Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Alpha!Shidou x Omega!Rin- Rên đi, Rin. Rên lên như một con chó cái đi rồi cưng sẽ có thứ cưng muốn.- Cút mẹ mày đi.___________________________CHÚ Ý: Thiết lập ABO trong fic1. Alpha không chịu ảnh hưởng từ pheromone của Omega.2. Omega dễ nghiện thuốc ức chế.___________________________OOC (?)Không có logic. Tác giả chỉ viết những thứ bản thân nghĩ.Xin đừng đục thuyền trong fic.…
📣 một bản remake của 'The greatest beauty of the Black' mình vẫn để truyện gốc ở acc cũ và acc mới, mọi người có thể tìm đọc nếu muốn.📌 dự định hiện tại của Catherine là drop luôn truyện gốc, cốt truyện mới có thể sẽ thay đổi từ 60% đến 100%. Bản thân tác giả muốn viết lại chẳng qua là đã chán cốt truyện cũ nên muốn đổi mới một tí cho niềm vui cá nhân thôi, nếu các độc giả thấy hay thì ủng hộ ad nha😘😘😘W: lệch nguyên tác…
Thể loại: taegyu, cp phụ là soojun, ngọt, he, hồ ly, thanh mai trúc mã, cung đình hầu tước (kfai cổ đại đâu, dù rất mê cổ đại nma tả khó qu huhu, bối cảnh giống kiểu hoàng tộc nh bên anh hiện h ý, ý là hoàng tộc bản hiện đại) (chx hoàn thiện tags, nếu cần sẽ bổ sung thêm) Truyện đầu tay, có sai sót gì mong mng thông cảm, mng cứ bình luận nhiệt tình vô nha, nhg CẤM TO6, ko là bị lóc=))))…
"Không ai sinh ra để làm vũ khí... nhưng khi đã học cách đau, họ cũng học được cách yêu." Trong một thế giới hậu chiến, nơi thịt và máy được ghép lại thành công cụ giết chóc, dự án PE.K.O ra đời - tạo nên những sinh thể chiến đấu với phản xạ siêu việt, thể chất hoàn hảo... nhưng đầy rẫy lỗi cảm xúc. Usada Pekora - P.E.K.O.01 - kẻ sống sót cuối cùng của dự án, nay trở thành mục tiêu truy sát từ chính tổ chức tạo ra mình.Đồng hành bên cô là Marine, người từng là đồng đội... và có thể là kẻ phản bội.Đối đầu cô là Noel - P.E.K.O.02, người em gái nhân tạo bị "xóa" cảm xúc... và bị đẩy thành kẻ giết người.Và đằng sau tất cả là Rushia - AI tưởng như trung lập, thực chất là một thứ virus...Một cuộc truy sát. Một tình cảm không lời. Một giấc mơ nhuốm máu và thép...Đây không phải là câu chuyện về chiến tranh.Đây là hồi ký của một con thỏ - vẫn còn sống sau nó...…
Thế giới này đã kết thúc, nó không có quá khứ cũng không có tương lai bất biến, nó chỉ biết dậm chân tại chỗ, nhưng hay vì cứ thế lụi tàn, hoặc đứng im trong vô vọng, nó lại bắt đầu tự khởi động lại, dưới ý chí của vô tận thế giới mà sinh ra một năng lực, năng lực này đã ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới, nó là thật nhưng cũng chỉ tồn tại dựa trên lí thuyết và lời thoại, dựa trên kí ức sống còn của nhân loại.Arc 1:Khởi đầu (1-19)Arc 2:Thành phố Shafen (20-???)…
