Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngả nghiêng cho đời ngẩn ngơNgả nghiêng vương vấn sầu tơ cõi lòngNgả nghiêng ai đợi ai mongNgả nghiêng một chút say trong cõi tình---leeminhtam99Fanfic: Hữu Duyên!Thể loại: Cục súc bá đạo công x hiền lành ngốc nghếch thụ, sinh tử văn.…
tromsø - na uy, nơi có biển cả xanh dịu được ánh cực quang lục nhạt yên ả bao trọn suốt những đêm đông diệu vợi."cực quang cứ cố tỏ ra rực rỡ thầm mong biển cả sẽ trông thấy dáng vẻ lung linh nhất của mình mà không biết rằng, từ khi cực quang xuất hiện, hình bóng của nó đã lập tức được chạm khắc vào mặt biển xanh trong."lưu ý: fanfic, lowercase, ooc, nhân vật thuộc về chính họ. tác phẩm là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không đem so sánh, đánh giá với hình tượng nhân vật thực sự hay bất kì tác phẩm nào khác. được đăng duy nhất trên wattpad riikogstt, những nguồn khác đều là reup trái phép!🌠: đã thật lâu mình muốn viết cho haye một thứ gì đó, để giải toả, để nhớ nhung, để nâng niu, để trân quí!cảm ơn vì cậu đã ghé qua, mình là strfalluno - sao rơi.…
Lục Bạc Viễn - Học bá lạnh lùng, tài năng xuất chúng, gia thế hiển hách. Nhan sắc được mệnh danh là "tác phẩm điêu khắc chỉ để ngắm", chiều cao nổi bật, thân hình săn chắc như người mẫu khiến mọi ánh mắt đều muốn dừng lại. Anh từng có mối tình sâu đậm với một cô gái, nhưng bị cô ta thẳng thừng chia tay để theo người đàn ông giàu có hơn, với lý do Lục Bạc Viễn quá chiếm hữu và tình yêu của anh khiến cô ta ngột ngạt. Kể từ đó, Lục Bạc Viễn hoàn toàn khép lòng, trở thành một tảng băng di động không quan tâm đến bất cứ ai hay việc gì ngoài việc học.An Nhược Sơ - Một cô gái hết sức bình thường, học lực bình thường, nhan sắc bình thường, tính cách bình thường. Cô là "hạt cát" vô danh giữa ngôi trường danh giá, chỉ mong muốn tốt nghiệp yên ổn.Thế giới của Lục Bạc Viễn chỉ có công thức toán học và sự cô độc. Thế giới của An Nhược Sơ chỉ là những bài tập và bữa cơm bình dị. Hai đường thẳng song song tưởng chừng không bao giờ giao nhau lại vô tình va chạm trong một đêm tuyết rơi. Một lần giúp đỡ vô tư của cô gái bình thường ấy dành cho một Lục Bạc Viễn đang gặp chuyện đã khiến lớp băng kiên cố trong lòng hắn xuất hiện một vết nứt rung động rất khẽ. Sự khác biệt giữa cô và mối tình cũ đã ám ảnh hắn bắt đầu gieo mầm trong tâm trí, buộc người học bá lạnh lùng này phải nhìn nhận lại thế giới xung quanh mình.…
Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …
Có lẽ, tôi đã trót đánh rơi quá nhiều thứ;Có lẽ, tôi đã trót đánh rơi cả chính bản thân tôi.Vậy, vì cớ gì, tôi vẫn chưa thôi níu giữ,Những mầm mống vô vọng người gieo trồng trong tôi?..(Hay chuyện về những cái hố sẽ không bao giờ được lấp đầy. =)))…
