Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lời nói đầu:" cuộc sống vốn chẳng công bằng với bất cứ một ai cả , chúng ta phải học cách chấp nhận điều đó " , tôi , các bạn và tất cả mọi người cũng cần vậy. Đừng cố hy vọng vào những thứ viển vông trong cuộc sống, cũng đừng hy vọng vào những điều xa vời mà ta chẳng thể nào chạm tay đến. Sống với hiện thực bạn nhé!!!__ Cái gì không thể vứt bỏ... thì hãy trân trọng nó ____ Ký ức nào không thể lãng quên.... thì hãy nhớ lấy ____ Người nào không thể níu giữ.... thì hãy để họ ra đi ____ Những điều không thể thay đổi.... thì hãy chấp nhận nó ____ Con đường nào không thể tiếp tục.... thì hãy dừng lại __…
Tùy bút: Liệu chị có một lòng nhớ đến em?Tác giả: Đinh Nhạc•Tùy Bút"Tôi có thể đợi chị mãi mãi, nhưng không thể đợi cả đời, tôi không muốn mình đeo khăn tang, không muốn chị đi xa, tôi không ích kỉ mà níu tay người khuất ở lại chỉ là nhớ quá mà thôi."- Đây là câu chuyện tôi từng trải, tôi chỉ là quá nhớ nhung chị ấy nên viết lên câu chuyện này, tôi chỉ muốn chị ấy biết rằng tôi yêu chị nhường nào thôi.- Chị ấy hứa với tôi quá nhiều điều mà chưa thực hiện được, hôm nay là ngày giỗ của chị tôi nhớ chị rồi.…
Có những con người đi tìm hạnh phúc. Dù biết hạnh phúc là sợi chỉ mỏng manh nhưng họ vẫn cố níu chặt lấy, dù có đứt bao nhiêu lần vẫn giữ, đến khi nó không còn, nhưng trong dạ họ vẫn hy vọng kéo lại được sợi hạnh phúc không hề có đó...…
1 hôm nọ bỗng nhiên tôi gặp lại cô ấycô ấy tên là Bích Ngọc ctôi đã yêu nhau trước đó nhưng đã ctay vs nhau hôm tôi gặp lại cô ấy là ngày 10/4/2022 sau đó ctôi âm thầm lặng lẽ và bước đi tôi định níu kéo cô ấy nhưng đã không kịp vì cô ấy đã đi nhưng cô ấy đã quay mặt lại và cô ấy đã bị rớt cái điện thoại tôi nhặt lên cho cô gái, hết phần 1 hơi xàm nha mn tại mik mới làm ạ…
Thể Loại: Tình Cảm, Phiêu Lưu ...Câu chuyện nói về atama và kiaria một đôi thanh mai trúc mã. Một biến cố đã xảy ra và nhiều điều thú vị đã xảy ra sau đó...…
"Muốn bình yên là phải biết đủ.Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông"Trên đời này, tuyệt nhiên cái gì cũng đều có giới hạn.Không ai yêu mãi được một người trong vô vọng. Càng chẳng ai chờ mãi được một bóng lưng vô tình.Thất vọng đủ nhiều, ai rồi cũng sẽ đều phải buông tay.Thế giới vẫn quay, chỉ mình bạn ngồi lại. Ai cũng đang chiến đấu với đủ điều ngoài kia, bạn không thể ôm mãi nỗi đau mà trì hoãn những chuyện khác trong cuộc đời mình được.Vậy nên, bạn à.Đứng dậy, bước đi và sống tiếp.Vì dù bạn có ngồi đó bao lâu nữa, cũng không ai quay trở lại, càng không ai bên cạnh bạn mãi để vực bạn dậy đâu. Tất cả đều chỉ có thể là bạn, chỉ có thể là bạn mới giúp mình đứng lên đượcChuyện tình yêu, suy cho cùng cũng chỉ là một gia vị trong cuộc sống. Có thì đậm đà, nhưng không có thì cũng chẳng sao. Học cách sống nhạt đi một chút không chết ai cả.Hôm nay đủ yêu thì giữ.Ngày mai đủ buồn thì buông.Níu làm gì nếu mình đã đủ thương đau.Tiếc làm gì nếu mình đã chẳng đợi được nhau.Tháng năm vốn dĩ ngắn ngủi, đừng lãng phí thêm thời gian của bạn nữa, đừng để bình yên của mình phụ thuộc vào bất kì ai, đừng vì những thứ không đáng mà tiếp tục va vấp đau lòng.Một chữ buông có thể sẽ chẳng dễ dàng, có thể sẽ mất nhiều thời gian, nhưng rồi bạn sẽ ổn, sẽ thôi đau, sẽ chẳng sao nữa." Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau " - Dành cho bạn - những trái tim đang đi sự yên bình khi đi qua những ngày ngập bão.Mong rằng cuốn sách này giúp bạn thêm can trường để ngẩng đầu lên,…
