request #7
biết trước đã là không thể, thì cố níu kéo cũng có ích gì?…
biết trước đã là không thể, thì cố níu kéo cũng có ích gì?…
Em chưa từng níu kéo tôi lấy một lần nhưng em luôn bảo em yêu tôi.....…
tác giả : Tán Iu Bongược tâmtruyện hoàn toàn không liên quan đến người thật!!…
Sợi dây duyên nợ kiếp ấy quá mỏng manh mà đã gãy gánh, hai người yêu nhau phải âm dương cách biệt.Thanh một lòng ra đi, chỉ mong người thương bình an cả đời, Dũng dùng nửa đời người cầu xin Phật tổ chỉ mong một lần ngoảnh đầu.Trải qua bao nhiêu kiếp số trả nợ nghiệp báo, kiếp này có duyên tương phùng, ngỡ là sẽ đến được với nhau.Anh là thầy giáo, em là học sinh, anh đã lớn khi em còn quá nhỏ, đạo đức con người là vách ngăn.Là níu lấy hay là buông.Hay thật sự chỉ cần ngoảnh đầu lại là đủ.…
Năm Giang Hạ 16 tuổi,cô gặp Lưu Hoài Việt,một chàng trai dũng cảm cứu người bất chấp nguy hiểm bản thân.Lần thứ hai gặp anh trong hoàn cảnh vô cùng éo le.Chiếc áo đồng phục bị dồn nén quá cỡ bởi nhiều lớp áo bên trong đã không thể chịu nổi nữa mà rách ra khiến cô chỉ muốn đội quần lên đầu cho xong.Cứ thế,duyên phận đã níu lấy hai cuộc đời,hai số phận.Một thiếu nữ hồn nhiên,yêu một chàng trai ưu việt,đầy khí phách đã trở thành bí mật không thể giấu,ai ai cũng đều biết... "Giang Hạ là mùa hạ của dòng đời,còn Lưu Hoài Việt là kẻ ích kỉ mãi mang mùa hạ ấy trong tim."…
Có những thứ không phải muốn níu lại là được. Đôi khi ra đi lại là liều thuốc cho lòng thanh thản nhất. Tình yêu chỉ có cảm xúc không có đúng sai…
tâm tư của một cô bé mới lớn…
yêu quá nhiều nhận lại lời nói chia tay :))))Và rồi khi mình buông tay người ấy lại níu kéo tình cảm mong manh này 💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙…
Đừng cố níu giữ một người khi trái tim họ muốn tự do... Lục bình vốn dĩ đâu cần bến bờ. Thể loại: ĐoảnNgười viết : Nguyễn Hồ Nhi…
Dịch vì ko chỗ nào dịchDùng dịch ChatGPT để thỏa mãn hứng thú được của mình…
Bản dịch này đã có sự đồng ý của tác giả nên mong mn k reup ở chỗ khác (có yếu tố song tính)…
⚠️VUI LÒNG KHÔNG REUP BẢN GỐC VÀ BẢN DỊCH DƯỚI MỌI HÌNH THỨC⚠️VUI LÒNG KHÔNG ĐEM RA KHỎI ĐÂY_____________________Các fic/headcanon/pov... có sự đồng ý của tác giả sẽ được note._____________________Mình trans các fic/headcanon/pov tiếng Anh và Trung về Ushijima.Trans by me…
" Tiểu Mẫn , anh thích em " một câu nói trầm lắng nhẹ nhàng vang lên bên tai cô . Thật ấm áp quá......" Tiểu Mẫn , anh lạnh quá lại đây cho anh ôm một cái nào " một giọng nói " nũng nịu" vang bên tai cô , hắn ta lúc nào cũng mặt dày như vậy cả. Thật dễ thương ....." Tiểu Mẫn qua đây cho đây này , hôm nay khuyến mãi hôn môi tặng một cái hôn má " Cô thấy tóc gáy mình dựng cả lên , lắc đầu liên tục..." Không chịu à ? Vậy mua 1 tặng 2 nha"... Thật bỉ ổi Đó đều là những ký ức thật đẹp... Dù đã trôi qua nhưng nó đẹp đến mức cô không thể quên ...Gặp lại hắn sau 5 năm xa cách cô lạnh lùng bước qua dù cô biết rằng có lẽ cả đời này cũng khó mà buông tay mình ra khỏi tình yêu đó . Nhưng nếu cô quay đầu lại liệu rằng có đôi mắt ai đó vẫn luôn dõi theo cô??? Là cô đa tình hay là anh si tình Trải qua bao giông tố ai là người chờ ai ??? Cuối cùng ai là người không thể buông tay .... " Tiểu Mẫn ,đợi anh quay trở về được không ?" " Em nhất định sẽ đợi anh " Em hứa......…