Vì đợi chờ quá lâu mà bộ này vẫn chưa hoàn, nên ta đành edit tiếp, mỗi chương của nó edit ra cũng phải hơn 2k words. Cập nhập chap mới nhất tại: https://vick12769.wordpress.com/THỈNH CÁC VỊ MANG ĐI ĐÂU HÃY GHI RÕ CREDITThể loại: cổ trang, huyền huyễn,nhất thụ tứ công, đại thúc thụ, phần đầu là ngược tâm, ngược thân, phần sau kết thúc viên mãn, cường công, nữ vương thụ, HE.VĂN ÁN: Bạch Thanh, dung nhan bị huỷ , nam nhân 34 tuổi vậy mà lại bị chính thái tử Dạ Quốc cầu hôn. Bạch Nham buông tay để rồi hối hận. Dạ Tình Túy vốn chỉ muốn lợi dụng Bạch Thanh, nhưng lại đem lòng yêu say đắm. Trải qua thất tình mới có thể vô ưu, chuyện ba nghìn năm trước cũng đến lúc kết thúc (trích của bạn Chobi bên vnsharing).Còn có 2 bạn công khác là Vô Qua và Thú Vương. Ta cảm thấy câu này rất thích hợp để mô tả tình cảm của bạn thú vương dành cho Bạch Thanh: "chỉ có thể đứng bên người mình yêu, yên lặng mà trả giá, lẳng lặng chờ đợi, không hy vọng xa vời, cũng không khẩn cầu để có được tình yêu. Dù biết rằng mọi thứ sẽ không có kết quả, nhưng vẫn chấp mê, để cuối cùng chỉ còn lại chút ký ức tốt đẹp..." Si tình Bạch Thanh suốt mấy ngàn năm, rốt cuộc....hắc hắc hắc, các bạn chờ xem đi rùi sẽ bít.Vô Qua là sư đệ của bạn thụ, được bạn thụ nhặt về nuôi, sau này đem lòng yêu bạn thụ. Nhưng cũng chỉ lẳng lặng đứng nhìn bạn thụ liếc mắt đưa tình, chàng chàng thiếp thiếp với người đàn ông khác. Sau đó thì vì tu luyện tẩu hỏa nhập ma, tiến vào ma đạo, thần không ra thần, ma cũng chả phải ma, nên mới bị bạn thụ phon…
Story: "Right choice?"𝗣𝗮𝗶𝗿𝗶𝗻𝗴𝘀:AllDeku nhưng chủ tus đu Baku x Deku =)) và một số cp khác.𝗔𝘂𝘁𝗵𝗼𝗿:Mộc Mộc (@ky_mocmoc) 𝗖𝗮𝘁𝗲𝗴𝗼𝗿𝗶𝗲𝘀:BNHA fanfiction, Boy Love, 1x1, etc𝗦𝘁𝗮𝘁𝘂𝘀: ongoing.[𝗪𝗔𝗥𝗡𝗜𝗡𝗚&𝗡𝗢𝗧𝗜𝗖𝗘]• Có thể không hợp khẩu vị với cậu.• Kỳ thị đồng tính? Tớ không khuyến khích cậu đọc truyện này.• Truyện sẽ không có mấy cảnh đấu kiếm trên giường đâu, đừng hi vọng quá làm gì.• Comment có văn hoá!NHÂN VẬT THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA Kōhei Horikoshi.KHÔNG ĂN CẮP, ĐẠO VĂN, SAO CHÉP, CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.TRUYỆN CHỈ CÓ TẠI ACCOUNT NÀY TRÊN WATTPAD.…
Truyện Yaoi { Tsurugi×Matsukaze}. Truyện kể về 2 nhân vật này sau khi chuyển trường tỏ tình và hẹn hò rồi đến hôn nhân nhưng sau khi đám cưới Tsurugi quan hệ với Lalaya làm cho trái tim bé nhỏ của cậu như bị cứa. Cậu yêu anh nên không ly dị mà để cho anh hạnh phúc dù muốn níu kéo bên mình. Luôn giữ lại kỉ niệm năm ấy mà sống tuy anh ko quan tâm cậu nhưng vẻ hiền hoà, vui vẻ,... vẫn không lay động. Một ngày Tsurugi nhận ra mình yêu cậu nhưng đúng ngày đó cậu muốn ly dị buông tha cho anh được hạnh phúc Đón xem nha các bạn( Mô phổng theo giấc mơ)…
