[Jsolnicky] ᒪóT ᙭áᑕ
" Hào ơi! Anh sẽ không để em phải một mình đâu. Anh sẽ bắt những kẻ đó phải trả giá "." Những kẻ đó sẽ phải LÓT X.Á.C cho em "…
" Hào ơi! Anh sẽ không để em phải một mình đâu. Anh sẽ bắt những kẻ đó phải trả giá "." Những kẻ đó sẽ phải LÓT X.Á.C cho em "…
Fic nhỏ để đu otp atsh✨…
cuộc đua của những cờ đỏ.…
đông về rồi, cho hỏi bạn có người để ôm chưa?vừa có textfic, vừa có văn xuôi…
điểm yếu duy nhất của tôi là em…
" Ba ơi! Ba ơi, bạn Hào thơm má con đó hihi "…
"ai đó sắp được làm ba rồi,tết đến nhà người ta rồi,vui hát lá là là la rồi." hội người simp lỏ và công cuộc tập làm bố của họ.•omegavers!•ooc!•lowercase!•đừng mang ra khỏi wattpad, please.…
Chuyện kể về Minji dựng ra cái bẫy tâm cơ để có được Hanni-người mà cô đem lòng yêu say đắm…
jsol x nickyThái Sơn x Phong HàoMèo em x Mèo anhNHẮC LẠI 3 LẦN…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…
30 người trong 1 lớp thầy Xìn có vẻ mệt với lớp 12a3 lắm…
" giá như mình biết đến mọi người sớm hơn một chút "…
ngọt ngọt chát chát…
"Sống là để còn nhau...!"…
Ngôi làng này không lập bàn thờNgười đã khuất không được nhang khóiTên người khuất cũng không được nhắc lạiHọ truyền tai nhau rằng "Gọi tên người khuất là gọi quỷ vào nhà"Dân làng học cách im lặng, tập quên người đã ra điNhưng màn đêm thì không biết giữ mồm miệng như con người Và tiếng bước chân dưới giếng làng vẫn đều đặn vang lên mỗi khi trăng khuyết…
Sao bảo ghét mà?…
đã he đã he…
Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng. Dù sao cũng nhờ đó mà hai người càng thấy đối phương càng vừa mắt. Nhưng có thực sự như vậy không?Lưu ý: Có OOC. Không thích có thể không đọc và phiền không được đục thuyền. Nếu có thắc mắc về vấn đề công thụ thì mời xem tựa đề hoặc vào trang cá nhân của mình để có câu trả lời. Cảm ơn các bạn đã đọc.…
Tác giả: SoleilNguyen (Người Việt Nam)Wattpad: WinnyChan275Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngược luyến, đối thoại, textfic, gương vỡ lại lành, chủ công, thụ truy côngTheo tình trạng lười viết hiện nay của tác giả cùng với khả năng đọc lướt điêu luyện của độc giả, tôi quyết định trong bộ fic lần này sẽ đi theo một lối đi hoàn toàn mới, chứa nhiều chi tiết đối thoại và text fic, thỉnh thoảng cũng sẽ có yếu tố văn xuôi nhưng rất ít, tuy vậy nội dung vẫn rất đầy đủ, và các bộ truyện tôi viết đều là sủng công 100%, nên nghiêm cấm mọi tình huống nghịch cp nhé ☺️Cp chính: Lăng Khải (công) x Vũ Nguyên (thụ)Cp phụ: Lưu Nhã Ý x Hàm Nghị; Cao Tuấn x Phan Nghị ĐìnhLưu ý: Đây là truyện do mình tự sáng tác, vui lòng KHÔNG ĐEM KHỎI BẤT CỨ ĐÂU, hãy làm người có văn minh và tôn trọng công sức của người khác, xin cảm ơn!…