Fanfic Lớp Học Ma Sói + Biệt Đội Vượt Ngục
Đây là nơi để mình xìn otp, có yếu tố đồng tính, nếu kì thị xin đừng đọcTớ có nhận đơn Request nhé- Truyện của tớ có thể bị OOC khá nhiều…
Đây là nơi để mình xìn otp, có yếu tố đồng tính, nếu kì thị xin đừng đọcTớ có nhận đơn Request nhé- Truyện của tớ có thể bị OOC khá nhiều…
những mẩu chuyện của nhỏ tiêu cực 🥰…
Tui là đứa ngu về Naruto mà con bạn thân ngoài đời lại yêu cầu tui viết về Naruto. Lúc đó tui kiểu -.- BỐ MÀY LÀM J SAI MÀ MÀY KÊU BỐ VIẾT VỀ NARUTO? Và tui ngước mặt lên trời hận đời vô đốiiiiiii. À thôi, các chế các anh nhớ bỏ qua nếu tui có chế tình tiết truyện èn Anime Naruto nha~~. Vs lại đang cuồng cặp Tiểu Luật-Tấu Tấu trong truyện Thiên Hành Tiết Sự nên tui sẽ để cặp moeeeeeeee hết phần người ta này làm nhân vật chính. Tình tiết ra sao thì các chế các anh theo dõi ủng hộ giùm em~~.…
đăng dương ám ảnh cơ thể ngọt ngào của quang anh.…
Tên gốc: 羽化遗存症Ở lục đạo tiên nhân sống lại khi không thể hoàn toàn đem mọi người lấy "Nhân loại" trở về có chút người thất đi "Miêu điểm" cho nên biến thành điểu xem, này Mobius nhận hoàn -- ngươi ta đến chết phương hưu đường băng. if tuyến hành văn kém tự hànhTác giả: Lương Sơn (凉山)Nguồn: xinjinjumin4599549 (lofter)…
Đây là một câu chuyện nhảm nhí.…
thầy giáo đăng dương x học sinh quang anh…
Convert: Vương ÂnLink: Ao3, lofter, weibo,....Đây là nơi ta ăn tạp. Bao gồm: Bách, Đam, Ngôn.…
Tác giả: Chloe (chloeseeu)Thân là một cậu sinh viên 3 tốt, lấy drama làm ánh mặt trời, kiểm duyệt viên Chương Hạo cứ như vậy cố ý bị rủa cho xuyên vào một cốt truyện game otome. Chương Hạo vô cùng phiền não, được rồi, xuyên thì xuyên, nhưng thân phận mới này lại chẳng khấm khá gì cho cam. Hại người hại mình, phản diện điển hình, mà phản diện này còn vừa ngốc nghếch vừa thiếu may mắn, hết bị chuốc thuốc, lại bị lừa hết tài sản, sau này biến thành người thực vật, không rõ sống chết ra sao....Vậy phải làm sao để sống sót trong thế giới này đây?Chương Hạo giở vở, vạch ra tên nhân vật chính. Trước tiên, chiều cái tên này đến khi nào không chiều nổi nữa thì thôi.31/7/2023 - dd/mm/yyyy…
Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tây huyễn , Xuyên việt , Sinh con , Cường cường , Thần thoại , Chủ thụ , Phương Tây , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , 1v1Từ Minh giới thông võng,Chưa bao giờ ra quá vực sâu mỗ hắc ám thần tam đạiLiền làm tốt ở Minh Phủ trạch đến địa lão thiên hoang chuẩn bị.Nhưng hắn trăm triệu không nghĩ tới, đôi mắt một bế lại trợn mắt, hắn liềnXuyên đến cách vách Hebrew thần thoại trung thượng đế tạo vật đương khẩu,Hơn nữa cực kỳ xui xẻo mà xuyên thành ngày đầu tiên sử Balliol.Balliol: A! Nơi này là chỗ nào?! Đôi mắt sắp lóe mù QAQ!Thượng đế: =_= giống như có cái gì kỳ quái đồ vật loạn vào.Là chụp chết đâu, chụp chết đâu, vẫn là chụp chết đâu?Tóm lại, đây là một cái xúi quẩy hắc ám thần tam đại xuyên đến thiên đường, tìm mọi cách tiêu cực lãn công sung sướng chuyện xưa.…
