Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên truyện: Nghiệt Duyên Tác giả: Coca Không CaloNhân vật chính: Lưu Diệu Văn x Tống Á Hiên Thể loại: fanfiction, đam, huyền huyễn, dị giới, kinh dị, hài hước... ________📌Mọi tình tiết trong truyện đều là tưởng tượng của tác giả. Không áp dụng lên người thật ngoài đời. 📌 Đây là FANFIC, FANFIC, FANFIC.📌 Không mang truyện đi bất cứ nơi đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
Nguyễn Hoàng Băng Nghiên mang trong mình hai dòng máu Anh - Việt. Cô có một khuôn mặt thanh tú, mái tóc tím đỏ dài ngang eo, đôi mắt xanh nước biển to tròn. Cô là công chúa của nước anh đồng thời là con nuôi của ông trùm mafia thế...…
Nó: Phác Trí Nghiên (17t - Windy) rất xinh đẹp và cute, nghịch ngợm ko kém phần lạnh lùng, là người đứng đầu nhóm tứ đại công chúa Angel (4 người đều xinh đẹp và nó là bang chủ bang Angel), con của ông trùm Mafia nổi tiếng khắp thế giới. Nhà nó vừa là trùm Mafia vừa là 1 tập đoàn đứng đầu thế giới về các ngành (trang sức, xe hơi, bất động sản, thời trang,.....) - tập đoàn Phác Thị . Papa nó quản lí Mafia, mama nó quản lí tập đoàn. Tuy là con gái nhưng nó rất giỏi võ, biết sử dụng tất cả các loại vũ khí. Tương lai nó thừa kế chiếc ghế trùm Mafia, tập đoàn Phác Thị do anh trai song sinh của nó quản lí. IQ: 300/300…
Câu Truyện này nói về sự có duyên giữa BTS và AnVy(Hana) cô vô tình gặp BTS trong Quảng Trương xx, quán ăn, sân bay, và cũng vì sự vô tình đó mà các anh cũng đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên,còn tình tiết ntn thì mn vào đọc nhé…
Đây là những thông tin tôi cảm thấy hay, tôi lưu về để đọc, nếu bạn cảm thấy hay, vui lòng tìm đến page #KHOA_HỌC_TỘI_PHẠM, #SCIENCE_REALM để tìm hiểu thêm nhiều thông tin bổ ích.…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…
Nghiêm Hạo Tường cậu là một bác sĩ tại TF, năm nay 20 tuổi, tính cách có chút hướng nội, mẹ mất lúc 15 tuổi, còn ba thì cờ bạc, luôn bắt cậu trả nợ cho ông ta.anh Mã Gia Kỳ là chủ tịch của Mã Thị, năm.nay 22 tuôi, tính cách lạnh lùng, trong một lần anh nhập viện và gặp được, anh yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên, và bắt đầu cho người điều tra cậu.__________________________________"Nghiêm Hạo Tường em đồng ý làm người yêu tôi nhá!""Mã tổng tôi không rảnh để chơi đùa với anh đâu."................................_________________________________________________"mày mau đưa tiền đây""ba...con thật sự hết tiền rồi.""mày không đưa thì tao giết mày.""này ông làm gì đo."Gia Kỳ chạy tới xô ông ta ra đỡ Hạo Tường đứng dậy."mày là thằng nào, tao là ba nó, muốn làm gì thì kệ tao""trong thẻ này có 20vạn, mật khẩu là sáu số sáu.""coi như mày biết đầu.""đợi đã, từ nay không được làm phiền em ấy nữa, nếu không tôi giết ông.""được, thôi."____________________________________________________________"Nghiêm Hạo Tường em đồng ý làm người yêu tôi nhé.""được, em đồng ý"........___________._…