Dành tặng Mou yêu quý của chị <3 ---------------------------------------------------------------------Thầy Huệ vùng lên, đánh đổ ly thuốc nóng hổi trên bàn. Nước nóng vương lên bàn tay gã, nhuộm màu mảng thịt hồng. Nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của gã chẳng vương một tia đau đớn, tức giận trùm lấy đôi đồng tử màu máu. Tôi thấy bàn tay rắn chắc gã đấm mạnh xuống bàn, nghiên mực của thầy cũng theo đó vương vãi khắp nơi. Y gục mặt xuống bàn nghẹn ngào trong từng cơn nức nở, hô hấp đình trệ khó khăn khiến những tiếng ấm ức trong cuống họng hoà cùng tiếng thở đứt quãng. Người lớn chỉ bi thương như vậy khi trong nhà có người mất. Tôi nghĩ rằng nỗi đau chất chứa trong lòng thầy cũng đau đớn như mất đi một ai đó. Tôi cứ nghĩ Túc Na sẽ ở lỳ trong phòng của gã cho đến khi trời tối nhưng có vẻ như tôi đã nhầm. Bàn tay vẫn phồng lên vì vết bỏng khi nãy lại cẩn thận dâng lên một ly thuốc mới, lần này gã còn mang theo một chiếc khăn lông thỏ trắng ngần. Có lẽ thứ này đã khiến gã dành nhiều ngày trên núi rừng hoang vu. Bàn tay không bị thương khẽ nâng gương mặt người nọ, thấm khô những giọt nước mắt. Cẩn trọng quàng vào chiếc cổ mảnh dẻ một tấm khăn choàng mà gã đã nhờ người thêu dệt từ nhiều tấm lông thỏ ghép lại với nhau. Sầu bi cùng đau khổ đã rút cạn sinh lực của y, tôi biết rằng Túc Na đang nén lại cơn đau nơi bàn tay mình để nhẫn lại từng giây, kiên nhẫn từng phút múc từng thìa thuốc nóng, đổ vào miệng y như một đứa trẻ-T-ta xin lỗi…
«em giống như một loại ma tuý đối với anh. một khi đã nếm thử, anh không thể ngăn mình được»•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•1. my camera, your eyes.2. bad.•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•! 𝐖𝐀𝐑𝐍𝐈𝐍𝐆 𝐎𝐎𝐂 !.Text + Write.•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•…
Seth một cậu bé mồ coi được nhặt về và nuôi nấng tại tu viện phía đông vương quốc Eastrophia, quy luật của thế giới này khi các thiếu nam thiếu nữ đủ mười lăm tuổi sẽ trải qua một đợt tẩy lệ để chọn chức nghiệp cho mình."Con đường ta đi là của ta, tại sao cần thần linh ban phước?"…
Vừa lăn lóc cùng Shoko xuống dốc cao, tóc tai rối bù vì cành cây, đồng phục lem nhem bùn đất, cả hai còn bị những linh hồn đáng sợ rượt đuổi, Utahime thì nằm bất tỉnh gần đó, hình như là do bảo vệ họ. Giữa tình cảnh hỗn loạn ấy, Satoru lại quyết định đây là thời điểm hoàn hảo để bày tỏ tình cảm với Shoko.(Đúng vậy, Shoko kể lại từng chi tiết nhỏ nhặt vì chuyện gì đang diễn ra trong đầu cậu trai này vậy? Sao lại là bây giờ, trong tình huống thế này cơ chứ?)"Dù tớ có làm gì đi chăng nữa, cậu cũng chẳng bao giờ để ý đến tớ!" Satoru hét lên, sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt khi nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu to tròn của Shoko. Cậu nắm lấy cổ tay cô một cách vừa kiên định vừa nhẹ nhàng. "Tớ luôn ở bên cạnh cậu, trong khi cậu thì lúc nào cũng hướng về phía cậu ta. Nhưng cậu có bao giờ tự hỏi liệu cậu ta có hướng về phía cậu hay không?"Môi Shoko mím chặt, cô im lặng, những lời của Satoru đang ngấm vào suy nghĩ. Cậu nói đúng. Suguru sẽ không thể làm tất cả những điều Satoru đã làm cho cô. Mục tiêu của Suguru là cứu thị trấn, bảo vệ họ khỏi nguy hiểm từ lũ linh hồn. Nhưng cãi nhau lúc này chẳng ích gì, nhất là khi những linh hồn hung ác đang chực nuốt chửng tất cả."Satoru, chuyện này quá--""Tớ sẽ mãi mãi là điều 'quá đáng' đối với cậu thôi," Satoru cắt ngang. "Vậy nên, cậu có đồng ý không?"T/N: Một bộ truyện được lấy cảm hứng từ Studio Ghibli.Nếu bạn thích phim Ghibli thì hãy đọc thử nhé <3 Thực sự có cảm giác như đang xem phim Ghibli luôn đó.…