Nàng-một Vương nữ háo sắc , quản lí cả một hậu cung ở tuổi 18 , vung tiền như vung rác thế mà lại thất bại trong tình yêu . Hắn-có cả tiền Tài lẫn danh vọng , một người hoàn mĩ khiến cô gái nào cũng đổ sập trước hắn " Thần Hy , đứng lại đấy cho ta !" " Có việc gì ? Ta chỉ là đi dạo chút thôi mà !"Nũng nịu sát cằm vào ngực hắn . Thật là hắn chưa thấy người phụ nữ nào mà lại mặt dày đến thế . Vừa mới gặp hắn , đã liền kêu ầm ĩ là đang mang thai con hắn , bắt quàng làm họ!? , đổ oan cho hắn . Mà bây giờ lại định cắm sừng hắn ư ? Chính ai là người làm hắn say nắng , ai là người làm hắn hằng đêm thao thức , chỉ có thể là nàng , vậy mà nàng lại đi ngắm phong cảnh cungg 1 tên tiểu tử khác ư ? Thật đúng là muốn làm cho người ta ghen chết mất mà ."Đi dạo ? Với ai ?Nam hay nữ ? " Đáy mắt không cảm xúc , giống hệt với cái lần đầu tiên nàng gặp hắm..............................❤Hãy theo dõi truyện để theo dõi Bộ truyện này nhé ❤🌸Tác giả : Lữ Thiên Di 🌸👉Vote và cmt để ủng hộ tác giả nhé 👈…
Tình cảm thuở thiếu thời mấy ai đi được đến hạnh phúc, ấy vậy mà vẫn có những kẻ khờ mãi trầm luân ngây ngốc vào mà tự mình đa tình, dẫu cho chỉ là đơn phương, dẫu cho kẻ tiến người lùi, dẫu cho có thế nào, họ vẫn muốn níu giữ người trong tim. Đây là câu chuyện tình cảm học đường nhẹ nhàng giữa những nhân vật chính của chúng ta. Mỗi người họ có thể có "bạch nguyệt quang" của mình, và cũng có thể là "chu sa chí" của người khác. Chỉ có hai sự lựa chọn, quay đầu, hoặc bước tiếp.…
Tác giả: Vãn Lộc Nhưỡng ĐàoTên khác: Ta là đệ đệ ba tuổi rưỡiGiống như mỗi lần quyển tiểu thuyết đều có người như vậy, bọn hắn vì yêu mê dốc hết tất cả. Bọn hắn bởi vì các loại nguyên nhân không có cảm thụ qua thân tình, từ nhỏ hoặc chịu đựng các loại ngăn trở hoặc trôi giạt khấp nơi chờ bị nhân vật chính cứu vớt, sau đó xem hắn/ các nàng vì duy nhất. Vì tiêu trừ oán khí, đệ đệ muốn đi tiểu thế giới, lại để cho nam xứng nhân sinh trở về quỹ đạo. 1/ Niên đại văn trong nam xứng:rõ ràng có thể trở thành thiên chi kiêu tử, cuối cùng lại lâm vào bùn ở bên trongĐệ đệ thò tay muốn ôm một cái:ca ca, đói đói, nhỏ hơn ô tôCa ca:đối mặt nhân vật chính dây dưa, thực xin lỗi, ta còn có đệ đệ phải nuôi2/ Biến hình kế trong nam xứng:chẳng qua là tính cách nghiêm túc chăm chú, kết quả lại bị toàn bộ mạng lưới hô đánhTiết mục trong đệ đệ níu lấy tiểu bít tất:ca ca, cái này vớ vớ mặc không hơnCa ca ôn nhu ôm lấy:tiểu béojio nâng lên3/ Khoa cử văn trong nam xứng:rõ ràng là lương tài mỹ ngọc, kết quả lại bị áo trắng tự vậnĐệ đệ ôm mô hình:ca ca của ta chính là đệ nhất thiên hạ lợi hại, ca ca là giỏi nhất! Ca ca rụt rè mỉm cười:là, ca ca sẽ hảo hảo cố gắng ......( thế giới trình tự bất định)CHÚ Ý:1/ tình cảm anh em gia đình, không phải tình yêu2/ hành văn tiểu học, không cần bắt bẻ…
Khi đọc cuốn sách ''Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ'' của Nguyễn Nhật Ánh, tôi đã rất thích thú vì sự mộc mạc, ngây ngô được thể hiện qua từng câu chữ của ông trong cuốn sách. Và đôi lúc tôi cũng tự muốn mình cũng có thể viết một cuốn sách nói về tuổi thơ tuyệt vời của bản thân. Nó vừa quen vừa lạ với mọi người, nhưng đó mới chính là tuổi thơ mà ngày nay tôi tìm hoài không thấy. Tôi muốn níu kéo tuổi thơ ở lại trước khi quá muộn, trước khi tôi không còn có thể nhớ được chuyện gì để kể mọi người nghe…