Nhà vua nuôi dưỡng một nàng công chúa bé bỏng hàng chục năm trời cuối cùng lại nhầm người rồi ? Mikey : TRẢ ĐÂY ! TRẢ CÔ ẤY LẠI CHO TAO ! Tên đàn ông đó hét ầm lên đòi lại cô công chúa mà gã đã nâng niu, nhưng cũng chính là gã bỏ mặc em, chính gã là người đuổi em, mắng em Kẻ giả mạo ở đây vậy kẻ thật ở đâu ? Em không cần tình yêu này, nó rõ ràng là sự thương sót Ngay từ ban đầu kẻ thật sự đã chết trong bụng mẹ rồi, từ ban đầu là em đến khi kết thúc cũng là emChính là em, Kaguya Haitani…
Có một cô gái bất ngờ sở hữu một chiếc điện thoại có linh tính, từ đấy mọi chuyện dở khóc dở cười phát sinh ra.Phân đoạn: Nữ sinh đang cầm điện thoại đeo tai nghe đứng trên xe buýt, bỗng nghe thấy một âm thanh ẩn ẩn tức giận:"Em là không cướp tôi về, tôi sẽ thuộc về người khác đó!!!"Nữ sinh nhìn xuống dưới, phát hiện chiếc điện thoại của mình không thấy đâu, tai nghe vẫn còn nhạc, cô bèn lần theo dây tai nghe đến túi của một người đàn ông.Cô nhẹ tay lấy lại.Chiếc điện thoại vào tay cô liền lạnh băng. Nữ sinh xoa xoa một cái, nó từ từ nóng lên, cô còn nghe thấy một câu nói nũng nịu: "Uhm, đừng có xoa người ta mà~"Nữ sinh: "..."…
Lênh đênh trên biển, trong một con tàu sắp chết đang đuổi theo một mặt trời sắp chết, Minh quyết định viết tản bút. "Cái này nó giống nhật ký hơn ấy."- Thuyền phó, M.O cầm quyển sổ da, lật vài tờ rồi chẹp mồm đánh "tách". "Nhưng mà Minh viết ngôi thứ ba, thấy giống truyện mà."- Con bé phụ bếp chen lời. Kìa nó đang kiễng kiễng đôi chân; vừa níu vừa ghì cánh tay đàn ông cục mịch kia xuống, để những dòng chữ trên sách lọt được vào tầm mắt."Tôi cũng không biết nó là cái gì."Đây là thể loại gì, và đã có ai viết kiểu thế này bao giờ chưa, Minh không biết thật. Mà thôi cứ viết. Có mất gì đâu. Còn gì để mất.…
Nếu đọc vào phần tên truyện thì bạn nghĩ truyện này sẽ viết theo phần của Yêu Tinh và Eun Tak à?? No no, mình viết theo phần của anh Thần Chết và chị chủ quán gà rán nhé! << Cậu định đi đâu? >>Seokjin níu tay áo của Namjoon lại, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn đối phương. Namjoon thở hắt ra, cười nhẹ. << Về nơi tôi thuộc về. >><< Cho tôi đi với. >>Seokjin lên tiếng sau khi Namjoon nói xong, anh thật sự chỉ còn người này thôi, không hiểu sao nữa, chỉ là anh muốn ở cùng với người này đến cuối đời thôi. << Anh..chắc chắn muốn đi cùng với tôi chứ? >>Mình sẽ giữ nguyên nguyên tác và sẽ edit lại một số phần ạ. Xiao Ming Ye 。…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…
nước mắt rơi nhiều thế thì cũng không thể níu kéo quá khứ được đâu em!…
Cô gặp cậu trong 1 ngày trời nắng Cô mất cậu trong 1 đêm đầy saoCô với đôi tay níu kéo mộng tưởngChợt.... cô thức giấc…