Truyện đăng chưa có sự cho phép của tác giả. Vì không biết làm sao để liên lạc với đại tỷ nên đành vậy. Không phải ăn cắp bản quyền nhà vì ta cảm thấy đây là một tác phẩm hay mà tác lại không viết tiếp,ta sợ khi muốn đọc lại cũng không biết đâu mà đọc nên đăng lại trên đây để có mà đọc thôi.…
em biến anh trở thành một đứa nhóc mít ướt…
để bố kể cho các con nghe về mẹ...…
Giống như có một tia sáng chợt lóe lên, hai người nhảy dựng trên sô-pha. Bùi Minh nhìn Tiếu Thiên Vũ: "Cậu uống rượu? Cậu vi phạm cam kết. . . . . .""Bởi vì vi phạm mà biến thành con chó nhỏ. . . . . . A!"Lấy từ trong ngăn kéo ra tờ chứng từ cam kết kia, tâm Bùi Minh giăng đầy trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Xem ra khi thề không thể thề bậy, ông trời trên cao đúng là có nhìn xuống a! Chỉ là ông trời này cũng quá nhiều chuyện rồi, trên đời này có bao nhiêu đại sự quốc kế dân sinh ông không đi mà quản, chạy tới đây nhòm ngó tụi tôi làm gì! Nếu sớm biết sẽ linh nghiệm như vậy thì tôi đã sớm viết rằng nếu cậu ta vi phạm thì tôi sẽ có một núi vàng! Dù gì thì gì, vàng cũng có giá trị hơn là một con chó! Bùi Minh giậm chân đấm ngực hối hận.Tiếu Thiên Vũ tru trời ô ô khóc: "Tôi đã nói là không lập, cậu lại ép tôi lập, mami ơi ~~ đứa con này không thể quay về gặp mami nữa rồi!"Trong phòng ngủ, Bùi Minh cầm tờ chứng từ, quỳ trên mặt đất, đối diện Tiếu Thiên Vũ vẫn đang nằm úp sấp như trước, đôi mắt đầy trông mong nhìn Bùi Minh. Bùi Minh một tay cầm bật lửa, một tay cầm tờ giấy, miệng than thở cầu nguyện: "Ông trời trên cao có mắt, Tiếu Thiên Vũ là tên khốn, lời nói của cậu ta không linh, người nhìn mà xem, cậu ta bị phạt đã nhận ra cái sai của mình rồi, xin người hãy tha cho cậu ta đi! Bây giờ con sẽ đốt tờ giấy này, cầu người hãy biến cậu ta thành người trở lại."…
Lang thang cùng đất trời, vùng vẫy giữa những gông cùm trói buộc. Bàn tay sớm đã nhuộm máu tanh nồng, chân trần bước qua ranh giới thiện ác cùng nụ cười tan vỡ trên môi..."Này, có muốn xem xiếc không?"…
"Chỉ cần nhớAi luôn ngay phía sauAi cho em vòng tay êm áiKhông cho ai làm em phải đau."Nhân vật: Lê Quang Hùng x Trần Minh Hiếu Bối cảnh: Hiện đại, chữa lành. Là lời hứa bảo vệ em khỏi đàn sói ngoài kia.Lưu ý: OOC, tình tiết không có thật. Không hợp xin click back, đừng đem nó lên trước mặt chính chủ…
Tình hình là, viết xong mặt mình nóng bừng :)Vừa viết vừa ngại ấy, có đoạn phải dừng lại một lúc xong mới dám thỏ thẻ gõ tiếp, mặc dù nội dung cũng chẳng có gì, thậm chí chưa tới 16+?🧑🦯Không biết tại vì mình ít viết GL hay không (tính đến giờ mới có 3 fic), hay tại đây là fic đầu tiên cống hiến cho shipdom sau 2 năm lên thuyền, mà mình thật sự đã viết trong hỏn lọn.Chắc mình sẽ update thêm, một phần vì số fic của MN bên này ít đến thảm thương, một phần vì mình vẫn ngại. Có lẽ mình sẽ viết đến khi bản thân hết ngại thì thôi. Đến khi ổn rồi thì đá qua Ao3 sau, bên đấy toàn chứa đựng mấy đứa con xương máu.Toi quá cringe để nghĩ được một cái tên tử tế cho mấy mẩu oneshot này rồi.Note: nội dung mỗi chương không liên quan tới nhau.…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…
"Khi công lý được bán theo giờ, ai còn cần chính nghĩa?"…
END | Bìa là tranh tớ (*ゝωб*)b | Since 2017 - End artbook in July 8, 2018.…