Chúng ta chạm tay tới đích, nhưng ngoảnh lại đã lạc mất nhau.___Nếu nói tới hai người đang rất nổi trong giới showbiz hiện tại, nữ phải nhắc tới Lâu Ngữ, nam chắc chắn là Bàng Bác Văn.Thế nhưng họ lại chẳng quen nhau.Lần hợp tác duy nhất giữa hai người là bộ phim mạng vớ vẩn quay lúc họ vừa ra mắt, về sau cả hai không còn liên lạc nữa.Nào ngờ mấy năm sau, họ đã hợp tác lần nữa trong một chương trình truyền hình thực tế.Bàng Bác Văn mặc vest, vẻ mặt hoà nhã đưa tay về phía Lâu Ngữ, cười nói: "Đã lâu không gặp."Cô cũng mỉm cười đưa tay ra bắt.Hai người nắm tay nhau như chuồn chuồn đạp nước, lịch sự lại xa cách.Không giống như năm đó, trong căn nhà thuê chặt chội, anh bấu tay cô tới đau nhói. Hai người chen chúc trên chiếc sofa cũ, cùng nhau hút chung một điếu thuốc.Đó là khoảng thời gian còn trước cả khi quay bộ phim mạng kia.Họ làm diễn viên đóng thế bóng* cho diễn viên chính, chỉ khi máy quay tắt họ mới có tư cách xuất hiện trước ống kính.*Là những người đứng vào vị trí cố định cho diễn viên chính khi nhân viên phim trường điều chỉnh vị trí đứng hoặc ánh sáng, đạo cụ cho cảnh quay của diễn viên chính.Khán giả không hề biết trong tấm áp phích phim điện ảnh nổi rần rần năm đó, bóng lưng của nam nữ chính lại chính là anh và cô.Ngày bộ phim ra rạp, Bàng Bác Văn đã chụp lại tấm áp phích đó, viết một câu giới thiệu cho tài khoản mạng xã hội của mình: "Em mãi mãi là nữ chính không ai biết tới của anh".Lưu ý: Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả ( vì tớ k biết liên hệ ntn)…
Tác giả: Yunie - Nguyễn Ngọc.Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, 1×1.Trạng thái: Hoàn Chính Văn.Nhân vật: Vương Nhất Bác - 王一博 x Tiêu Chiến - 肖战.CP: Bác Quân Nhất Tiêu - 博君一肖.Tác phẩm chính chủ, vui lòng không reup, không mang đi nơi khác.Tác phẩm không liên quan đến người thật!Bất kỳ vấn đề gì liên quan đến tác phẩm xin vui lòng liên hệ Yunie.…
Các bạn ơi! Hãy bỏ vài giây để đọc cái này. Nó sẽ dạy bạn một bài học quý giá! Rồi,xong,bạn đã tốn những giây phút quý giá để đọc cái này. Thôi,vô chuyện đọc đi anh chị em ơi!!!!! Đừng quên bình chọn và comment nha!!!! Yêu😘…
Đừng vào đọc🚫!!!!!Bạn chắc chắn sẽ chết😱 !!!!!!!!!Là chết đấy😲!!!!!!!!!!!!Còn vì sao chết á...................................................~~~~~~~~~~~~~~~~~•••••••••••••••••~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Vào đọc sẽ bít thui ahihi😝…
Nội dung truyện hoàn toàn không có thật. Xin đừng gáp ghép lên người thật🖤.Không mang truyện đi nơi khác khi chưa có sự dồng ý của tác giả💛.Mọi người đọc truyện vui vẻ🧡🧡🧡…
Pháo đài được dựng như một niềm tin bất diệt nhân danh ánh sáng, nhưng thế gian làm sao cản được ác ý, sau cùng bóng tối vẫn len lỏi vào từng khe đá.Người đứng trên cao khoác áo chính nghĩa, tay nắm hào quang, nhưng sau lưng lại là ngàn sự tranh đấu và bất lực. Kẻ ở lại trong bóng tối lại là kẻ từng tin ánh sáng có thể cứu rỗi tất cả. Cho đến khi bức tường sụp xuống, ánh sáng và bóng tối lẫn trong tro tàn, không sao phân biệt phân biệt rạch ròi."Pháo đài đó sụp đổ trước mắt người rồi đúng không?""Ngươi nói đúng. Thế gian làm gì có câu chuyện cổ tích với kết thúc có hậu.""Không đâu, chỉ bởi vì người không chấp nhận bóng tối bủa vậy mình. Ánh sáng chưa từng thuần khiết, còn bóng tối cũng chưa chắc đã sai.""Vậy ngươi nghĩ ta đúng hay sai?""Đi theo lý tưởng làm gì có đúng hay sai. Nhưng pháo đài của người chẳng còn rồi, có muốn đi tìm chút bóng tối không?""Ở đâu?""Chỗ của ta..."…