Có người từng nói với tôi rằng: "Gia đình không nhất thiết phải là những người cùng chung dòng máu. Chỉ cần con cảm nhận được hơi ấm từ nơi ấy, muốn bảo vệ và hy sinh vì nơi ấy... thì đó mới là một gia đình thực sự." Aoyama Yuta từng nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi trôi qua trong cô độc. Sau khi mất đi người ông duy nhất yêu thương mình, cậu chỉ còn lại một căn nhà cũ, một căn bếp nhỏ và những bữa ăn tự nấu cho chính mình. Cho đến một ngày, Yuta gặp Yuri - một cô gái bí ẩn tồn tại trong chính cơ thể mình. Từ đó, cuộc sống bình thường của một nam sinh cấp ba bắt đầu thay đổi. Những vị khách kỳ lạ lần lượt xuất hiện: Một hồ ly không còn nơi để trở về. Một tinh linh mang trong mình nỗi cô đơn. Một thiên thần bị thế giới ruồng bỏ. Một ác ma khiến tất cả phải sợ hãi. Và tất cả họ đều tìm thấy con đường dẫn đến một quán ăn nhỏ nằm trong góc phố yên bình. Một nơi mà họ không cần phải là con người. Không cần phải mạnh mẽ. Không cần phải che giấu bản thân. Bởi vì ở nơi đó... Chỉ có mình tôi là con người.…
Ian Blackwood có bố mẹ là người Hàn Quốc, nhưng vì nợ nần chồng chất mà phải trốn sang Mỹ. Nhưng cuộc sống bên đó cũng không khá hơn là bao. Bố cậu khởi nghiệp không thành công. Rồi dần dần trở thành một con nghiện. Đến cả nhà cũng không có, gia đình sống lang bạt, nay đây mai đó, không gắn bó lâu dài với bất cứ nơi nào. Đối với cậu, "nhà" là một khái niệm hoàn toàn xa xỉ.Năm 7 tuổi, bố mẹ cậu tự tử. Bỏ lại cậu một mình ở cái khu ổ chuột cũ kỹ phía Đông Brooklyn. Năm 8 tuổi lại bị bắt trở về Hàn Quốc. Cậu được đưa đến Lazarus. Nơi này, cậu gặp Han Seojun.Han Seojun mồ côi cha mẹ, bị cha nuôi bạo hành. Năm 8 tuổi, cậu bỏ nhà đi và được người của Lazarus đưa về trụ sở.Hai người trở nên thân thiết, rồi bắt đầu dần dần nảy sinh tình cảm.…
Có những mối tình bắt đầu bằng một ánh nhìn, một nụ cười, hay một lời tỏ tình vụng về giữa những rung động đầu đời. Nhưng cũng có những mối tình đã tồn tại từ rất lâu, từ khi cả hai còn chưa hiểu thế nào là yêu, chỉ biết rằng người kia luôn là một phần không thể thiếu trong thế giới của mình.Thái Hanh và Chính Quốc là như vậy.Họ lớn lên cùng nhau, bên nhau trong những ngày tháng bình yên nhất. Khi Chính Quốc vấp ngã, Thái Hanh luôn là người đầu tiên đưa tay ra. Khi Thái Hanh mệt mỏi với cuộc sống bộn bề, Chính Quốc là người duy nhất anh muốn tìm về. Giữa họ không cần những lời thề hẹn xa xôi, vì cả hai đều tin rằng chỉ cần có nhau là đủ.Nhưng tình yêu, đôi khi không đơn giản như vậy.Sinh nhật mười tám tuổi của Chính Quốc, một ngày đáng lẽ tràn đầy hạnh phúc, lại trở thành dấu chấm hết cho mối tình mà Thái Hanh đã từng nghĩ sẽ kéo dài mãi mãi.Cậu nói chia tay.Cậu nói, tình cảm của cậu dành cho anh không giống