Võ Lâm Ngũ Bá - Hồi 1
…
Tác giả: Mộc Thiên RinSau khi xuyên việt thành hoàng hậu một nước, hoàng thượng nhìn cô như bị mù, còn vui vẽ cưới Bạch Liên Hoa, còn ngày đêm yêu chiều nàng.…
Là các oneshot về những bức thư do 2 người viết với nhau…
Chuyện những người thích đùa :">Đây là tập hợp mấy câu chuyện nhỏ mình muốn lưu giữ như những mẩu tuổi thơ, nhạt cũng được, ngày nào cũng thấy cũng được, nhưng đều là điều mình yêu thương nhất.…
Vài chút ngọt với bé Geum mặc dù bé hông phải pick mình :)))…
CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…
Lưỡng Diện Gia là "lò luyện anh hùng" nổi tiếng nhất trên xứ Giang Kinh lúc bấy giờ do tiên nhân Lưỡng Diện Phật đứng đầu. Lưỡng Diện Phật vốn là con khỉ tinh được Phật Tổ Như Lai hết mực yêu thương, nhưng vì phạm phải trọng tội nên bị đày xuống nhân gian. Trong vòng 200 năm, nếu họ Lưỡng kia chưa nếm trải đủ bảy vị của nhân gian sẽ vĩnh viễn không thể trở về chốn cung đình.Lưỡng Diện Phật sau hơn 150 năm vất vả, sống trong gian khổ đã nếm đủ được sáu vị của nhân gian. Liệu 50 năm còn lại, tiên nhân này có nếm trải được mùi vị cuối cùng, cũng là mùi vị quan trọng nhất trong chốn trần gian này - tình cảm.…
Có người từng nói thanh xuân giống như một cơn mưa rào: tươi mát, dữ dội, nhưng rồi cũng nhanh chóng qua đi, để lại những vệt nước mong manh trên cửa kính ký ức.Kang Joon Seo đã giữ thật lâu những giọt mưa của riêng mình-lặng lẽ yêu, âm thầm nhớ, để rồi đánh mất tất cả trong im lặng.Yoon Ha Rin từng đứng yên dưới cơn mưa ấy, lòng thầm mong người kia ngoảnh đầu lại. Nhưng thời gian khép dần khoảng cách giữa hai người, cũng là lúc họ nhận ra không phải ai cũng kịp nắm tay nhau trong ngày mưa tan."Mùa Mưa Thứ Tư"-liệu lần gặp lại này, cơn mưa có giúp hai người tìm được nhau giữa những ký ức đã cũ hay không?…
Mọi người ai cũng đều có một "siêu nhân" luôn bên cạnh mình để giúp mình mọi thứ và đôi khi để đòi hỏi nhiều thứ- đó là cha của chúng ta! Nhưng ít đứa con nào cũng hiểu được người anh hùng này! Hãy cùng đọc và xem lại những điều mình đã làm dành cho đấng sinh thành dù là chuyện vui hay chuyện buồn nhé!…
Tiện ái…
" Khởi đầu của mối quan hệ này có vẻ thú vị thật .Mọi việc cứ xuôi theo dòng chảy tự nhiên của nó . Ngay cả trước khi ta nhận ra thì em và tôi đã không còn tình cảm gì cho nhau nữa rồi .Cứ hoài lãng phí cảm xúc trong mối quan hệ không tình yêu vô nghĩa này .Đến bây giờ thì tôi mới biết mình quá mệt mỏi với nó rồi ."…
Ở thành phố Hà Dương người ta luôn đồn rằng Hạ Trì là một doanh nhân tài giỏi, giàu có, đẹp trai khiến người ta không thể so sánh được với bất kì ai nhưng... hình như anh không được thẳng vì sao ư? Chắc có thể là vì anh nổi tiếng như vậy nhưng nhiều năm rồi không có lấy một tin đồn hẹn hò nào với sao nữ. Nếu như bạn nói Hạ Trì có tin đồn hẹn hò với với sao nữ nào đó thì ngay lập tức anh lên đính chính là anh đã có người yêu rồi nhưng vì sao cô ấy không bao giờ xuất hiện thì người ta không biết. __________Khương Tịnh Chi đứng trước mặt anh ngồi xuống lấy trong túi áo một viên kẹo vị dưa hấu ấp úng hỏi"anh.. anh có ăn kẹo không ạ?"".?""Ăn đồ ngọt sẽ không buồn nữa đâu.." Khương Tịnh Chi sợ anh không thích ăn kẹo nên lại lấy ly trà sữa vị ô long lài vội vã chọc ống hút đưa ra trước mặt anh nói"..hay anh uống trà sữa nhé không ngọt bằng kẹo đâu ạ vị thanh mát lắm."Chỉ một cuộc đối thoại ngắn ngủi năm anh lớp 11 thôi mà anh lại nhớ thương cô 6 năm trời dù mặc cho cô rời đi lúc anh yêu cô nhất.…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…