Đây chỉ là bức thư Tuấn Khải gửi cho Yoo Ri - cô người yêu cũ muốn quay lại với anh nên đã bắt nạn Nguyên . Ai muốn đọc chuyện này thì comment , mình sẽ viết .…
Em không thể lơ lửng như quả bóng mãi thế được. Em đã cố rất nhiều, gắng rất nhiều để chạm tới lòng anh, nhưng em kiệt sức rồi...Em phải rơi xuống đất thôi...…
Kavin từng nói rằng: "Mặc dù tớ rất rất thích người ấy nhưng tớ lại không muốn để cho người ấy biết được, bởi vì tớ hiểu rất rõ thứ không có được mới luôn là thứ tốt đẹp nhất."Tình cảm của cậu trong trẻo như mây trời, lại âm thầm lặng lẽ như tuyết rơi. Kavin mang trong lòng bí mật suốt mấy năm trời, không dám tin phép màu sẽ thực sự xuất hiện, chỉ có lời nói "Tớ thích cậu" vang vọng dưới màn mưa muốn gột rửa tất cả.Thyme từng nói rằng: " Người ta từng nói sau cơn mưa sẽ xuất hiện cầu vồng, nhưng chưa từng nói rằng nó sẽ tan biến trong chốc lát, tớ muốn nắm giữ sắc màu của cầu vồng, lại phát hiện cậu không còn ở đây."Tình yêu của anh có chút chậm chạp, nhưng nó rất kiên định. Thyme dùng hết ba năm để hiểu được tình yêu của Kavin, dù cho phép màu chỉ xuất hiện trong đồng thoại, anh vẫn muốn một lần đem tia nắng còn sót lại sau màn mưa níu giữ lời nói ấy.…
Em thấy mặt trời đằng kia không? Sau khi nó biến mất sau rặng chân trời là lúc màn đêm sẽ buông xuống. Ánh sáng là hy vọng. Nếu không có ánh sáng, hy vọng sẽ không còn. Tình yêu giống như một cây hoa đẹp. Nếu không có mặt trời gieo hy vọng và nước gieo niềm tin, thì dù mạnh mẽ đến mấy tình yêu cũng héo mòn...https://www.facebook.com/ViTinhDauVoz/timeline…
#ĐamMỹ #Esport #ABO #ĐoànSủngEsport: Đoàn sủng OmegaTác giả: Sở Thanh Yến----Văn án:Giải đấu thể thao điện tử Esport League là nơi các đội Alpha phô bày kĩ năng xuất sắc của mình.Với mục đích cố gắng gom cho đủ chức nghiệp để trở về sân đấu, chiến đội trên bờ vực suy tàn Polaris thế mà lại chiêu mộ một bé pháp sư giới tính thứ hai - Omega về.Bé pháp sư da mềm thịt nõn đứng cạnh một đám Alpha cao to lực lưỡng có thể nói là đến cái đầu cũng không ai thấy, thường thường vẫn hay níu lấy góc áo đội trưởng Lâm Minh Phỉ.Khắp liên minh cảm thán: Ma vương Lâm Minh Phỉ ngày nao, giờ đây đã rớt khỏi thần đàn, có chết cười cũng không ai đền mạng.Sau đó, trên sân đấu, bọn họ bị Hạ Đồng dùng thuật cấm chế trói thành một xích. Bé pháp sư cầm trượng gõ đầu từng người một, hung dữ dọa người ta: "Xin lỗi đội trưởng của bọn tui đi! Không xin lỗi là tui cho mấy người đi gặp ông bà ông vải liền á! Xin lỗi đi... rồi tui hát cho mấy người nghe!"Đám tù binh nghe vậy lập tức cảm thán: "Chết thiệt chứ, ẻm thấy cưng quãi đạn!"