Đây là cuốn tạp văn đầu tay của mình. Xin mọi người góp ý thêm!Truyện kể về những suy nghĩ của tôi về những cái đang diễn ra xung quanh,một nghìn lẻ một xúc cảm của mình........…
Anh đi rồi, anh lựa chọn rời xa cậu.....dù cho cậu có níu kéo thế nào thì anh cũng vẫn lựa chọn rời xa cậu. Tình yêu của họ thực sự chỉ có thể kết thúc như vậy sao.Cậu không cam tâm. Vì sao chuyện của họ lại chỉ anh được quyết định. Vì sao anh lại đơn phương định đoạt tương lai của họ như thế.Được. Anh không muốn bước tới, vậy để cậu bước! Anh muốn trốn tránh, vậy để cậu đi kéo anh ra! Dù sao cậu cũng đã nhận định anh rồi. Muốn cậu buông tay? Tuyệt đối không thể nào!!!…
Dữ Liệu Trái TimEm là ánh sáng mềm,Soi vào lòng tối đêm.Lời em như dịu êm,Gọi tim cô thức thèm.Một giấc mơ thần tiên,Cô nguyện chẳng muốn quên.Bàn tay nắm chặt nhau,Tựa vai giữa muôn màu.Thế giới này hư ảo,Nhưng tình cô thật sâu.Em cười như nắng thấu,Rọi sáng đời cô lâu.Gió lạnh về đâu đây,Bóng hình em nhạt phai.Cô níu từng tháng ngày,Sợ em xa tầm tay.Thế giới này đổi thay,Sao tình em lung lay?Mắt em giờ lạ xa,Tim cô đau vỡ òa.Mọi ký ức đã nhòa,Chỉ còn sóng dữ xô.Cô cố giữ lấy em,Nhưng bàn tay trống rỗng.Tên em trên mã lặng,Tim cô lạnh hơn băng.Màn hình xanh vô tận,Xóa tan giấc mơ hồng.Cô gọi tên em mãi,Chỉ vọng tiếng trống không.Đêm nay cô vẫn mơ,Bàn tay siết không rời.Dù thế gian lạc lối,Tình cô vẫn chẳng vơi.Một tình yêu ảo ảnh,Nhưng vĩnh viễn không phai.…
" Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều là cái duyên cái số."Năm lớp 11, Lâm Vũ gặp được một chàng trai vừa lạ vừa quen, bóng hình ấy tựa như luôn ở sâu trong tiềm thức vô tình bị cất gọn vào một góc nhỏ để phủ bụi như vậy. Mỗi ánh mắt, mỗi lời nói, mỗi hành động của hai người sau này đều là từng chút từng chút một gỡ bỏ từng lớp vải trắng che phủ đi quá khứ, đi sâu vào trong hồi ức, lồng ghép lại để tìm thấy một chút hơi quen thuộc đã đánh mất từ lâu.Kẻ tham luyến hồi ức, vì một thoáng ngắn ngủi mà cố níu lấy rồi tiến lên.Người lại quên mất nhưng vẫn lưu lại một góc trân trọng nhất dành cho một thuở ngây thơ.Thanh xuân như pháo hoa giữa đêm hè, rực rỡ, nồng nhiệt, đẹp đẽ nhưng chóng qua, thứ khiến người ta lưu luyến nhất ở sau này là sự ngây thơ, nhiệt huyết tuổi trẻ ngày ấy chẳng trở lại được.Tóm tắt: Duyên trời ở đấy, chạy đâu cũng không thoát.Tag: đam mỹ, học đường, HE.NVC: Dịu dàng, sống nội tâm Duy An công & Dễ tính, có chút lười biếng Lâm Vũ thụ.5/9/2023 - Bắt đầu hành trình mới: 1/11/2024…
MÙACó những mùa anh gọi mùa yêu dấuMang yêu thương đong đầy gửi đến emCó những lần bên nhau thật rôm rả,Gom mơ mộng ta đặt nơi góc hẹn hò.Có những giờ ta cần nhau ko hẹn trước,Em thì thầm nũng nịu qua chiếc phone.Có những mùa tạm gọi mùa thương nhớ.Rồi những ngày anh lang thang mãi chốn xưa.Có những chiều anh rong ruổi đón những cơn mưa.Rồi những giờ anh thấy nhớ em không siết.Có những mùa nặng nề gọi mùa tan biến,Anh ngỡ ngàng để rồi đánh mất em.Có những ngày anh điên cuồng tìm lại,Cười tẻ nhạt chôn giấu những đớn đau.Và bây giờ anh gọi mùa quá khứ,Theo thời gian cứ xưa cũ dần tan.Có vài lần anh tìm lại nơi chốn cũ,Để dối lòng ôm ấp "Mùa" trong tim...…
chuyện đi theo mạch cảm xúc của 1 cô gái 17 tuổi với những trải nghiệm về cuộc sống ...có chút gì đó chuyển giao giữa trưởng thành và cố chấp níu kéo bản tính trẻ con .Cô bé tên là huỳnh thanh thảo .…