| siyah x kokichi | birthday wish |
warn: mascot x char, lowercase, ooc, mention about self - harming, abuse and suicide.happy birthday kichi babe <3…
warn: mascot x char, lowercase, ooc, mention about self - harming, abuse and suicide.happy birthday kichi babe <3…
Bạn đã bao giờ thích một người nổi tiếng chưa?Không phải kiểu hâm mộ đơn thuần, mà là... thích thật.Tôi từng như vậy.Một người lạ trên màn hình, rồi bỗng thành người ám ảnh trong từng suy nghĩ.Tôi bắt đầu học tiếng của anh, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhặt,và lặng lẽ nuôi hy vọng sẽ có ngày đứng gần anh - đủ gần để hiểu, đủ xa để không làm phiền.Đây là hành trình của tôi, và cũng có thể là của bạn.…
"Thế giới này có tới 7 tỉ người, xác suất mỗi một người cả đời có thể gặp được 29.200.000 người, xác suất để hai người yêu nhau chỉ vỏn vẹn 0,000049%."Cơ hội mỏng manh đến như vậy, nên không phải ai cũng may mắn yêu một người... rồi được yêu lại. Có một xác suất rất nhỏ để họ có thể quay trở lại được với nhau. Và một xác suất rất lớn... họ sẽ yêu một người khác.Tuy vậy, có đôi khi ta sẽ nhận ra một điều, có một vài người, dù biết rõ không thuộc về ta nhưng chỉ riêng việc gặp được người ấy đã là một điều tuyệt vời rồi. Còn yêu hay không là do duyên số, hay do xác suất đã tính ở trên...?"Đã lâu không gặp, Hia.""Từ tận đáy lòng, anh vẫn không quên được em. Sea à, anh... nhớ em rất nhiều."…
"Tránh ra, xán lại đây làm gì!" - "Nhưng Gun muốn nắm tay anh~""Đừng có ôm anh! Nóng!" - "Gun chỉ muốn động viên anh thôi mà!""Yahhhh, thằng nhóc này, đừng hôn!!! Không được hôn anh! Có hiểu không hả???" - "Gun muốn anh biết là Gun yêu anh lắm!"Truyện chỉ được đăng trên wattpad và ao3, từ chối các hình thức chuyển ver và reup. Hoan nghênh góp ý, chúc mọi người đọc truyện vui <3…
Không phải là thuốc cũng không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh. Vitamin dễ thương tới đâyyy…
"xin chào, anh sẽ không làm hại em chứ?"tên cũ: tutorauthor: yoon16.6.2021…
[ Ngày Giáng sinh, tuyết rơi rồi. ][ Thật lạnh. ]...Về một lần Komaeda cùng đón Giáng sinh với người yêu của hắn.-----X------) Thể loại: Fanfiction, Romance.-) Cặp đôi: Kamukura Izuru/Komaeda Nagito-) Fandom: Danganronpa all media type.-) Word count: 7528 từ.-) Độ dài: Oneshot.-) Lưu ý:+) Truyện lấy bối cảnh AU Đại học, Komaeda học năm 2 Đại học Hope's Peak.+) Kamukura Izuru và Hinata Hajime trong truyện là anh em sinh đôi.+) Trong truyện có hint của cặp HinaNami - Hinata Hajime/Nanami Chiaki.…
Thơ tự sáng tác Còn thiếu sót xin góp ý…
Một người chưa từng biết yêu thương, hờ hững, thờ ơ vs thế giới. Một người sống quá suôn sẻ đến mức nhàm chán, khao khát một điều mới mẻ ghé thăm. Vốn là cá dưới nước, chim trên trời, vì cớ gì cuộc đời lại cho ta gặp gỡ?___________"Anh từ trước đến giờ chưa từng được yêu thương, lại càng chẳng biết cách để yêu một người. Anh chỉ muốn nói để em hiểu rằng nếu em rời xa anh, anh chắc chắn sẽ luyến tiếc. Nhưng anh tuyệt đối sẽ không níu kéo...Em có hiểu điều này không?""Yêu của em quá to lớn. Anh lại chẳng thể hiểu yêu là gì. Em vẫn sẽ chấp nhận một tình yêu méo mó, không trọn vẹn như vậy sao?""...Bỏ cuộc đi...Đã đến lúc để chim bay về trời, cá quay về nước, quên đi giấc mộng nhân gian...Anh...thật sự đã mệt rồi..."......"Từ nay, để em bảo vệ anh được không?""Khóc với em đi được không?""Nếu như anh chẳng có nơi để về, chẳng có ai để mong ngóng, chẳng có một danh phận "là ai" trên cuộc đời này, vậy "là của em" đi được không?"…
Trong câu truyện kể về mối tình giữa Y/n và Quý Jiro, sự gặp mặt bất ngờ dẫn đến mối tình không thể chia cắtMọi chuyện là như thế nào mọi người cùng đón chờ nhéĐây là câu chuyện hư cấu hoàn toàn không có thật, chúc mn đọc chuyện vui vẻvui làm không reup đi bất cứ đâu, cảm ơn mn nhìuuuu…
Dạ vâng tôi lại bị vã rồi các nàng ạ…
Trang sách thanh xuân thứ hai được mở ra…
❝ あなたの人生の光 ❞ dịch ra là ánh sáng của cuộc đời chị…
Summary:Todoroki Shoto nhận ra rằng cậu không biết nhiều về Uraraka Ochako. Vì vậy, câu chuyện của họ bắt đầu từ tình bạn, rồi dần phát triển hơn nữa.Tên gốc: come, take my handTác giả: soybeanprophecyTruyện trên AO3.Dịch: Khả Nguyên - nhacuaSuaTruyện nhẹ nhàng dễ thương lắm luôn á.…
có những người bước qua đời ta nhẹ như một cơn gió,đến khi quay đầu lại, gió đã kịp hóa thành mùa cũ.thanh xuân của tôi không có tiếng pháo hoa,chỉ có nắng đổ nghiêng qua ô cửa lớp học,có mùi phấn vương trên tay áo,và có một ánh nhìn tôi chẳng bao giờ dám chạm.người ấy ngồi sau lưng tôi,khoảng cách chỉ một hơi thở, một tiếng ghế khẽ dịch,nhưng lại xa đến mức cả đời này cũng chẳng thể đến gần.tôi nhớ những buổi sáng ướp sương,ánh nắng lặng lẽ rơi xuống vai áo trắng,những ngày mưa vương, gió len qua khe cửa,và trái tim tôi - run rẩy trong những điều nhỏ nhặt chẳng ai để ý.tôi đã từng nghĩ, chỉ cần im lặng đủ lâu,cảm xúc ấy sẽ tan đi như khói.nhưng càng im lặng, nó càng thấm sâu,như cơn mưa rơi mãi xuống một vết nứt trong lòng.có lẽ, không phải ai cũng cần biết mình từng được yêu như thế nào.bởi đôi khi, một ánh nhìn thôi,đã đủ để người khác viết nên cả một thanh xuân.…
Tình yêu là gì anh không quan tâm,chỉ cần em bên anh là được…