Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một câu chuyện dựa trên căn bệnh tâm lý [Mất trí nhớ phân ly].•Các Trụ Cột đã chết sẽ được sống lại nhưng họ đã bị thương rất nặng.•Muzan và các Thập Nhị Nguyệt Quỷ đã không còn nữa.https://www.facebook.com/han.truc.311?fref=gs&__tn__=%2Cd*F*F-R&eid=ARCdkAFOpnTtm60RhffDCR0I6YGOfD_HBN0vn4X5ybyTVeWzMm6VTANF6IKCkPGxxkPDkvqtYA7FORx_&tn-str=*F&dti=2360187717628377&hc_location=group_dialogở trên là facebook cá nhân của tác giả, tôi chỉ là người đăng lại truyện thôi…
------Một cú tai nạn. Một lời hứa dang dở. Một tình yêu không thể quên.Năm năm sau, ký ức ngủ quên thức tỉnh, đau thương ùa về.Giữa yêu và hận, ai sẽ là người buông tay trước?Và ai sẽ bất chấp tất cả, giành lại người mình yêu thương?---"Gặp lại em, anh nguyện đánh đổi tất cả.""Năm năm lạc mất, năm năm chờ đợi.""Một lần nữa, liệu em có chọn anh?""Bỏ lỡ mất em, là sai lầm lớn nhất đời anh.""Giữa yêu và hận, anh chỉ muốn giữ em lại.""Một lần từ bỏ, cả đời hối tiếc.""Ký ức có thể quên, nhưng trái tim thì không.""Năm năm trước em ngã xuống, năm năm sau anh nguyện quỳ gối vì em.""Định mệnh có thể đổi thay, miễn là em còn ở đây.""Anh từng mất em một lần, và sẽ không bao giờ lần thứ hai."---Lịch Đăng Truyện "Giữa Hai Bờ Yêu và Hận"🖤 Thứ 6: 20h00 - Một chương đầy đau khổ và giằng xé, khi tình yêu phải đối mặt với sự phản bội. 💔 Chủ Nhật: 19h30 - Từng bước lún sâu vào bóng tối, liệu họ có thể tìm lại được nhau?---"One accident. One unfinished promise. One love that cannot be forgotten.Five years later, forgotten memories awaken, and sorrow rushes back.Between love and hate, who will be the first to let go?And who will defy everything to win back the one they love?---"Meeting you again, I'm willing to trade everything." "Five years lost, five years waiting." "Once more, will you choose me?" "Losing you was the biggest mistake of my life." "Between love and hate, I just want to keep you." "One time giving up, a lifetime of regret." "Memories may fade, but the heart cannot." "Five years ago you fell, and five years later, I'm willing to kneel for you." "Destiny can change, as long as you're still here." "I once lost you, and I wi…
There is a house that I spent a good portion of my childhood in, and the house that I, to this day, although no longer living in it, will always call my true home. I have many fond childhood memories in that house, and it's where our family lived the longest.What I'm about to describe are all real events experienced in this house by me and the rest of my family. These are true accounts, and are not exaggerated in any way.We've always known that house was haunted. Not to the point of being insane and deadly, like you see in the movies, but plenty of unnerving things have happened there. Let me start by telling you a little bit about the house. The first thing you should know is that it's very old; from the 1800's. It used to be a hotel. When my family bought it, I, being the youngest, was only a little kid. We remodeled that house, and even extended it a little. It took a very long time, but eventually, that old, rickety house from the 1800's got a brand new (modern) makeover. However, the things lingering in that house which we couldn't see, stayed.…
♥Tác giả♥Wany♥Thể loại♥Coming of Age, high school, comedy, OE♥Rating♥K+♥Status♥On-going♥Length♥20-30 chap♥Speed♥1,2 chap/ 2,3 tuần♥Disclaimer♥Không thuộc về tớ.♥Warning♥Đây là topic tớ viết song song với Dark Memories, nó trái ngược hoàn toàn với truyện ấy. Hy vọng các bạn đón nhận và ủng hộ tớ. Ngoài ra, mong các bạn tuân thủ theo box MBM đề tránh việc spam, war trong topic của tớ. Chúc các bạn xem truyện vui vẻ!!♥Summary♥Nó là đứa nào? Sao chả bao giờ thấy trong trường mày nhở?Tớ là học sinh mới chuyển vào, mong các bạn giúp đỡ!Tao cũng chưa thấy "nóa" bao giờ, nên xử không?Khôn hồn thì đối xử tốt với bọn này đê!!Nhìn thì cũng đẹp, mà tiếc là chân ngắn quá...Ủa... gia đình tui mang tiếng "chưn" dài tới "lách" màMấy mụ... học giỏi hông?Trời... tui đứng bét lớp mấy năm liền, chưa nghe tiếng hả?Vậy mấy mắm chơi thể thao giỏi hông?Chuyện đó thì... thôi bỏ qua đi!!Đến trường này chụy nắm quyền nha mấy đứa!!Dạ chị hai!!Chào mừng đến với trường trung học nữ sinh Zodiar.Đối với những học sinh trong trường, muốn bước vào trường cần có hai điều kiện.1/ Học ngu/ Thiên tài.2/ Quậy/ Tự kỉ.Hãy bước vào trường chúng tôi, các bạn sẽ được nồng nhiệt chào đón. *cười man rợ*♥WELCOME♥…
