Em Chấp Nhận Buông Tay
Cho đi là hạnh phúc, em sẽ buông tayNíu ké sự thật chẳng có can đảm đấyEm yêu AnhNhưng phải buông tay anh ra thôi!😐…
Cho đi là hạnh phúc, em sẽ buông tayNíu ké sự thật chẳng có can đảm đấyEm yêu AnhNhưng phải buông tay anh ra thôi!😐…
thích người từ lâu lắm rồi, mà không dám nói.…
dui lòng đọc kĩ intro…
ིྀ˙ Một mẫu chuyện nhỏ nhẹ nhàng về em Sơn và bạn Hiếu. "Miễn ta bên nhau là được! "…
lời chúc phúc thứ hai cho mối duyên lành bất diệt dành cho hai bạn trẻ thuộc hành trình 'serendipity'…
sawadee krub, đây là bộ thứ 3 tớ viết mong mọi người ủng hộ.tác giả: 𝘬𝘢𝘯𝘪𝘯.bắt đầu: 01/06/2025.kết thức: ??/??/202?lịch đăng: thứ 3 và thứ 5."Diamond Narakorn, CEO trẻ tuổi của tập đoàn Narakorn, một người đàn ông lạnh lùng, tài giỏi, và không bao giờ xuất hiện cùng ai trước truyền thông... lại bí mật kết hôn với Lego Rapeepong, một trong những ông chủ thực thụ đứng sau BANGKOK BLVD. Không ai biết Lego là chủ, vì trên giấy tờ cậu chỉ là "vợ nhỏ" của Diamond. Nhưng trong bóng tối, cậu là người điều hành hệ thống bar đắt đỏ này cùng với hai người bạn thân quyền lực - Est Supha và Hong Pichetpong.Trong khi Diamond yêu Lego bằng tất cả sự dịu dàng mà chỉ riêng cậu được thấy, thì hội bạn thân của anh - William, Nut và Tui - lại có những chuyện tình ngọt ngào không kém:William giấu thân phận ông trùm để sống một cuộc đời yên ấm bên Est, người bạn đời vừa là bạn, vừa là bến đỗ.Nut - nhà đầu tư máu lạnh - lại trở thành người chồng ngoan hiền khi về nhà với Hong, một "vợ nhỏ" ngọt ngào nhưng cũng đầy mưu trí.Tui, ngôi sao quốc dân, luôn nở nụ cười rạng rỡ trước công chúng, nhưng chỉ mềm lòng trước sự nũng nịu của Aungpao, một cậu người yêu đáng yêu nhưng sắc sảo không tưởng."❗truyện hoàn toàn dựa trên sức tưởng tượng và không có thật, yêu cầu không áp dụng vào thực tế.❗vui lòng không reup khi không có sự cho phép từ tác giả.…
cậu trai ấy tựa như cơn gió, hệt một báu vật quý giá mà bất kỳ ai cũng muốn nâng niu. ...| rika |…
Warning: R18, Tục, tâm lý biến Thái, bỏ não trước khi đọc. Motif cũ rít…
nếu có thể, anh sẽ níu tay em lại và bảo rằng người đừng đi.…
Nope tui sủi rồi đợi thêm vài năm nha các bácTên cũ: bưu điện trả đơnTên mới: nới tôi sìm otp:^Cháu ko làm đơn nữa do ít người coi quá và cũng do vã otp quá rồi. Mong các bác thông cảm;-;Chuyện chủ yếu về otp tôi nên mong các bác tôn trọng nhưng cặp ship này đừng vào đây đọc rồi nói "Dù thích cặp A x B hơn nhưng...."Tôi ko hay để ý nó lắm nhưng nó có vẻ thiếu tôn trọng các couple của tôiTôi rất sẵn lòng kết bạn với các bác nhưng ko cần gọi là chị anh gì hết cứ gọi thoải mái là Tôi -bác nhưng đừng dùng những từ như Mày- tao vì tôi thích dùng nó với bạn bè hơn là trên mạngQuan trọng là các bác vào đọc nếu thấy hay có thể nói tôi biết hoặc góp ý cho chuyện. Còn nếu không góp được thì các bác chỉ cần chào tôi thôi cảm giác nó khá flop khi ít người bình luận chuyện nên tôi cũng chả biết mà