tình cảm anh dành cho cậu.Cậu nói, có lẽ ngay từ đầu, cậu đã không hiểu rõ trái tim mình.Những lời nói ấy như nhát dao cứa vào tim Thái Hanh, phá vỡ mọi niềm tin anh từng có về tình yêu của họ. Nhưng anh không biết rằng, phía sau mỗi câu chữ mà Chính Quốc thốt ra, là một trái tim đang rạn nứt không kém gì anh.Có những lời chia tay không phải vì hết yêu.Có những người buông tay không phải vì muốn từ bỏ.Vậy thì... giữa họ, là kết thúc thật sự, hay chỉ là khởi đầu của một nỗi đau khác?…
"Tất Cả Ngày Mai" (All Tomorrow) là một tác phẩm khoa học viễn tưởng và tiến hóa giả tưởng được viết và minh họa bởi nghệ sĩ người Thổ Nhĩ Kỳ C. M. Kosemen dưới bút danh Nemo Ramjet. Cuốn sách khám phá một tương lai giả định của tiến hóa loài người từ hiện tại đến một tỷ năm sau.…
Chào mừng đến truyện của tôi, hãy thưởng thức thoải mái nha~~~ Không thích thì đừng ném gạch đá, tôi không ngại block đâu Không được chửi tục hay viết ý xấu về tôi hay truyện. Chỉ nhận lời khen hoặc nhận xét bổ sung để trình độ viết tốt hơn. Thế nhá!! Ngày bắt đầu viết: 1/12/2022 Ngày đăng truyện: 1/6/2023 Ngày kết thúc: Chưa biết *Lưu ý: Truyện tôi viết đều là ở Wattpad, bất kỳ truyện của tôi bị re-up ở trang web khác đều là bị giả mạo*Văn án: Nếu một ngày nào đó bạn xuyên vào thế giới tràn ngập tội phạm thì sao? Bạn sẽ làm gì?Một: Chấp nhận số mệnh Hai: Xách quần chạy tám hướngWell, Việt Nam của chúng ta chọn cái số 2, nhưng mà thành công hay không thì tùy :))*Tên truyện lẫn ảnh bìa lừa người*…
Bên ngoài Kết Giới là địa ngục.Hàng tỷ quái vật lang thang trên vùng đất hoang tàn, trong khi những thành phố cuối cùng của nhân loại cố gắng tồn tại sau các bức tường vô hình. Khi công nghệ mà con người hằng tự hào trở thành đống sắt vụn, những chiến binh mạnh nhất đã trở thành hy vọng cuối cùng của nhân loại.Một cuộc chiến sinh tồn kéo dài hàng thập kỷ.Một thế giới nơi kẻ mạnh quyết định tất cả.…
A story I wanted to remember before I forgot.Đây là một câu chuyện tôi muốn kể lại vì tôi sợ một ngày nào đó mình sẽ quên mất.The Wednesday Suitcase là câu chuyện về một cô gái hai mươi mốt tuổi kéo một chiếc vali qua lại giữa Paris và Brussels trong năm tháng thực tập tại một maison xa xỉ.Nhưng đây không thật sự là một cuốn sách về luxury.Bởi vì từ đầu đến cuối, thứ xa xỉ nhất tôi nhìn thấy không phải những sản phẩm.Không phải công nghệ.Không phải những project bí mật.Mà là thời gian.Thời gian mà những người bận rộn vẫn dành cho nhau.Thời gian để hướng dẫn.Để lắng nghe.Để quan tâm.Để tin tưởng.Để nhớ rằng có một thực tập sinh đang cố gắng theo kịp.Và có lẽ, trong thế giới luxury, đó mới là thứ đắt giá nhất._________❗️Các nhân vật trong chuyện đều dùng tên giả ❗️…
Năm 2037. Một ngàn năm đã trôi qua kể từ Trận Chiến Đầu Tiên tại Genesis Scar.Eryndor thế giới rộng lớn gấp đôi Trái Đất đang từ từ chết đi. 37% diện tích đã bị CHAOS nuốt chửng, biến thành những Vùng Đất Chết nơi thực tại bị bóp méo và loài quái vật tà thần không ngừng tràn xuống từ những vũ trụ đã diệt vong.…