-Với tư cách là bé Omega duy nhất trong giải Esports League, Hạ Đồng không chỉ là linh vật của Polaris, ẻm còn là đối tượng mà tất cả các chiến đội đều muốn đục góc tường đào về, fanboy fangirl chạy khắp nơi.Sau khi giành chức vô địch giải đấu, một Alpha mang Âu phục, giày Tây đứng gõ cửa câu lạc bộ Polaris."Hạ Đồng là bạn đời đã định của tôi, em ấy chỉ là chạy mất mà thôi, mong câu lạc bộ trả lại cho tôi, để em ấy theo tôi về sinh con."Lâm Minh Phỉ để trần nửa ng…
Tag: Hoàng Tinh - Khâu Đỉnh KiệtThể loại: Tâm linh, Kinh dị.VĂN ÁN:Người ta nói, nợ tiền thì trả tiền.Nợ mạng... thì trả mạng.Còn nợ tình?... thì có chạy đến kiếp sau, cũng chưa chắc thoát được.Năm đó, giữa những rừng cao su hun hút của Đông Nam Bộ, có một câu chuyện từng bị chôn vùi theo dòng nước đục ngầu. Một thiếu gia bỏ nhà theo một kẻ thân phận thấp hèn. Một cuộc bỏ trốn chưa kịp thành hình... đã bị dìm xuống đáy sông lạnh.Một người bặt vô âm tín. Một người vĩnh viễn không thể quay về. Và một lời nguyền... không còn ai nhớ rõ.Rất nhiều năm sau đó. Khi đời người luân hồi được tái sinh thêm lần nữa.Khâu Đỉnh Kiệt, một kẻ sống lay lắt qua ngày bằng nghề lụm đồng nát và đúc nồi niu, vô tình nhặt được một chiếc túi đỏ cũ kỹ ven bờ sông. Bên trong là rất nhiều tiền vàng lấp lánh. Từ khoảnh khắc đó. Cuộc đời anh... bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.Anh bắt đầu thấy những thứ không nên thấy. Nghe những âm thanh không nên nghe. Và đặc biệt là... một người không rõ lai lịch đã xuất hiện. Hoàng Tinh.Kẻ tự xưng là "chủ nhân" của chiếc túi. Không ai thấy cậu ngoài anh. Không ai nghe cậu nói ngoài anh. Cậu ở bên anh. Đi theo anh. Thậm chí... ngủ cùng anh. Như thể... Họ đã quen nhau từ rất lâu rồi.Dần dần, Khâu Đỉnh Kiệt nhận ra. Có thể thứ mình nhặt được... không phải là tiền. Mà là một món nợ. Một món nợ từ kiếp trước. Mà lần này...Người đến đòi nợ, không định rời đi nữa._______________…
- Hành lang khách sạn dài tựa như không có điểm cuối, cô chạy chân trần khiến váy cưới cọ vào mắt cá chân, để lại cảm giác ẩm và nặng, như thể đang có thứ gì đó níu cô lại.Cô dừng trước một cánh cửa. Không nhìn số phòng, cứ thế gõ dồn dập. Bên trong có tiếng bước chân chậm rãi vọng ra, cánh cửa chợt mở.Anh chàng bên trong đứng đó, tóc còn ướt, mùi xà phòng lẫn với mùi rượu chưa tan. Anh nhìn cô - không ngạc nhiên, cũng không vội. Như thể mọi chuyện lạc quỹ đạo này vốn dĩ sớm muộn gì cũng xảy ra. Nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô từ đầu đến chân. "Tôi đâu gọi dịch vụ?" Thịnh hỏi, khoé miệng nhếch lên cười, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.Trang hít một hơi, cảm giác cứ như cô bị hút hết hơi thở vậy."Làm ơn hãy giúp tôi"Ngoài hành lang, có tiếng gọi tên cô. Không lớn. Nhưng đủ rõ để cô biết thời gian của cô không còn nhiều.Thịnh nghiêng người, nhường ra một khoảng trống."Vào đi"Trang bước qua.Cánh cửa khép lại, rất nhẹ.-…
