Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Cậu chủ quán là người châu Á. Có lẽ vì chút mộng mơ ở Venice nắng tà đã níu chân cậu với nơi đây. Tôi nghiêng đầu, nghe câu tình ca ru vào tai những nốt trầm êm êm dọc con phố.Vang xa mãi một khoảng trời. Trời ôm trọn tình ca vào làn nước rộng. Tôi nhịp nhịp ngón tay theo tiếng đàn. Chợt nhớ đôi lời cậu chủ quán từng nói với tôi."Tiramisu, nghĩa là mang em theo anh, theo mọi nẻo đường anh đi tới."Hẳn là Tiramisu đã gợi nên cái gì đó, sâu thăm thẳm trong lòng cậu chủ quán."…
*Tên truyện: Nụ hôn của gió.*Tác giả: Độc Nắng*Tình trạng truyện: Đã hoàn.*Giới hạn độ tuổi đọc: Không giới hạn.*Giới thiệu truyện:Mỗi người đều có một mối tình đầu. Và với mối tình ấy, người ta lại có những cảm nhận khác nhau.Hạ Huyên nhỏ bé của tôi, là một cô gái được sống trong bao bọc, vốn dĩ có nhiều tình cảm. Đối với tình đầu, cô lại là kẻ quá níu kéo cảm xúc. Vì hoài niệm, những đau thương của mối tình đầu để lại cho cô nỗi đau quá lớn, để cô nhầm tưởng rằng, Song Vũ và cô, gần như phải gắn kết với nhau mà quên rằng, ngoài chàng trai tên Vũ kia, cô còn rất nhiều người khác, mối tình khác đang chờ đợi.Song Vũ lại là một kẻ quá vô tâm. Anh chỉ nhận ra người anh yêu khi Hạ Huyên chẳng thể bên anh nữa. Có thể nói, xứng với câu "Có không giữ, đến khi mất đi mới biết quý trọng".Hải Phong, chính là chàng trai tôi tâm đắc nhất. Tôi muốn dành tất cả tình cảm của mình để thổi vào anh sự chất phác, hiền lành của biển cả. Tôi không muốn anh quá nổi bật, chỉ muốn anh như một chỗ dựa vững chắc của Hạ Huyên, cô gái của tôi sẽ không giống Song Vũ, cô biết quay đầu đúng lúc, để nắm được hạnh phúc của bản thân mình.Mỗi nhân vật trong truyện của tôi đều yêu thương, nhưng mỗi người lại có cách yêu thương của riêng mình. Bằng cách này hay cách khác, cuối cùng, họ cũng sẽ tìm được thứ hạnh phúc mà mình tìm kiếm.…
" Giá như em ở lại " là câu chuyện về một mối tình không trọn vẹn giữa cô gái mang tâm hồn như cánh hoa mong manh và chàng game thủ tài hoa mang trái tim đã một lần bị bỏ lại. Họ gặp nhau trong những tháng ngày đẹp nhất, cùng đi qua tổn thương, cùng níu lấy tia hy vọng mong manh trong bóng tối của định mệnh. Khi cô rời đi vào một đêm đông lạnh giá, mang theo những giấc mơ dang dở và một lời hứa chưa kịp giữ, anh ở lại - chiến đấu, chờ đợi và rồi hóa giận dữ trong nỗi đau không lời giải thích. Nhiều năm sau, một lần tình cờ, ánh mắt họ lại chạm nhau giữa biển người. Nhưng liệu trái tim đã từng vỡ vụn còn đủ dũng khí để yêu lại từ đầu? Một tiểu thuyết nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm cảm xúc, dành cho những ai đã từng yêu, từng buông tay, và từng tự hỏi: Nếu ngày ấy không rời đi, liệu chúng ta có hạnh phúc?…
