đoản
Đoản…
Tác giả: Du Bạo Hương Cô (Nấm Hương Xào) Thẩm Đường khi đang trong lúc "sung quân" bỗng tỉnh lại, phát hiện ra thế giới trước mắt hoàn toàn không có chút... khoa học nào. Từ trên trời rơi xuống Thần thạch, trăm quốc chư hầu vì nó mà tranh đoạt. Văn giả: Ngưng tụ văn tâm, lời nói thành thật, nét bút hóa đạo lý. Võ giả: Tụ khí tụ gan, một thương phá núi, một đao chém biển! Người khác nhìn nàng là tiểu bạch kiểm, yếu đuối mảnh mai - ai ngờ nàng chỉ nhẹ giọng "Hoành thương thúc ngựa", giây sau đã giáp trụ chỉnh tề, trường thương trong tay, một người hóa thành quân đội, xông pha giữa thiên quân vạn mã, bảy vào bảy ra dễ như trở bàn tay! Trong mắt nàng, thiên hạ là bàn cờ, miệng niệm "chi chít khắp nơi", nét bút hạ xuống liền có thể bài binh bố trận, thương thiên phá địa! Cái thế giới này... đúng là không thể gọi là "không khoa học" - mà là KHOA HỌC bị thần học đóng đinh chặt vào vách quan tài! Mà nàng thì sao? - "Chúa công, Bắc Quận đại hạn, ngài... không khóc một chút à?" - Thẩm Đường: "..." - "Chúa công, Nam Châu hồng thủy, ngài... không cười một chút sao?" - Thẩm Đường: "..." Nhìn mười tên tướng lĩnh bị nàng xử lý đến mức sạch sẽ túi cơm, ngày ngày gào khóc đòi ăn. Lại thêm đám dân làng cả ngày không lo làm ăn, chuyên gây chuyện, túi cơm chuyển thế, linh hồn họa sĩ trong thân thể thôn trưởng Thẩm Đường chỉ muốn yên ổn mà vẽ tranh, cuối cùng lại bị ép rời bút họa, bước lên con đường chư hầu... bất đắc dĩ mà cũng đầy phong vân!…
Chuyện này là do có một cặp namnam trong lớp tớ và cặp này trong mắt bọn hủ như mình và mấy đứa lớp mình thì real vaiz nồi…
Những mẫu chuyện nho nhỏ về bé Kiều,không áp đặt lên chính chủ.…
no…
Hạ Huyền quay đầu, ánh mắt đẫm lệ, một chút sợ hãi, nhưng lại pha lẫn sự kiên quyết. Cô nói, giọng khẽ đến mức gần như chìm vào khoảng không ồn ào:"Tớ và cậu như hai ngôi sao lạc lõng trong vũ trụ mênh mông, tuy mờ nhạt, nhưng vẫn luôn chiếu sáng cho nhau trong đêm tối."Đêm lễ hội pháo hoa bao phủ toàn bộ bầu trời, từng chùm sáng lấp lánh rực rỡ, kéo dài trong không gian như những lời thì thầm của thời gian. Hạ Huyền và Dương khải Thiên đứng bên nhau, đôi mắt họ ngước lên nhìn từng đợt pháo hoa nổ tung, phản chiếu những sắc màu lên làn nước biển đen mênh mông phía dưới.Giữa những tiếng nổ lớn vang vọng, chỉ có tiếng thở nhẹ của họ, như một sự đồng điệu trong khoảnh khắc này. trong ánh sáng pháo hoa cuối cùng rực rỡ, họ cùng bước xuống bờ biển, không quay đầu lại. Làn nước đen sâu thẳm đón lấy họ như một vòng tay, và tất cả những gì họ có thể làm là cùng nhau chìm vào trong, để tình yêu này được giải thoát khỏi những ràng buộc của hiện thực.Ánh sáng từ những quả pháo hoa cuối cùng phản chiếu trên mặt nước, như những ký ức đã qua, như những gì họ đã từng yêu và đã mất, nhưng cũng như một lời hứa - rằng dù họ có mất đi mọi thứ, tình yêu này vẫn sẽ mãi tồn tại, trong những vệt sáng cuối cùng của bầu trời đêm.…
𝐁𝐄𝐀𝐑𝐒𝐎𝐍𝐆Author : 𝗁𝗎𝗒𝗍𝗋𝗇𝗇_𝖽𝟣Couple : KookMin , Nam𝖦𝗂 ( 𝖾𝗑𝗍𝗋𝖺 )Status : 10 chap -> 15 chap 𝓉𝒽𝒶𝓃𝓀 𝓎ℴ𝓊 .…
truyện đầu tay có chút vụng về mong đọc giả thông cảm…
"𝘯𝘩𝘶̛𝘯𝘨 𝘬𝘩𝘪 𝘦𝘮 đ𝘪𝘢𝘯𝘩 𝘴𝘦̃ 𝘷𝘢̂̃𝘯 𝘭𝘶𝘰̂𝘯 𝘺𝘦̂𝘶 𝘦𝘮 𝘥𝘢̂̃𝘶 𝘢𝘪 𝘤𝘩𝘦̂ 𝘣𝘢𝘪 𝘯𝘨𝘶 𝘴𝘪𝘥𝘢̂̃𝘶 𝘤𝘩𝘰 𝘤𝘰𝘯 𝘵𝘪𝘮 𝘢𝘯𝘩 𝘭𝘶𝘰̂𝘯𝘨𝘪𝘶̛̃ 𝘵𝘳𝘰̣𝘯 𝘷𝘦̣𝘯 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘭𝘰̛̀𝘪 𝘵𝘩𝘦̂̀ 𝘳𝘢̆̀𝘯𝘨𝘴𝘦̃ 𝘰̛̉ đ𝘢̂𝘺 𝘤𝘩𝘰̛̀ 𝘬𝘩𝘪 𝘦𝘮 𝘷𝘦̂̀... "๋…
OC của tui nha cấm stolen truyệncác bạn sẽ có vài điều khá bấc ngờ >:))…
Nhiều phần truyện khác nhau, ngọt có, ngược cũng có, nhiều thể loại....…
"một ngày nào đó chúng ta hãy cùng nhau đi vòng quanh thế giới đi."…
Thời thanh xuân ai cũng có một câu chuyện riêng... chuyện ngắn được sáng tâc theo ngẫu hứng…
no…
" chào anh ! Em là ánh dương của anh ấy "----------------Cái chết của em gái khiến Baji rơi vào trạng thái phản nghịch . Cậu không ngại làm bất cứ điều gì liều lĩnh chỉ đơn giản là vì em Bé của cậu đã chẳng còn nữa . Chơ đến một ngày , " ánh dương" mới xuất hiện .…