copy nhak. có sai sót gì xin các cậu góp ý !…
"Kì lạ" là từ duy nhất để hắn miêu tả ả ta. Ả ta dù đang liên tục nôn ra máu, vẫn bình tĩnh báo cáo thứ mà ả vừa ăn và miêu tả vị của nó cho hắn. Hắn tự hỏi, liệu ả là một Thiên Tài như hắn vẫn luôn cho rằng, hay là một Kẻ Điên?…
Tại sao chứ? Tại sao em lại muốn chia tay?Em xin lỗi! Nhưng chúng ta thật sự không thể tiếp tục! Chúc anh hạnh phúc!....…
Tập thơ của mình về chủ đề quê huơng đất nước.…
📖 GIỚI THIỆU TRUYỆN: "Màu Máu Trong Hoa Tuyết"Giữa những ngày đêm mịt mù của đất nước dưới ách đô hộ thực dân Pháp, có một cô gái mang dòng máu lai - nửa Pháp, nửa Việt - lớn lên trong biệt thự đầy ánh đèn và tiếng dương cầm. Tên nàng là Ngọc Thanh.Là con gái của một viên sĩ quan Pháp và một người phụ nữ Việt Nam cam chịu, Ngọc Thanh được nuôi dạy như một tiểu thư quý tộc, học múa ballet, nói tiếng Pháp, sống cuộc đời lặng lẽ bên lề số phận của dân tộc mình. Thế nhưng, trong trái tim tưởng chừng lạnh lẽo ấy, vẫn có một ngọn lửa âm thầm cháy - ngọn lửa của cội nguồn, của một tổ quốc bị lãng quên trong huyết quản.Khi gặp Minh, một chàng trai bình dân mang trong mình khát vọng tự do, Ngọc Thanh bắt đầu hành trình lột xác. Từ những ánh mắt đầu tiên đến lời thì thầm giữa đêm khuya, từ một cô gái bị xem là "con lai không thuộc về đâu cả" trở thành người phụ nữ dám đối đầu với bóng tối, dám chọn ánh sáng của lòng yêu nước thay vì sự an toàn của đặc quyền.Đây không chỉ là một câu chuyện tình yêu.Đây là hành trình của một linh hồn đi tìm gốc rễ.Là tiếng vọng của dân tộc giữa những vết xước của lịch sử.Là lời khẳng định:"Dù máu ta pha màu nào, trái tim ta vẫn mang hình dáng quê hương."…