- Tác giả: Dalseul (달슬)- Thể loại: Lãng mạn giả tưởng | Trọng sinh | Báo thù | Tranh giành quyền lực | Nữ cường---"Ta sẽ chém đầu ngươi và dâng lên cho bạo chúa Calande."Vứt bỏ lòng tự trọng và thể diện để phục tùng người chị gái duy nhất, kết cục nhận lại chỉ là cái chết đầy bi thảm.Sau khi bị xử tử vì tội phản quốc và mở mắt tỉnh lại lần nữa, Iolette đã thề rằng: kiếp này, cô sẵn lòng hóa thân thành một ác nữ."Mọi thứ chị sở hữu, mọi thứ chị nâng niu, từ nay về sau sẽ hoàn toàn thuộc về ta."Từ gã hiệp sĩ từng thề nguyện trung thành với chị, người đàn ông chị yêu hơn cả tính mạng, con thú nhỏ chị từng tùy ý đùa giỡn, cho đến cả vị hôn phu đã trở thành chồng chị.Ta sẽ lấy lại tất cả những gì đã mất và chà đạp lên cả ngôi vị Hoàng nữ mà chị hằng khao khát."Vậy nên, chị gái à, kiếp này hãy chết thảm thương hơn ta nhé".…
Cậu chỉ đơn thuần là thích hắn thôi nhưng từ lâu đã quên chừa đường lui cho mình, vẫn luôn thích dù cho có đau khổCậu xinh đẹp tựa như hoa,lại không được nâng niu mà lại bị người này đến người khác lần lượt chà đạp.Hắn có nhìn xem mình đã tàn nhẫn thế nào không.Hắn tệ, cậu không trách bởi vì cậu yêu lắm, yêu hắn hơn bất kì ai...!…
Đây là nơi để các quotes, hình ảnh, GIF, video,.... của chúng tớ. Nếu các cậu không thích thì cứ việc clickback mà đi, chúng tớ cũng không níu kéo một ai cả.…
Ánh mắt như lang sói của hắn hướng thẳng tới người con gái đứng phía đối diện.Hắn là Bắc Thần, lão đại đứng đầu bang Ưng Dạ. Hắn một tay che trời, nắm trùm thế giới ngầm, giật dây sau mọi phi vụ phạm tội lớn nhỏ trong nước, chuyện gì cũng có hắn nhúng tay vào. Người con gái trước mặt là Mộc Tịnh, cô là đại tiểu thư Mộc gia, một gia tộc nhỏ không có tiếng tăm.Mộc lão gia lấy mẹ cô, bà ấy sinh ra cô xong thì mất, chưa mất được trăm ngày ông đã mang tình nhân về lấy làm vợ lẽ, sinh ra một người con gái khác, là em gái của cô tên là Mộc Linh. Em gái cô từ nhỏ được cha mẹ thương yêu, cưng chiều, sủng ái hết mức, muốn gì được nấy. Họ coi em gái cô là chân bảo, viên ngọc quý nâng niu trong tay, chỉ sợ em ấy xước mẻ, bị tổn thương nhỏ họ cũng xót xa.…
Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...Văn nghệ cô gái cùng thiết huyết quân nhân giao hòa,Một nửa là nhu tình thủy, một nửa là cứng cỏi cương.Hắn cho rằng: này cô gái nhìn như ôn nhu mà yếu ớt, trong khung đã có dũng cảm mạo hiểm tinh thần, khi thì cẩn thận khi thì rất là lớn mật.Nàng tiếu đáp: người ta rõ ràng cũng rất ôn nhu hiền thục thôi, mục tiêu của ta là muốn làm cái người gặp người thích ôn nhu phái hiền thê lương mẫu.Nàng cả giận nói: lần sau ta muốn đổi cái ôn nhu điểm nam nhân!Hắn bá đạo tuyên bố chủ quyền: đừng làm không thực tế mộng, ta nhưng là chức nghiệp quân nhân. Công chiếm thành trì sau không cho phép quân địch tiến vào!Nàng nhíu mày: chức nghiệp quân nhân rất giỏi a? Kia cũng không thể bắt nạt nhân nha!Hắn cười xấu xa: chức nghiệp quân nhân nhưng là nhược thế quần thể, chịu bảo hộ đối tượng, ngươi đừng bắt nạt ta là tốt rồi.Thoải mái hài kịch, nhiệt huyết mà không cẩu huyết quân ngôn, tuy nói là lãng mạn tình yêu chuyện xưa, nhưng là sẽ có sự thật tình tiết…
