mark • idiot
Vì tụi mình là anh em ruột thịt, nên em chẳng thế đường đường chính chính yêu anh. một tác phẩm của @nguyentyty269.…
Vì tụi mình là anh em ruột thịt, nên em chẳng thế đường đường chính chính yêu anh. một tác phẩm của @nguyentyty269.…
Author: hoshiliteCharacters: Harry/DracoRaiting: G/PGWarning(s): Boy love, SnoggingDisclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của JK Rowling và đó là điều đương nhiên. Summary: Draco nghĩ rằng cậu sẽ không bao giờ ngã từ độ cao đó với Harry ở bên cạnh.P/s: 1. Câu chuyện này được dịch khi chưa có sự cho phép của tác giả và phi thương mại cho nên nếu chưa được sự cho phép của editor là mình đây thì mong rằng mọi người tôn trọng không mang đi các web khác.2. Nhiều lần truyện của mình edit hay tự viết bị người ta trắng trợn mang đi khi chưa có sự cho phép cho nên mình rất bực mình. Mình không nổi tiếng hoặc tài năng gì cho cam nhưng mồ hôi công sức của mình mình vẫn mong được người ta tôn trọng. Cám ơn và hy vọng không có bất cứ ai bức ép mình tháo truyện xuống hết lần nữa. Cám ơn.3. Chưa dịch nhiều cũng như trình độ cũng vừa vừa nên mấu chốt mình hướng đến là dịch cho suông thôi, nhiều chỗ không xác nghĩa lắm. Hy vọng mọi người thông cảm.Thân ái,An Duy…
1 câu truyện tả về 12 người , 12 tính cách khác biệt nhưng con tim họ chung 1 nhịp đập , con tim họ chung 1 khát khao và trong mỗi họ đều có 1 tình yêu cho chính cuộc đời…
Chúc An một người bình thường, cuộc sống bình thường, học lực bình thường, nhan sắc bình thường.Vậy tại sao đại thần xuyên không lại để mắt tới cậu.Thần xuyên không mỉm cười: =)))Cho tui về đi mà, tiểu thuyết, đồ ăn vặt, máy điều hòa,...Nhớ lắm những tháng ngày lười biếng.Thần xuyên không mỉm cười: =)))Chúc An vật lộn thích nghi cuộc sống ở dị giới, học nói học viết, lại xuyên nữa lại học nói học viết.Thần xuyên không mỉm cười: =)))Đừng cười nữa được không, tôi muốn khóc rồi đây.Thần xuyên không: Có vài người tìm cậu kìa.Chúc An: Ai thế?Cậu quay đầu lại nhìn những bóng dáng quen thuộc phía xa.Chết mẹ, chạy lẹ.---- Nhân vật chính: Chúc AnNhững công chính: chưa các định Và những diễn viên khác.Thể loại: chủ thụ, xuyên không, ( ngụy) nhất thụ đa công, cổ đại, tu tiên, phương Tây, vô hạn lưu, hiện đại, hắc ám,...( đang cập nhập thêm)Khu vực khác đăng truyện: TYT novel, Manga toon…
" Em thích thầy, cấp hai đã thích thầy rồi, thầy đợi em, được không? "…
"ᑲᥲᥴһ ᥒgᥙᥡᥱ𝗍 𝗊ᥙᥲᥒg" Đây chỉ là một bộ truyện dịch lậu thôi, nên có rất nhìu sai sót mong mn thông cảm ạ.…
trong thời gian suy nghĩ ra kịch bản truyện về Phách Phách cp. Thấy truyện này cũng hay nên mình mới chuyển Ver cho couple Tiểu Bạch và Quỷ tỷ. Nhưng mình chưa xin tác giả chính nhưng mong tác giả chính bỏ qua cho mình hihihi chỉ vì đam mê. Do mình edit lại nên mình sẽ sửa lại tên nhân vật chính và cả họ của mọi người xung quanh họ. Sẽ có nhiều sai xót nên mong sẽ được bỏ qua. Tác giả chính ơi đừng giận nghen :))))…