phát triển chuyện ra saoTôi rất thích đọc bình luận của các bác nhưng đừng bình luận những điều tiêu cực hoặc gây tranh cãi tôi chỉ muốn các độc giả được đọc chuyện vui vẻ thôiDù chuyện không nổi nhưng làm ơn đừng đánh cắp ý tưởng của tôi, thực sự là việc này khá là phiền phức và nó khiến tôi cáu rất nhiều vì nghĩ ra cả trang chuyện dài nhưng lại bị đạo nhái làm tôi khá buồn và chánTui chết rồi quan tâm cũng đc bỏ đi cũng chả sao, níu kéo các bác chỉ làm tôi toxic thôi…
Điền Gia Thụy& Lâm Tử Diệp.Có ngược có ngọt.Truyện được cập nhật vào thứ 2 hàng tuần.Vì có em ở phía sau lưng nên anh mới thản nhiên quay lưng về em. Bởi vì có em phía sau nên anh mới cảm thấy an toàn.Vì có em bên cạnh nên anh mới trân trọng từng phút từng giây. Chỉ đáng tiếc đời người ngắn ngủi. Chớp mắt cái đã lạc mất nhau, thế giới quá rộng lớn còn anh quá nhỏ bé, còn em như ngọc bị chìm xâu dưới đáy đại dương. Anh mất rất rất nhiều thời gian để học bơi, cũng mất rất nhiều thời gian để có thể lặng xâu dưới đáy biển. Chỉ đáng tiếc lúc anh lặng xuống đáy biển thì em đã được người khác trân quý trong tay, nâng niu mà bảo vệ. Bảo vệ em khỏi bị trầy sước, khỏi bị rơi lệ.Châu xa rơi lệ !…
Fic này được viết vì toy đói fic 😥❌⭕❌: Fic rất nhổn làm đọc không được thì phắn 🥰🤩💝😍😘…
Nội Dung :Nữ tử mang hỉ phục hoa lệ đứng trước nam nhân mang huyền y cùng một nữ tử khác ôm ấp. Đôi mắt ướt nhòa, đẫm lệ, ánh mắt chua xót đặt tại nam nhân. Nữ tử cất giọng : "Huyền, chàng cạnh ta cũng chỉ vì một nữ tử chốn phong trần này muốn ư?"Nam nhân đôi tay vuốt ve mái tóc người trong ngực mình, nhàn nhạt nhìn nữ tử trước mắt nói : "Hết cách rồi, cần nàng ấy hài lòng, ta cái gì cũng đều làm theo.""... Vậy sao? Đem tình cảm của ta ra đùa bỡn, các người vui vẻ lắm ư??" Nữ tử gào lên vô thức, hai bàn tay nhỏ nắm lấy một mảnh hỉ phục, run run dùng sức làm hỉ phục phẳng phiu phút chốc trở nên nhăn nheoChính chàng lấy thứ tình ái nàng nâng niu ra để mua vui cho người khác? Và rồi chàng thản nhiên vứt đi những thứ nàng từng trao, vui cười ái ân bên người trước mắt nàng, để nàng thấy được nàng chẳng là gì với chàng nữa.Để nàng rõ ràng mình đã thành con rối, mặc cho chàng tiêu khiển cho đến buồn chán, tiếp đến con rối hết giá trị liền bị chàng bỏ đi không luyến không tiếc.Bấy nhiêu tình cảm nàng dành cho chàng, thật nhiều yêu thích với chàng, nhiều nhiều sự quan tâm, cái hi vọng nàng đem đặt hết cho chàng, trong giây lát hết thảy tan vỡ, vỡ vụn.Thành hôn hôm nay... không phải hoan hỉ mà là bi ai đối với nàng.Ngày trọng đại nhất của một nữ tử là nàng, đáng lẽ nên có tiếng cười mang viên mãn hạnh phúc, chứ chẳng phải trớ trêu và than khóc, thương đau vô vọng như này.Nàng còn lại gì ngoài mảnh đen tối âm u, uất ức tội lỗi, tuyệt vọng đau buồn của một tân nương bị vứt bỏ?…
dui lòng đọc kĩ intro…
lời chúc phúc thứ ba cho mối duyên lành bất diệt dành cho hai bạn trẻ trong hành trình 'serendipity'…
