all x huynhthithanhthuy | pittoresque
pittoresque (fr.): đẹp như tranh vẽ…
pittoresque (fr.): đẹp như tranh vẽ…
Sủng; Cung Đấu, trích lời thoại làm tên Tác Phẩm "Hoàng Thượng! Thiếp Xin Thiết Triều!" FANFICTION…
truyện có chút nhạy cảm cần cân nhắc trc khi đọc nhen…
Lần đầu viết truyện mong độc giả ném đá nhẹ tay…
Cậu biết có biết ước mơ của người phụ nữ mà cụ thể là người mẹ, là người bà trong gia đình mình là gì không? Thú thật thì tôi cũng không biết quá rõ về nó! Phải chăng tôi là một người vô tâm? Vì ước mơ của những người thân quen với mình như vậy mà mình chẳng hay chẳng biết? Nhiều lần tôi cũng từng tự hỏi và cũng muốn mở miệng hỏi nhưng cậu biết câu trả lời là gì không?"Úi dồi, bọn mày cứ hỏi mấy cái vớ vẩn ấy làm chi? Lo mà học hành chăm chỉ, cố gắng kiếm cái bằng đại học sau này đừng làm phận công nhân như tao với bố mẹ mày như vậy là được rồi, ước với chả mơ."Và.."Đời công nhân khổ lắm con ơi.."…
Tên khác: Cuồng hoan ảo tưởng thiếu niên đồLiên quan: [Boku no Hero Academia]Thể loại: Học đường, hài hước, siêu nhiên, anh hùng, tội phạm, lãng mạn, đời thường, drama, cái chết..Nhân vật chính: Naggi Nuynge…
Đam mê khó bỏ nên tự dịch. Còn nhiều sai xót mong bỏ qua. Cùng đam mê tránh toxic.Lúc siêng lúc không. không biết lúc nào drop. muốn mạo hiểm thì welcome. thank you!!!…
Ai khoái thập cẩm thì nhào vô=))…
Những bức ảnh tớ Edit và Blend đều nằm trong đây :vMuốn khoe khoang tài mọn một chút :3…
Tác giả: Thiết Oa Đôn Nguyệt Lượng (Nồi Sắt Hầm Trăng)Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, chữa lành, góc nhìn hai phíaChuyển ngữ: Chà Mai Phiến Sách...Giới thiệu:Đồng tử Khương Vân co rút mạnh: "Anh... anh là...""Ma?" Người đàn ông nói thay cậu từ đó: "Đúng vậy, tôi là ma."Lúc này Khương Vân mới nhớ ra Bùi Vọng đã lang thang bên ngoài ba năm, lòng cảm thấy xót xa. Cậu đặt túi xuống, quay người vào bếp: "Tôi... tôi rót cho anh cốc nước."Lời vừa ra khỏi miệng cậu đã hối hận. Hồn ma làm sao uống nước được?Bùi Vọng lại cười: "Cảm ơn.""Hôm nay tâm trạng cậu tốt lắm à?" Bùi Vọng hỏi.Khương Vân đang sắp xếp lại kệ sách: "Hả? Có sao?""Cậu vừa ngâm nga hát."Khương Vân giật mình, lúc này mới nhận ra đúng là mình đang ngâm nga. Cậu có chút xấu hổ: "Có lẽ... gần đây khá vui."Bùi Vọng lướt đến bên cạnh cậu: "Là vì tôi sao?"Mặt Khương Vân đỏ lên: "Không hề nhé."...Gió nhẹ lướt qua, lá cây xào xạc.Khương Vân cười: "Tôi biết anh đang nghe. Anh luôn như vậy, rõ ràng ở đó nhưng lại giả vờ không có mặt."Cậu ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bia mộ: "Tôi... rất nhớ anh."Cậu biết, dù đi đâu, Bùi Vọng cũng sẽ ở bên cạnh cậu.Vì tình yêu, có thể vượt qua sự sống và cái chết.…
Tác giả: HikariHoshiyora, AliceManami,…
Một fic tự viết khác .-.…