Những mẩu truyện ngắn, all Khánh tự nghĩ vu vơ…
"Nếu được em muốn ngắm biển cùng bắc""Bắc, ở nghệ an rùi nè"…
Duyên phận là của trời cho, không được cưởng cầu và càng không nên ép buộc. Duyên đến rất tự nhiên. Duyên đến thì giữ, duyên đi thì buôn tay, có lẽ vì thế mà Nhã Hân( một cô bé ngay thơ, pha chút nghịch ngợm) chẳng màng đến việc phải kiếm tìm cho mình một hạnh phúc trong quảng đời cấp 3 đầy màu sắc... nhưng đến khi cô gặp Thiên Quốc, cô vô tình vướng phải thứ tình cảm nhớ nhung, trái tim đôi lúc lại lệch nhịp vì anh. Và tình cảm ấy được gợi vắng tắt là..."Tình Yêu" và chỉ mong "tình yêu" ấy thật sự chân thành và vĩnh cửu…
~Sưu tầm~…
mình vẽ tất tần tật comic về những OTP mình vã :")…
warning: lowercase...…
Đây là lần đầu bản thân tôi viết truyện ngắn. Chỉ là một cô gái 17 tuổi có tâm hồn bay bổng và trí tưởng tượng phong phú đang muốn được thỏa sức nghĩ ngợi thôi ↖(^▽^)↗…
- Sư đồ luyến" Trên thế giới này, em nhận ra rằng dù có đi đến chân trời góc bể để tìm kiếm thì em cũng chẳng bao giờ tìm ra một ai khác làm em rung động, ngoại trừ thầy, Ngô Thế Huân"" Tôi đã bị con cáo nhỏ Lộc Hàm em làm rung động rồi. Đừng mong thoát khỏi vòng tay này, tôi chắc chắn sẽ giam giữ em trong trái tim này. Có muốn trốn cũng không được"…
Tôi còn nhớ, đó là một buổi trưa nắng, người tôi ướt đẫm mồ hôi vì vừa tập thể dục xong. Tôi cố lờ đi cái nóng của buổi trưa nhưng càng cố thì mồ hôi càng túa ra nhiều hơn khiến tôi không thể nào tập trung học được. Đột nhiên, cánh cửa bị đá ra, tôi cảm thấy sự gấp gáp và bực bội trong ánh mắt của người vừa làm hành động đó. Bà ta tiến nhanh đến chỗ tôi, gào lên: "Mày có biết nhà đang loạn lên không mà còn ngồi đây, đi về với tao mau." "Mẹ! Sao mẹ vào được đây?"- tôi bất ngờ, hoang mang hỏi "Bà kia, sao lại tự ý xông vào trường hả?"- một ông bảo vệ hớt hải chạy đến.Nhưng bà không quan tâm đến chú bảo vệ, trực tiếp lôi tôi đi. Tôi không nhớ mình về nhà bằng cách nào. Khi về đến nhà, tôi thấy nhà vắng tanh nhưng khắp nơi lộn xộn, bày bừa. Sàn nhà có những vết trầy rất mới, một chút nước bọt nhưng đã được lau sơ qua trong lúc vội vàng.…
Anh mong là chúng mình sẽ thành đôiAnh mong là khoảnh khắc này sẽ được kéo dài…
Những chuyện vặt vãnh hàng ngày của hai thầy trò họ Giang. Là cảm giác vừa phải làm ba, vừa làm mẹ, vừa làm thầy của một đứa nhỏ khi chỉ mới ngoài 30 tuổi. Là cảm giác từ một đứa trẻ không có gia đình lại có thể một lần nữa được "sinh ra", được dạy dỗ, nuôi dưỡng bằng tình yêu thương mộc mạc, vụng về mà đầy sự chân thành của thầy.…
Transfic lại lơLần này là một transfic với warning 16+ nhé. Ai dưới 16 tuổi vui lòng hong đọc, mà thôi kệ đi, chính con dịch cũng đã 16 đâu :))))…