"Anh yêu em.""Cố Tiêu Thành à, anh nói lại đi.""Từ Hân Nghiên, anh yêu em!" - Tay anh nhẹ nhàng chạm nhẹ lên đầu mũi tôi, có lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ chẳng bao giờ quên dáng vẻ dịu dàng ấy."Em chưa nghe rõ!" - Đầu tôi hơi lắc nhẹ, toàn bộ gương mặt đều là vẻ nũng nịu, hờn dỗi đối phương."Hửm, sao bé con không nói yêu anh?"Khuôn mặt tôi tươi cười trở lại, nở một nụ cười mà tôi cho là rạng rỡ nhất thế gian."Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh,..."Tôi lặp đi lặp lại câu nói đó, em yêu anh sao? Nếu mà phải nói cả trăm cả nghìn lần câu nói đó mà phải xuống địa ngục, tôi cũng xin tự nguyện, vì khi đó tôi có thể khoe khoang với lũ quỷ về thiên đàng, dù chưa từng đặt chân đến đó.…
Pairing: Ôn Chu Tác giả: GPWarning: sinh tử văn, sản nhũ"Ngọn lửa âm ỉ trong lòng Ôn Khách Hành đột ngột bùng lên như muốn thiêu rụi tất cả. Hắn biết Chu Tử Thư bị đau là thật, nhưng nếu so với một Chu Tử Thư luôn cứng rắn cao ngạo của ngày thường, Ôn Khách Hành hắn có mơ cả ngàn vạn giấc mơ cũng chẳng bao giờ có cái diễm phúc được nghe thấy ngữ khí nũng nịu yếu đuối này mất. Ôn Khách Hành chìm đắm trong vui sướng, cái cảm giác đường đường chính chính ôm kiều thê vào lòng, khiến y dựa dẫm ỷ lại vào mình, chẳng phải là cảm giác tuyệt đỉnh nhất đối với một phu quân sao?"…
"... Thanh âm trong trẻo quen thuộc ngân lên trong không gian như thể một giọt nước nhiễu xuống làm ngưng đọng tất thảy âm thanh nơi ảo cảnh, để lại sự phẳng lặng vô tình đến ám ảnh. Trái tim Xiao quặn thắt lại, có gì đó chẹn lại nơi cổ họng khô rát khiến hắn không thể đáp lời người. Hắn hít một hơi thật sâu rồi nghiêng đầu qua hướng mà giọng nói xuất phát. Vẫn là cái áo choàng xanh lá, vẫn là nét mặt vô tư hơi trẻ con đó, vẫn là nụ cười xinh đẹp kia, vẫn là bầu trời thu gọn trong đáy mắt lục bảo mà hắn lỡ sa chân vào. Venti vẫn nhẹ nhàng nhìn hắn như bao lần, nhưng vị dạ xoa nhận ra một sự khác biệt lớn lao: trong bầu trời lục bảo không còn những đám mây mù vây kín. Hôm nay đôi mắt ấy trong trẻo bình yên đến nao lòng, không còn chút phiền muộn lưu lại nơi đáy mắt người. Một chút cũng không. Đôi môi Xiao cong lên, vẽ thành một nụ cười. Dạ xoa bất chợt ôm lấy người, hắn nũng nịu như mèo con rúc vào người chủ nhân tìm hơi ấm..."Ảnh bìa thuộc về @natsumeoww (twitter).…
Giới thiệu:Sam Y thích Phong Thần, rất thích. Nhưng dù cô có làm gì đi nữa ánh mắt của anh mãi mãi không dừng lại ở cô. Cô trong mắt anh có lẽ chỉ như người qua đường thoáng qua trong phút chốc.Sam Y theo Phong Thần bao nhiêu năm như vậy nhưng vẫn chỉ dõi theo bóng lưng anh. Anh nói rằng thế giới của anh vĩnh viễn sẽ không có bóng hình cô.Đến lúc Sam Y đã thôi không còn yêu, Phong Thần lại từ từ đi vào thế giới của cô, chậm rãi nói ra lời yêu. Nhưng Sam Y cô là người cầm lên được, cũng bỏ xuống được! Không phải cô không cố chấp yêu anh, chỉ là giờ cô mới nhận ra miễn cưỡng không đem lại hạnh phúc.…