Cô không muốn làm thiên thần của anh, cô muốn trở thành người phụ nữ anh yêu. Thế nhưng, vì sao, dù cố gắng đến mấy, anh vẫn chỉ bao bọc cô như em gái nhỏ. Lựa chọn từ bỏ ước mơ của mình, lựa chọn ước mơ của anh để biến thành mục tiêu phấn đấu, cuối cùng đổi lại chỉ toàn mệt mỏi. Em mệt quá rồi. Em muốn buông tha cho tình yêu vô vọng này. Đã từ lâu sự đố kỵ ăn mòn trái tim em, em đã không còn là em bé thiên thần mà anh nâng niu ngày trước. Tha lỗi cho em. Em sẽ từ bỏ. Anh nhé!…
Mikey là một gã điên, đúng vậy gã là một gã điên không những về tâm lý mà lại còn là một gã điên về tình cảm!Nói ra thật nực cười đúng không? Đôi khi gã cũng tự cảm thấy chính bản thân mình như vậy.Gã không biết từ bao giờ mình thay đổi?...Có lẽ là từ lúc em rời khỏi gã, có lẽ là vậy. Có lẽ là từ lúc ánh sáng của gã bắt đầu rời bỏ gã, gã liền bị bóng tối nuốt chửng, vĩnh viễn chẳng thể rời ra khỏi nó. Nếu như em đã nhẫn tâm rời bỏ gã như vậy, gã cũng không ngại khiến cho em cảm thấy hối hận, từ từ giết chết hết những người em quan tâm, yêu quý, khiến cho em lâm vào tuyệt vọng. Gã cũng chẳng ngại em hận gã, vì chẳng phải người đời nói càng hận thì càng khó quên hay sao? Nếu như gã đã chẳng thể khiến cho em yêu gã, vậy thì gã liền làm cho em đời đời, kiếp kiếp hận gã đi. Hận gã đến nỗi kiếp sau em tự đi tìm gã để mà trả thù, như vậy chúng ta chẳng phải đời đời kiếp kiếp gặp lại nhau hay sao?...............Tên truyện : Crazy Tên Dịch Sang Việt : ĐiênThể loại: Fanfic, Yandere, Boylove, 18+, rape,1x1 ,OOCĐôi lời tác giả Hmmm nói sao ta? Tôi cũng chẳng biết phải nói sao cả ấy! Bối cảnh của truyện tôi lấy lúc Takemichi rời Toman, Mikey níu giữ để không cho Takemichi đi thì bị Draken và Misuya ngăn lại. Từ lúc Takemichi rời khỏi được Toman thì Mikey đã sinh ra những tâm lý biến thái, vặn vẹo Tâm lý của Mikey theo hướng kiểu toxic ấyTâm lý kiểu này thì ăn nhiều thủy tinh xào là điều đương nhiên nha mấy cô, đừng quá trông chờ gì nhiều vào sự ngọt ngào giả dối của tôi mang lại :))))…
Tác Giả : Hạ Vũ (Ẩn Tiều Phu) Thể loại : Xuyên không, 1x1 Nhân vật chính : Vô Ưu, Tích Nguyệt Văn án : Khánh Vân là một bạn gái người Việt Nam, trong một lần đi du lịch ở Trung quốc, gặp tai nạn liền xuyên không, đến một triều đại không rõ ràng trong lịch sử.Không biết tiếng, không hiểu văn hóa, cô đành nữ giả nam trang, quần quật làm việc, hy vọng kiếm đủ tiền trở về lãnh thổ của Việt Nam cổ xưaThế nhưng, vị công chúa kia, vì cái gì nhìn trúng ta vậy...…