Tổng Hợp
tập hợp đủ kiểu ngược, ngôn tình,....…
tập hợp đủ kiểu ngược, ngôn tình,....…
những con quỷ trong nơi gọi là hang quỷ đang rình rập những con mồi tham lam. Ai sẽ là kẻ đáng thương tiếp theo đây?…
Có hứng thì viết, không thì thôi :))…
Đang để ý bạn nào đó phải không? Muốn kiếm những câu thả thính crush vừa ngọt ngào vừa tình cảm để tỏ tình với bạn đó chứ gì?…
Hàn Mẫn Nghi, một cô gái nhà giàu nhưng mồ côi từ lúc 8 tuổi cô đc ông Trúc Hạnh Nhân nhận nuôi, Trúc Lãng Phong con ông Trúc rất mến Mẫn Nghi nhưng cô lại coi anh như anh trai.Trần Tư Dương nổi danh lạnh lùng đang sợ nhưng lại thích Nghi....Những bi kịch cuả nhà họ Trúc, những cuộc chạm chán ucuả hai nhà Trần-Trúc sẽ như thế nào các bạn cùng nhau đọc và ủng hộ mình nha.…
CÂU CHUYỆN DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT NHA !!!!- Nói về 1 cặp đôi thích nhau sâu đậm dù cả 2 đề biết đối phương thích mình mà vẫn không dám nói chờ người kia chủ động thế là sau vài lần cãi vã họ đã làm tuột mất nhau nhưng mà nhân duyên do trời định nó vẫn bị dính , hàn gắn lại với nhau sau tất cả mọi chuyện…
Nguyễn Ngọc Hoàng Minh là một cậu học sinh cấp 3 như bao cậu học sinh khác. Vào đầu năm học 12, một cô gái chuyển từ Nha Trang vào lớp cậu với tên Phan Than Mỹ gợi lại cho cậu nhiều kỉ niệm từ mối tình đầu 6 năm về trước...…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…
Cậu là Jeon Jung Kook bị ba của cậu bán cho Kim TaeHyung là một ma cà rồng mấu lạnh:)))Nếu có gì không đc hay m.n cứ góp ý dùm em ạĐọc nhớ sao mà không thích đọc mời lướt qua ạCảm ơn…
chúng có thể là thật,hoặc không.…
Những năm tháng học trò trôi qua như cơn mưa đầu mùa-mát lành, trong trẻo nhưng cũng vội vã và dễ phai. Đôi khi chỉ cần một ánh nhìn, một nụ cười cũng đủ khiến trái tim khẽ rung lên như gió lướt qua hàng phượng đỏ. Trong những ngày nắng nhạt, hai cô gái gặp nhau khi ôn đội tuyển học sinh giỏi-nơi mà kiến thức là mục tiêu, nhưng cảm xúc lại là thứ âm thầm nảy nở. Họ gắn bó như những vì sao lặng lẽ tỏa sáng cạnh nhau, hiểu nhau qua ánh mắt, thương nhau trong im lặng. Chưa ai kịp nói thành lời, chưa ai dám bước qua ranh giới tình bạn. Rồi thời gian cuốn trôi tất cả, để lại sau lưng một mối tình vừa dịu dàng vừa tiếc nuối. Những tưởng câu chuyện ấy đã ngủ yên giữa những trang vở cũ, vậy mà một ngày, định mệnh lại cho họ chạm mặt-lại cùng nhau vượt qua sóng gió . Ai cũng đặt ra câu hỏi liệu giữa họ có tồn tại thứ gọi là "định mệnh" hay không…
Sẽ có vài mẫu truyện đc lấy ý tưởng cuối truyện sẽ cre!!…
tiếp nối phần 1 <333lại là những câu nói, những mẩu chuyện J4F hoa mĩ(?!???) lầy lội góp phần thể hiện sự nhiều muối của anh em nhà chống đạn =))))Tui đã cất công lụm nhặt khắp mọi nơi nên mọi người nhớ ủng hộ tui nha 😀😀😀😀😀😀…
Có những năm tháng, ánh sáng là thứ xa xỉ.Chúng ta lớn lên giữa những điều không ai muốn nhắc lại, học cách im lặng trước khi học cách tin tưởng.Giữa thành phố đầy vết nứt và những lời thề chưa kịp thực hiện, chúng ta đã từng đứng cạnh nhau - như cách duy nhất để không sụp đổ.Không ai trong chúng ta hoàn toàn vô tội.Nhưng cũng chưa từng hoàn toàn cô độc.Và có lẽ, điều đẹp đẽ nhất trong những ngày tăm tối ấy...là đã từng có một người để dựa vào.…
Một Ngày, Một Nỗi Niềm:- Mình là Nicoletta, mình đến đây để mang những câu chuyện. Mình viết theo cảm nhận, theo cảm xúc và cách suy nghĩ của mình. Một chương, một câu truyện. Nó có thể là chuyện nhỏ, có thể là chuyện lớn. Hoặc đôi khi chỉ vài dòng thơ.Bìa truyện: “Spring meadow story” by Monika Luniak.:https://twitter.com/moontides_/status/1687832923938938881?t=9iVoUaRv6Fsp71nJr55BzQ&s=19…