Thanh xuân không chỉ là một quãng thời gian, mà là một vệt sáng lấp lánh vụt qua đời người, để lại dư âm như tiếng chuông ngân cuối buổi chiều tan học. Đó là mùa của những nỗi niềm chưa kịp gọi tên, của những ánh mắt vô tình chạm nhau rồi day dứt cả một thời. Thanh xuân là nơi chứa đựng những lần rung động đầu đời, là trang vở nhàu nhĩ viết vội một cái tên, là giấc mơ chưa kịp lớn đã hóa thành ký ức. Nó đẹp như ánh nắng xuyên qua kẽ lá - mong manh, rực rỡ và chẳng thể níu giữ lâu"Ký ức Vương mùi Nắng" là những trang nhật ký nhuốm màu hoài niệm, nơi tuổi học trò hiện lên trong veo như ánh nắng đầu hè, pha lẫn chút vụng về đầu đời của những rung động đầu tiên. Ở đó có nụ cười ai thoáng qua hành lang lớp học, có ánh mắt ngại ngùng trong buổi tan trường, và những bí mật thầm kín chưa kịp nói thành lời. Cuốn truyện là hành trình quay về miền ký ức học trò - nơi mà từng tia nắng, từng cơn mưa cũng trở thành chứng nhân cho một mối tình thanh xuân ngọt ngào mà không kém phần day dứt.…
" Tiểu Mẫn , anh thích em " một câu nói trầm lắng nhẹ nhàng vang lên bên tai cô . Thật ấm áp quá......" Tiểu Mẫn , anh lạnh quá lại đây cho anh ôm một cái nào " một giọng nói " nũng nịu" vang bên tai cô , hắn ta lúc nào cũng mặt dày như vậy cả. Thật dễ thương ....." Tiểu Mẫn qua đây cho đây này , hôm nay khuyến mãi hôn môi tặng một cái hôn má " Cô thấy tóc gáy mình dựng cả lên , lắc đầu liên tục..." Không chịu à ? Vậy mua 1 tặng 2 nha"... Thật bỉ ổi Đó đều là những ký ức thật đẹp... Dù đã trôi qua nhưng nó đẹp đến mức cô không thể quên ...Gặp lại hắn sau 5 năm xa cách cô lạnh lùng bước qua dù cô biết rằng có lẽ cả đời này cũng khó mà buông tay mình ra khỏi tình yêu đó . Nhưng nếu cô quay đầu lại liệu rằng có đôi mắt ai đó vẫn luôn dõi theo cô??? Là cô đa tình hay là anh si tình Trải qua bao giông tố ai là người chờ ai ??? Cuối cùng ai là người không thể buông tay .... " Tiểu Mẫn ,đợi anh quay trở về được không ?" " Em nhất định sẽ đợi anh " Em hứa......…
Em là vì sao sáng mà chị muốn bảo vệEm là mặt trời nhỏ chị muốn ôm vào lòngEm là ánh sáng trong đêm đen tĩnh mịchEm là tất cả mọi thứ chị yêu thíchBằng lòng nâng niu để đổi lấy nụ cười của em.…
- là do cô ảo tưởng về một tình yêu không có thật .. Cô yêu anh tha thiết nhưng anh lại ghét bỏ cô . Sợi dây tơ của anh và cô rất mỏng . Đến khi cô muốn buông bỏ thì anh lại tìm cách níu kéo - Chỉ cần em bước chân ra khỏi Hàn Gia nữa bước tôi nhất định sẽ đuổi cùng giết tận . Chết cũng sẽ bám theo em . - ....…
- sao lại đối tốt với em như vậy?- anh nợ em một mạng, cần lấy thân báo đáp- thân anh? em không cần . cứ viết chi phiếu.- vậy anh nói lại. em nợ anh một mạng, em cần lấy thân báo đáp. thân thể em... ưm... anh rất cần , hơn nữa anh không cần chi phiếu. chỉ cần em...---------Thế giới ruồng bỏ họ khiến họ cô đơn đến tột cùng, ôm nỗi đau mà tìm đến vực thẩm. Trước lúc gieo mình vào nơi tăm tối, bàn tay người kia đã níu lại. Hai con người tìm thấy nhau như tìm thấy cả thế giới.- Em ở đây , anh cảm thấy thật tốt.- anh ôm em như thế em cảm thấy cả thế giới đều đang ôm em.…