" Đam Mê Của Tôi LÀ EM "
^^…
#yulti #taeny…
Đây là fic đầu mong mọi người ủng hộ…
Film đầu tiên Én làm <33…
Không có gì đê nói…
Trong đây có truyện, có tranh và có tâm hồn của mình. Lưu ý: Truyện trong này chỉ là ngẫu hứng. Có thể, không đầu không đuôi, nó có phần giữa. Hay, không giữa không đầu, ẻm có phần đuôi. _DứaPeo_…
dang iu.…
Không biệt đặt tên truyện là gì luôn á…
Truyện dành cho shipper VKookĐược viết bởi MonMong mọi người ủng hộVKook is real…
Ừm..đây hông phải là một fic dài, nó chỉ đơn giản là những mẩu truyện rời rạc mình nghĩ ra được nhưng quá lười để viết cho hoàn chỉnh, tuy vậy mình vẫn muốn chia sẻ nó đến với mọi người =)))))))))Và như mọi khi, thanks for readingg…
Mọi chuyện bắt đầu từ Wannakorn(Firstone) Reungrat, con trai độc đinh của gia tộc Reungrat .Matimun(Tle) Sreeboonrueang.Arnusorn(Ant) Sreeboonrueang, là hai người con trai thuộc nhánh chính của gia tộc SreeboonrueangHarit(Keng) Buayoi, là con trai của gia tộc trung lưu - anh họ bên nội của Matimun và Arnusorn.Napatsakorn(Namping) Pingmuang, là bạn thân của Wanakron, hai nhà Pingmuang và Ruengrat có mối quan hệ cộng sinh trên thương trường.Matimun, Arnusorn và Wannakorn là thanh mai trúc mã nhưng riêng Arnusorn từ nhỏ bệnh tật nên không hay tiếp xúc với Wannakorn, nhưng hắn luôn như một con cáo rình rập "con mồi" từ ô cửa sổ, còn Matimun thì ngược lại, Matimun rất thân với Wannakorn, thân đến mức hai bên gia đình đùa rằng sẽ cho cả hai gia đình đã thực hiện hôn ước từ đời cụ tổ nếu Wannakorn là con gái.Khi thời gian trôi qua, khi cả ba đã lớn khôn, Wannakorn càng bộc lộ rõ sự tài giỏi, là con ngoan trò giỏi trong mắt mọi người, Matimun thì bộc lộ rõ sự nổi loạn, những buổi tiệc suốt đêm, những lần đi chơi đến hai giờ đêm đã chẳng còn lạ lẫm, trái với người em sinh đôi, còn Arnusorn đã tự tu dưỡng chính mình thành một con người mà ai nhìn vào cũng chắc mẫm, đây sẽ là người tiếp theo kế nghiệp tập đoàn của gia tộc Sreeboonrueang.những năm tháng nhẹ nhàng cứ thế trôi qua, cả ba vẫn như vậy dường như chẳng có gì khác đi, biến cố thật sự đến khi ông cụ Sreeboonrueang trước khi chết để lại di chúc, rằng hai đứa cháu, ai là người đem lại giá trị nhiều hơn cho gia tộc(tức là liên hôn thương mại, hoặc là những giá trị về tiền tài một cách lớn lao, không thể thay thế…
Nếu em gặp được anh sớm hơn có lẽ trong quá khứ em đã không phải chịu nhiều tổn thương như vậy - Anh nói gì vậy Trịnh Vũ ? Được yêu anh chính là hạnh phúc của em Thanh Dương này sẽ không hề hối hận điều đó !…
anti con mấy con đĩ đứng đường…