𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨𝐨𝐧 ˖᯽ ݁˖ nhành tầm gửi
tác giả: 废柴牛奶link tác phẩm: https(://)feichainiunai(.)lofter(.)com/post/1ef9786b(_)34e2a2382bản dịch đã có sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không tự tiện đem đi bất cứ đâu.…
tác giả: 废柴牛奶link tác phẩm: https(://)feichainiunai(.)lofter(.)com/post/1ef9786b(_)34e2a2382bản dịch đã có sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không tự tiện đem đi bất cứ đâu.…
"Em đã từng thật lòng yêu anh chưa?""Em..chưa từng.."Tử Du buông ra một câu mà trái tim cậu như rỉ máuThế là không lời níu kéo, họ chia tayChia tay tận 3 năm…
Em dành cả thanh xuân ở bên cạnh anh với hai từ "đơn phương".Anh dành cả cuộc đời còn lại mang đến cho em hai từ "hạnh phúc".Em rụt rè, ngại ngùng cùng với ánh mắt lo lắng nhìn anh mà nói: "em đơn phương anh lâu rồi".Anh lại vui vẻ mỉm cười dùng ánh mắt hết sức dịu dàng và ôn nhu nhìn em mà nói với em rằng: "còn anh thì yêu em lâu rồi".Truyện là sự tưởng tượng của tác giả, nhân vật không thuộc về mình nhưng tính cách nhân vật và nội dung đều theo tưởng tượng của mình. Còn vấn đề nữa là mình biết nhiều bạn ship Taegyu nhưng mình viết một hồi thì lại thấy mình viết thành Beomhyun nên ai không thích có thể không xem, xin đừng buông lời nặng nhẹ mà đau lòng người viết. Xin cảm ơn.…
Cô ấy là người khiến tôi yêu thành phố này. Cậu lại là người khiến tôi lưu luyến thành phố này.…
Người trong giới không ai dám động vào Hyeonjoon. Họ không biết cậu là ai - chỉ biết rằng cậu là người duy nhất khiến "ông trùm Jeong" sẵn sàng lật cả thành phố chỉ vì một vết xước trên tay em nhỏ.Ai hỏi Jihoon tại sao lại chiều chuộng một người đến thế, anh chỉ khẽ cười:"Vì em ấy không biết thế giới bẩn đến mức nào."…
Author: 老酒店的猫Edit: emcuniuoiSource: Lofter |Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả.|…
nếu người không rời đi,nắng cũng chẳng tàn.…
Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại;Ai, hôn lên mắt ta, chở che ta nửa kiếp lênh đênh.Một vị đại hiệp người người trong bạch đạo kính ngưỡng,Một nữ ma đầu người người trong hắc đạo sợ run,Là người không nên gặp, không nên đến gần,Trò chơi này, liệu cuối cùng ai là người động lòng trước?Trần duyên phải dứt, dứt không nổi nhung nhớ.Phàm tâm phải tuyệt, tuyệt không hết chân tình.Trước cửa núi nghiêm trang, là ai nhẹ khép?Phật pháp cao thâm, muôn đời khó thấu, liệu chàng thấu được bao nhiêu?Nguồn: INTERNET…
mỗi lần nhìn vào ánh mắt của kim gyeonboo, jeong jihoon đều cảm thấy bản thân được nhấn chìm trong biển tình.nơi em có thể khóc lóc, nũng nịu chỉ với người em thương.…
Chúng ta đến với nhau là do duyên, rời bỏ nhau là do phận. Dù có thế, anh vẫn sẽ mỉm cười...Vốn dĩ, níu kéo cũng chỉ là hình thức để kiềm hãm nhau. Vậy, anh chấp nhận buông, chấp nhận từ bỏ..…
Tác giả truyện gốc: Cố MạnChuyển ver từ tiểu thuyết Trung Quốc Tui chuyển ver vì một phần do tui hết truyện đọc rồi huhuLần đầu làm chuyện ấy mong sai sót bỏ quaĐọc truyện vui vẻ vui vẻ…
Tác giả gốc: Nguyễn Nhật ÁnhĐó là những kỷ niệm thời đi học của Tuệ, lúc mới bước chân vào Sài Gòn và làm quen với cuộc sống đô thị. Là những mối quan hệ bạn bè tưởng chừng hời hợt thoảng qua nhưng gắn bó suốt cuộc đời. Cuộc sống đầy biến động đã xô dạt mỗi người mỗi nơi, nhưng trải qua hàng mấy chục năm, những kỷ niệm ấy vẫn luôn níu kéo Tuệ về với một thời để nhớ.Truyện Tuổi Teen, lấy bối cảnh thời chiến tranh…
" HyeonJun, em yêu anh nhất. Sau này chúng ta sẽ cưới nhau về chung một nhà nhé ! "warning : siu rcm vừa nghe nhạc cừa đọc fic này…
sẽ như thế nào nếu một ngày nào đó không ngờ đến, jimin chia tay jeon jungkook? và lí do là gì?còn jungkook, anh sẽ để jimin rời xa mình hay níu lại và nói rằng: "chia tay sao? em bé đừng hòng".fic do mình tự nghĩ và viết, xin đừng nhầm lẫn vào real-life!! 😘fic ko real? acc này hong real? vậy ai real? ô tê pê chứ còn ai nựa :))hãy để trí tưởng tượng lên ngôivì tôi sẽ lôi bạn đến vùng đất ô tê pê =)))…
sẽ luôn ôm thật chặt và níu lấy em mỗi khi em muốn rời đi.…
Truyện hư cấu , đừng gắn ghép lên người thật ạ ..…
FAMILY GENIUS - YOONHYUN…
Cảnh báo : chỉ có đàn ông nũng nịu nhõng nhẽo cư tê với người đàn ông của mình.…
chẳng còn điều gì để cố phải níu nên thế em cứ đi,vì một sự thật là anh đã cố mà cố lại càng đau em à…