(BẠCH DƯƠNG HAREM)những chiến binh vũ trụ
chỉ là ♈…
Một người khóc, một kẻ đau.…
Lười quá à nay là chủ nhật mà :)…
Kiếp trước nàng làm lụng vất vả một đời, vì phu quân bác tiền đồ, vì gia tộc bác đường ra, lại gởi gắm sai người, gia tộc một tịch bị giết, phu quân công thành danh toại mỹ nhân trong ngực, mà nàng mãn môn 'gian nịnh', bị sống sờ sờ tức chết!Kiếp này nàng đạp máu trở về, trở thành kinh thành đệ nhất ăn chơi trác táng, mặt xấu vô cùng, lại chơi bời lêu lổng, đánh nhau sinh sự, cướp đoạt nữ nhân, không chuyện ác nào không làm.Nhưng lại mỗi người kính nàng, sợ nàng, không dám đắc tội với nàng! Chỉ vì nàng phía sau đứng, là chúa tể hết thảy đế vương! Thả xem nàng đấu đảo tra nam tiện nữ, đấu đảo mẹ kế tra muội, thay gia tộc rửa sạch oan khuất, một đường hát vang đi lên chính mình sủng thần chi lộ. Chỉ là......"Hoàng thượng làm gì vậy!?" Nàng nhìn trước mắt không ngừng phóng đại mặt, đầy mặt kinh ngạc."Thu lợi tức!" Hắn câu môi cười, cúi người ngăn chặn....Nguồn CV: wikidich.com…
Du Khang:"Để xóa nợ rất đơn giản, em và con đến sống ở nhà anh"An Viễn:"Anh!!..."An Viễn-omega, vào buổi tối 8 năm về trước, cậu bị một tên alpha trội cưỡng chế. Người đó chẳng xa lạ gì, là bạn ở ghép với cậu.An Viễn:"Du Khang!!!Anh buông ra!"Du Khang:"Khó chịu, khó chịu quá..."Cậu không thể nào thoát khỏi Du Khang, mặc dù ngày hôm sau cậu đã uống ngay thuốc tránh thai nhưng cậu vẫn có thai.Du Khang do đến kì phát tình nên xong buổi tối hôm đó đã không nhớ gì. Cậu bỏ đi ngay khi biết mình có thai, Du Khang thì tin vào lời nói dối của cậu là "Tôi không thích học nữa". An Viễn bỏ giữa chừng khi đang năm 2 đại học. Chuyện cứ thế qua đi, bẵng đến 8 năm sau, bố cậu đem về một đống nợ rồi bỏ trốn, chủ nợ là...Du Khang. Cuộc sống của cậu đang yên ổn, bước ngoặc lớn đầu tiên là có thai với Du Khang, bước ngoặc thứ hai là gặp lại Du Khang.…
HNam - Dương HảiNữ - Ngọc Nhi…
một chút delulu từ Harudamonly Harudam!…
Ngọt lắm đọc thử đi ;)Truyện này, hong ai trong sạch hết nhé.Nếu mn thấy khó chịu về vấn đề này,mn có thể không đọc.…
Không hiểu sao, cứ mỗi khi mưa rơi thì tâm trạng của tôi lại là một mảng rối bời.-----Chỉ là đôi lời tâm sự hay những mẫu chuyện nhỏ từ một cô gái nhạy cảm.-----Nguồn ảnh: Pinterest…
Tên truyện: Lửa gần rơm lâu ngày cũng bénTác giả: Tinh VânBìa: HwangThienThể loại: Tình cảm, hài nhẹ, thanh mai trúc mã, HEĐộ dài: Khoảng 20 chương.Giới thiệu truyện:- Ê, không ra được phải không?- Biết còn hỏi.- Thôi được rồi, là cháu ngoan Bác Hồ, là một công dân ưu tú của đất nước, là một đoàn viên đầy triển vọng, nể tình từng là bạn bè gần xa, tôi đành nhà mất điện cho cậu mượn đom đóm vậy. - Chưa thấy ai cao thượng như tôi. ... - Hắn một lần nữa vạch đen đầy đầu, sau đó bình tĩnh nói với tôi bằng cái giọng ngang phè phè - Là tối lửa tắt đèn, ai dạy cậu câu ấy vậy? Đồ ngốc. - Cậu dám chửi tôi ngu? Có cậu là đồ ngu mới mắc mông vô chỗ đó ấy. - Tôi bực bội gào lên.- Là cậu tự suy diễn đấy chứ, tôi chửi cậu hồi nào? - Hắn cũng trợn mắt trợn mũi cãi lại.- Cậu bảo tôi ngốc, mà ngốc không phải ngu à. - Tôi nghiến răng ken két rồi đạp một cái vào thân chum, chiếc chum đổ ra sau.Tôi hơi hoảng, vội vã túm lấy tay hắn kéo ra ngay khi chiếc chum đổ xuống. Nhìn chiếc chum vỡ tan nát mà tôi thầm thắp hương cảm tạ tổ tiên vì tôi không gây ra án mạng. - Hú hồn, tưởng cậu... Á...Tôi còn chưa kịp nói hết câu, đã bị hắn thô lỗ bẻ ngược tay ra sau đến đau muốn chết, chỉ còn thiếu nước còng tay lại xách về đồn nữa thôi. Đúng thế, đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật lấy oán trả ơn.…
"Vân lung nguyệt câu ngâm dạ sầu, Cảnh thắng thi nan tả khách ưu. Hốt ức giai nhân tâm vĩnh tại, Trường hoài bất tận thủy đông lưu." -Daisy-…
Một cái cho ngươi tin tưởng tình yêu chuyện xưa: Hà dĩ sênh tiêu mặc Một đoạn còn trẻ khi yêu say đắm, khiên ra cả đời dây dưa. Đại học thời đại Triệu Mặc Sênh ánh mặt trời sáng lạn, đối luật học hệ đại tài tử Hà Dĩ Thâm vừa gặp đã thương, sáng sủa thẳng thắn nàng bạt chừng đổ truy, rốt cục sứ tài văn chương xuất chúng hắn vì nàng dừng lại nghỉ chân. Nhưng mà, không tốt biểu đạt hắn rốt cục khiến nàng ở một lần thương tâm dưới đi xa tha hương. Thất năm sau, Triệu Mặc Sênh về nước, ở siêu thị ở chật chội đám đông trung, đầu tiên mắt liền nhìn đến hắn, hắn tuấn cử như trước, xuất chúng vẫn như cũ......Quyển sách theo thất năm sau siêu thị gặp nhau bắt đầu, đem một đoạn khắc cốt minh tâm tình yêu êm tai tố đến. Thư trung nam nhân vật chính Hà Dĩ Thâm thâm tình mà chấp nhất, bình tĩnh bề ngoài hạ mãnh liệt khắc cốt tương tư, lãnh đạm ngôn ngữ trung dấu diếm sâu nhất ôn nhu.Nếu trên thế giới từng có nàng xuất hiện quá, này hắn bất luận kẻ nào với hắn mà nói, đều thành chấp nhận, mà hắn, không muốn chấp nhận......Sau lại, ta rốt cục biết như thế nào đi yêu, đáng tiếc ngươi, sớm đi xa, biến mất ở biển người......…
Một câu chuyện "bình thường" giữa mối tình của 2 con người cách nhau 6 tuổi =)))))…