07:38 sáng.Trời mưa nhẹ. Mùi nhựa đường ướt lẫn trong không khí.Yuta Morikawa ngồi phía cuối xe buýt, tay nắm chặt quai cặp, mắt nhìn ra cửa kính. Cậu ghét mưa - nó luôn khiến ký ức về ngày cha mẹ mình mất trở nên rõ ràng hơn.Bên ngoài, trường học đã hiện ra phía xa.Cậu khẽ thở dài.Một ngày bình thường nữa...07:41 - Trước cổng trường.Yuta chậm rãi bước vào. Qua hàng cây, cậu thấy Aoi - em gái cậu - đang đứng cùng nhóm bạn.Cậu giơ tay vẫy nhẹ, nhưng một tiếng "BOOM" chói tai xé ngang bầu trời.Ánh sáng trắng. Nhiệt. Gió. Thế giới như bị đục thủng. Một cột khói bốc lên từ toà nhà phía tây, nơi lớp học của Aoi nằm.Mọi thứ chao đảo.Cơ thể cậu văng đi.Tiếng hét. Máu.Ai đó gọi tên cậu, xa dần......rồi mọi thứ tối đen.Yuta tỉnh dậy.Tiếng chuông báo thức vang lên 07:00 sáng.Trời lại mưa.Cậu bật dậy, thở dốc.Căn phòng y hệt tối qua. Nhưng cơ thể... không đau. Không vết thương nào cả. Mọi thứ như chưa từng xảy ra.07:20 - Trên xe buýt.Cậu đảo mắt - mọi thứ giống hệt. Cùng một tài xế, cùng một bà cụ phía trước."Không thể nào..."Cậu thì thầm.07:41 - Trước cổng trường.Lại là hình ảnh Aoi. Lại là tiếng cười của bạn bè.Yuta gào lên: "Aoi! TRÁNH RA!"Mọi người giật mình. Nhưng không có tiếng nổ. Không có gì xảy ra. Chỉ là cậu - một người điên la hét giữa sân trường.Giáo viên gọi cậu lên phòng y tế.Cậu im lặng. Sợ hãi. Bối rối. Và... lạnh sống lưng.Phòng y tế. 08:05.Ánh đèn huỳnh quang mờ ảo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.Cậu ngồi đó. Trống rỗng."Mới quay lại lần đầu, đúng không?"…
Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L…
Iguro Obanai author: _ewynissit.tags: shortfic, introspective, melancholy, poetic prose, solitude, atmospheric, symbolish."Âm thanh rè rè từ chiếc cassette cũ rỉa vào ban đêm như nhịp tim lạc quỹ đạo nơi vũ trụ lạnh lẽo. Âm thanh phát ra từ chiếc cassette ấy hệt như một loài gặm nhấm, trườn bò vào trong huyết mạch bất kì ai khi thấy. Chợt đoạn lắng xuống, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ rời rạc. Tôi ngồi trước bể cá, nhìn đàn vảy bạc chao nghiêng trong làn nước xanh thẫm. Tôi nhớ, người Hy Lạp xưa từng thì thầm rằng những gì tưởng như đối nghịch lại thường soi chiếu nhau như hai mặt gương. Và lời sấm truyền ấy không sai, ít nhất là đối với tôi. Bởi lẽ khi cả bể ánh lên những giọt sáng li ti, động đậy - chúng tạo nên một ảo ảnh hỗn loạn, cái hỗn loạn đến nịnh mắt của dải ngân hà. Những con cá nhỏ lúc đó bỗng chốc được ban cho dáng hình thành những ngôi sao, những vì tinh vân, những đốm quầng sáng. Tất cả bầu tinh thể giãn nở ra, vờn theo điệu valse vô hình, dang tay mời gọi vạn vật quanh mình. Những đốm sáng nhỏ bé va vào nhau, rồi khẽ khàng hạ xuống viên gạch ẩm rêu, như nốt nhạc lạc nhịp tan vào nền trầm ngâm. Bên kia khung cửa, một bản giao hưởng của mưa ngân lên. Không ầm ào, không dữ dội; mà từng giọt, từng giọt rơi nặng nề, rỉ rả như tiếng đàn lên cung trầm. Chúng giống hệt những mũi lao bị giam hãm, rơi xuống từ tầng khí quyển, mang trong mình thứ độc dược của sự tù túng..."250925.…
Đã hai artbook kết thúc....Và bây giờ chúng ta lại có thêm artbook thứ 3!Hi vọng artbook thứ 3 này cũng sẽ được mọi người ủng hộ như hai artbook trước.Và vẫn châm ngôn:"Tranh dù xấu vẫn là tranh".Vì tui thật sự chưa nghĩ ra cái châm ngôn nào mới dành cho bản thân cả....;-;…
Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L…